NGUYỄN MINH PHÚC

 

 

 

 

tâm t́nh hiến dâng

 

c̣n đây tôi một cuộc đời
xin làm quán đợi chân người bước qua
mai sau ngh́n cơi phong ba
vẫn c̣n giữ lại ngọc ngà môi em

c̣n đây mười ngón tay mềm
ru em một thuở lênh đênh cuộc t́nh
khi người lạc bước chênh vênh
xin dành tôi nỗi nhớ quên muộn phiền

c̣n là một thuở hoa niên
trao em nốt giấc mơ hiền bao dung
nhỡ mai dâu bể muôn trùng
tôi c̣n giữ lại mịt mùng chiêm bao

và nầy …c̣n những khát khao
làn hơi em gối chăn trao nồng nàn
giữ cho một chút khẽ khàng
hiên mưa buổi ấy…
ngỡ ngàng
quen nhau…




từ độ yêu người

con sông nằm đợi mưa nguồn
riêng tôi ngồi đợi nỗi thương nhớ người
buồn từ thưở biết tương tư
giấu trong thương nhớ bóng người chưa phai

mộng đời trót gánh hai vai
nặng trong tôi những sớm mai đợi chờ
nắng xưa có ngập đôi bờ
mà con bướm nhỏ bơ vơ cuối trời

yêu người từ độ mùa rơi
vùi trong cơn gió t́nh phơi dặm ngàn
yêu người sương mỏng chiều tan
sâu con mắt ngó trần gian khẽ buồn

ngậm ngùi sương lạnh chiều buông
chút t́nh tôi gửi cung thương lỡ làng
hiên người bến cũ mùa sang
bâng khuâng ngày tháng thu vàng vọt rơi…

yêu người biết mấy người ơi
thu phai từ dạo trắng trời mây bay
lần trong nhung nhớ vơi đầy
là t́nh tôi gửi ngất ngây muôn trùng
mai sau trong cơi mịt mùng
làm sao quên thưở ngập ngừng yêu nhau …

 


gửi em phù thủy

Biến tôi thành một ḍng sông
Cho em soi bóng giữa mông mênh chiều
Hóa thân tôi những cánh diều
Để em nhắn gió thả nhiều tơ xanh
Hô tôi thành nắng mong manh
Thân em hóa kén đợi thành bướm xinh
Muốn tôi hết kiếp đa t́nh
Em dang tay nhốt trăm ngh́n trái tim

Trói tay tôi chặt nổi ch́m
Cho tôi trăm tuổi đi t́m bước em
Để t́nh em hóa bóng đêm
Khóa đời tôi lại ngọt mềm đời nhau

Bên nhau tháng rộng ngày dài
Ơi em phù thủy đọa đày tôi chơi
Hay môi em hóa …nụ cười
Giam tôi cho hết
kiếp người đi em…

 

nguyễn minh phúc


 

art2all.net