NGUYỄN MINH PHC

 

 

trn đỉnh nhớ người

 

ta v người mang trăm vết thương
nghe mưa tạt mấy nẻo v thường
người đi tc thả chiều cố xứ
ta một trời sầu đm khi sương

nhan sắc một thời xa qu xa
phấn son tn a giữa mưa nha
nhớ nhau trong những tn khuya vỡ
ta dẵm đời nhau bầm thịt da

vi những ma sương vương kẽ tay
tay bung khi tnh trt đong đầy
xốn xang cht nắng đau trời rộng
m đ phai trời xanh bng my

ta gửi người đy đời ta tri
chiều trn đỉnh nhớ buồn xa xi
ai như chiếc bng người xưa đ
găm mảnh hồn ta buốt một đời...

nguyễn minh phc

 

art2all.net