NGUYỄN  SÔNG TRẸM

 

 

SỢ RỒI ĐỜI CŨNG SẼ QUÊN…
 


Sợ rồi ḿnh cũng sẽ quên
ṿng tay ấm của thời son trẻ
khi ta đă sang chiều bóng xế
nên anh cất giữ năm tháng ngọt ngào
vào những trang thơ

Ngày tháng làm màu tóc cũng phôi pha
sợ thời gian làm phai niềm thương nhớ
anh nhuộm lại màu t́nh yêu thuở ấy
như khắc h́nh em thành tượng đá
trong hồn

Sợ mai rồi ḿnh lại quên
hàng cây nở hoa vàng nghiêng che lối hẹn
anh ươm mầm chờ cơn mưa đến
để hoa huỳnh đàn khoe sắc nhớ
vào thu

Sợ mai rồi đời sương khói mịt mù
ḿnh lại quên nắm tay nhau như chiều xưa dạo phố
anh nâng niu bờ vai em bé nhỏ
để cảm nhận qua bao năm tháng nhọc nhằn
ta c̣n giữ được phút b́nh yên

Thời gian trôi vào cơi lăng quên
có rất nhiều điều sợ ḿnh không c̣n nhớ nổi
làm sao cất vào bóng chiều nhạt nḥa sương khói
c̣n chút ǵ giữ lại
để không quên !


tháng 08/2020
NGUYỄN SÔNG TRẸM

 

 

art2all.net