Nguyễn Vũ Sinh

 

 

 

SỢ THƯƠNG EM CHẲNG ĐỦ

Sợ thương em chẳng đủ
Anh gom l vườn thu
Đm đốt xua mộng dữ
Chim bao em mỉm cười.

Sợ thương em chẳng đủ
Em say giấc chim bao
Nhn trời cao khẽ hỏi
Mắt em ngi sao no?

Sợ thương em chẳng đủ
Anh muốn thnh gi khơi
Suốt bốn ma thổi mi
Cơn gi ru một đời.

Đời c nghn pho tượng
Những tượng đ hoa cương
Em tượng hnh xương thịt
Trong anh ha phi thường.

(Trch bản thảo Thơ Ngy Xanh)
NGUYỄN VŨ SINH

 

 

 

 

EM NGỰ CI ĐỜI TA

Em ngự ci đời ta
Bằng tiếng mi m i
Như chim ht vui ca
Trong vườn hoa cỏ dại.

Em ngự ci đời ta
Lng trong như dng suối
Ru lời tnh ngn nga
Ta qua ngy bo nổi.

Em ngự ci đời ta
Bằng tnh c thn nữ
Mi phn vương gt hoa
Lng thơm như cỏ lạ.

Em ngự ci đời ta
Dẫu l người ngoại đạo
Tạ Mẹ Maria
Ban phc n ca thnh.

Em ngự ci đời ta
Bao buồn vui, vất vả
Đi ta đ vượt qua
Ngy nắng mưa tầm tả.

Em ngự ci đời ta
Mang con tim độ lượng
Hai ta giờ đ gi
Tc ngả trăm sợi bạc.

NGUYỄN VŨ SINH
 

 

 


NGY NỌ

Ngy mưa cuồng sa
My mờ xứ lạ
Bặt tiếng chim ca
Cm lời nghiệt ng.

Ngy nọ em qua
Trời sương trắng xa
Ướt đẫm chiều t
Đầm đa vai o.

Ngy nọ anh đi
Dấu sầu vạn kỷ
Mẹ nhn hoen mi
Tiễn đường thin l.

Ngy nọ anh về
Trời tan khi lửa
Trng bng lng qu
Đồng kh cỏ a.

Bn chn bước l
Mẹ vui lệ ứa
Ngi thương mẹ qu
o phai mầu lụa.

(Trch bản thảo Thơ Ngy Xanh)
NGUYỄN VŨ SINH

 

 

 

 

CHO ANH

Cho anh ngy nguyệt tận
Trăng lặn khuất bn đồi
Vầng trăng thời lận đận
Biệt dấu ngn xa xi.

Cho anh ngy lỡ vận
Chm sau nh mặt trời
Co mnh trong đm tối
Giơ tay quờ quạng soi.

Cho anh ngy bo nổi
Gi thổi vuốt mặt người
Dang hai bn tay mỏi
Khp chặt lại vnh mi.

NGUYỄN VŨ SINH
 


 

~~o))((o~~

 

art2all.net