NHƯ PHƯƠNG
 


ÁO LẠNH
 


 
Gió chuyển mùa nơi ấy chưa anh ?
 Heo may có vờn dãy thông xanh
 Em muốn đan len tơ rất nhẹ
 Thành chiếc áo ấm gởi cho anh.
 
 Biết anh không muốn em bận lòng
 Nhưng không gian đã nhạt nắng hồng
 Em choàng tình thương lên vai ấm
 Sáng tối, đi về không ngại sương
 
 Anh cho em chút tình tuổi thơ
 Vẻ ngại ngùng nhưng không hững hờ
 Cuối đường kia, lá vàng nhuộm lối
 Nhưng tình người còn nét đơn sơ.
 
 Bù lại chiếc áo ấm em đan
 Dấu tin yêu gởi theo thời gian
 Anh nhé treo cạnh giường cho nhớ
 Khi lạnh ,đón đưa không ngại ngần.
 
 Như Phương
 Miss.23/10/2016

 

 

art2all. net