NHƯ PHƯƠNG
 

BUỔI GIÓ ĐỔI MÙA

 

          Tháng Tư lại về. Bốn mươi mốt năm ai nhớ ai quên.

Cho đến nay, đọc những hồi ký về Tháng Tư, vẫn nghe man mác, ngậm ngùi.

Nhắc lại thời gian gió xoáy, con người trong không gian ấy: thật ra chỉ thêm buồn. Nhưng sao vẫn mơ hồ nhớ đến Tháng Tư năm ấy ở Saigon?  Chạy xuôi, chạy ngược..... từ Đalat xuống Nhatrang, vào Cam Ranh, Phan Thiết, Vũng Tàu...

Bây giờ, vài người còn nhớ Mặt Trái, Mặt Phải khi chen lấn ở bến tàu hay sân bay... Trong tình trạng tinh thần hoang mang...hành động con người chỉ còn phản xạ. Biết vậy nên quên đi chuyện tranh giành máy bay, tàu thủy....chỉ là bản năng tự tồn mà thôi.

Hãy quên và quên khi chúng ta bước lên được miền đất tự do từ một chiếc thuyền gỗ nhỏ bé..... Tôi tin đó là một " mầu nhiệm" cho mỗi cá nhân.

 

Giờ phút này tôi nhớ về Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân ở OC.

Mùa Hè năm ấy, một anh đồng môn THĐ cho tôi viếng mộ của vợ anh ấy, bạn tôi, là T. một nữ sinh ĐL, một cô giáo ĐL mới qua đời, được an táng trong nghĩa trang góc đường Bolsa và đường Beach. OC.

Thắp nhang xong, chúng tôi đi vòng, chúng tôi tới Khu Tưởng Niệm Thuyền Nhân.

Các tấm bia ghi tên họ đầy những chữ, không ngờ chúng tôi đứng ngay vị trí
có tên chị Thân thị Hồng. Tôi đang nhìn quanh các tấm bia, thì anh C. nói : -Ô tên chị Hồng được ghi ngay đây nè. Tôi nhìn xuống ..., ngạc nhiên làm sao.... Anh C. đã lấy nhang, anh đốt lên, tôi cắm cho chị Hồng.

Tôi nhớ tới chị. Thật ra tôi phải gọi bằng Cô vì lúc tôi còn học Đệ Lục thì chị là G/S Anh Văn các lớp Tam, Nhị; thế nhưng khi chị biết các học trò cũ là đồng nghiệp như T Lam, Th. Tâm, Thuỷ, Kim Anh, Lưỡng và tôi.... , chị bảo rằng gọi chị bằng " Chị" cho thân mật.....

Chúng tôi ở Đalat, thuở ấy thường đi bộ ra khu phố Hoà Bình. Trên đường về, nhiều lúc thấy vài đứa chúng tôi, anh Chương và chị Hồng ngừng xe, chở chúng tôi về khu Bùi thị Xuân.

Anh Chị có mấy đứa con xinh đẹp, ngoan hiền.... Năm 75, các cháu còn nhỏ;
ba của chúng du học; mẹ cáng đáng vừa đi làm, vừa nuôi dạy các con....

Rồi một ngày vào khoảng năm 1979, chị và các cháu vượt biên, bị mất tích.

Tôi nhìn quanh để tìm tên chị Thanh Lam, nhưng chưa tìm được; trời nắng; phải ra về vì anh C. còn đi đón cháu học về. Tôi rờ vào tên chị T T Hồng trên tấm bia xin từ giã chị.

 

Xa xưa...

Trong những ngày đầu, Thu và Tôi lên Đalat, thuê căn phòng ở khu BTX, chị Thanh Lam, nữ sinh ĐK trước tôi ba năm, chị dạy BTX.

Chị và gia đình, T Tâm, Thu và tôi ở cạnh nhau. Chị là một Hướng Đạo viên vui vẻ, tốt bụng, chị có nụ cười tươi và lời nói nhỏ nhẹ....

Cho đến khi T Tâm, chị Lam, chị Hường dọn tới cư xá của trường thì chúng tôi vẫn nghe nhạc, chơi tứ sắc với nhau vào cuối tuần.

 

Giờ này , tháng Tư, quá khứ hiện về trong bộ nhớ...... Hình ảnh chị Thân thị Hồng và chị Thanh Lam đã làm tôi..... Tôi thương bé Hồng Phương, Monique, Charles..... học giỏi, ngoan hiền .... Giá như các cháu ấy còn.....

Thời gian qua, ký ức không phai
Người con Đồng Khánh như sao mai
Nhớ những ngày reo vui Đalat
Còn đây tên khắc tháng năm dài.

Hồn ở đây, quấn quýt lối xưa,
Nẻo Tự Do tên gọi ước mơ,
Dưới nắng hồng, không còn thất lạc
Hay vui bên muôn tiếng nhạc thơ.

Tự nhủ mình quên sao không quên,
Muôn hoa dầu đẹp cũng phai tàn
Vô thường vẫn hay trong lẽ sống
Vô tư, hợp lối với Tuổi Vàng.

Tháng Tư có nên nhắc ngày buồn ?
Mong như Cây cỏ, còn gì hơn,
Thương yêu, hoan hỉ điều thầm nhắc
Nụ cười là hành trang giản đơn.



Như Phương
April 10 2016

 

art2all. net