NHƯ PHƯƠNG
 

 GIÒNG THỜI GIAN
 


 
          Tấm hình lớp Tam C của chúng tôi đã gần 60 mươi năm, qua bao đổi thay, tấm hình này lại được Cẩm Vân gởi cho các bạn cũ vài năm trước đây nhờ Cẩm Vân đã đem theo nó trong hành trang của nàng vào những ngày cuối xáo trộn của Saigon.

Nhiều lúc rãnh rỗi, giòng ký ức quay về, thấy vương vương màu áo trắng trên sân trường uy nghiêm. Những gương mặt ngây thơ còn sắp hàng trước hành lang chờ chào cờ, vang vang tiếng nói cười của Tôn Kính, Ngọc Cầm, Kim Đính, Lê, Kiểu Hạnh... . Khi vô lớp thì hầu hết chúng tôi ngoan ngoãn.... từ giờ dạy của cô Vân Trà, cô Quế Hương, cô Lệ Khanh, cô Vy, cô Thanh Tâm, thầy Thám.....

Năm Đệ Tam là năm " nghỉ ngơi" nên khối lớp Đệ Tam chúng tôi được phụ trách nhiều mục cho phần Văn Nghệ của Trường. Thuở thầy Ấn mới ra trường, ngoài tài giảng dạy, thầy còn có khả năng âm nhạc.  Vậy là cô Tịnh Nhơn và khối quí cô hướng dẫn đã quyết định một buổi trình diễn Văn Nghệ toàn trường tại sân khấu Giảng đường C của viện Đại học Huế.

Lớp Tam C chúng tôi dưới sự hướng dẫn tập dượt của cô Vân Trà, trình diễn một vở kịch dài của giáo sư Vũ Hân. Vở kịch đó đã được toàn ban Văn Nghệ của trường Quốc Học diễn thành công trước đó mấy năm. Vậy lớp đệ Tam C của chúng tôi cũng được vỗ tay nhiệt liệt tại sân khấu Morin. Vé bán hết vì ai cũng nôn nao coi những nét đẹp ngây thơ của thế hệ chúng tôi, chứ thực sự tài năng về Ca Vũ Nhạc Kịch của chúng tôi thì....dĩ nhiên ....còn non kém...

Suốt thời gian chúng tôi học ở trường ĐK có hai lần cho chúng tôi "hãnh diện". Đó là lần đồng diễn thể dục toàn trường do cô Tuyết và cô Tảo đã đem hết sức mình tập dợt cho học sinh toàn trường đồng diễn thể dục ngoạn mục tại sân vận động Tự Do trong ngày Hội Thể Thao và Điền Kinh của tất cả các trường Trung Học ở Huế vào mùa Xuân 1959 và lần chúng tôi trình diễn Văn Nghệ có bán vé ngoài công chúng.

Sau buổi văn nghệ, Cô Thầy và chúng tôi đều rất vui. Vui nhất là cô Tịnh Nhơn và thầy Ấn. Thời ấy cho đến bây giờ, nhiều học sinh ĐK vẫn còn thương yêu thầy cô, nhất là vị Hiệu Trưởng nhiệt tình ấy.

 

 

Phải nói rằng cô Tịnh Nhơn của chúng tôi là một vị giáo sư có tài năng, có tình thương học trò, có tài cầm tay lái.... Dầu cho nghiệt ngả nào...thì chúng tôi vẫn xác nhận điều đó.

Điểm khen chê đời người mấy ai vừa
Tình thương, nhiệt tình dồi dào cô đã cho
Trong thâm sâu ai là người hiểu rõ
Dấu ấn ân tình còn mãi trường xưa.

Theo thời gian, một số Thầy Cô không còn.

Đến giờ này, mỗi lúc có dịp hội ngộ, nhóm học trò không quên nhắc lại kỷ niệm của các Cô Thầy và của chúng tôi để nhớ đến Cô Thầy và để cười vui như trẻ thơ.

Một vài nhóm học sinh cũ vẫn đến chùa trong dịp huý nhật của Cô Thầy; Ở Saigon và ở Huế đều có các chị phụ trách kỵ giỗ cho một vài cô thầy... ( tôi nhớ chị Sương lớp Tam C chúng tôi lo ngày kỵ của Cô ở Huế. )

Hôm nay, không biết sao nhìn tấm hình cũ tôi nhớ tới cô Tịnh Nhơn nhiều. Giòng thời gian không ngừng trôi, khói mây vương vấn tình người không hờ hững như con nước qua cầu.

Gia Long, Trưng Vương, Đồng Khánh....đều là những ngôi trường nữ nổi tiếng. Nhưng ở đất thần kinh nhỏ hẹp, hình ảnh ngôi trường chúng tôi ...đẹp vô cùng về hình thức và nội dung.

Có người ngạc nhiên là Tam C chúng tôi về sau có một bạn tốt nghiệp Bác Sĩ. Hay chưa!

Nhìn những gương mặt ngây thơ chụp trước cột cờ, bên cạnh giáo sư hướng dẫn, nay đã là bà nội, bà ngoại ( C.V. đã có cháu gọi bằng Cố) kể cũng vui.

Chúng tôi may mắn được làm học sinh ĐK. Các anh khác may mắn vô Hàm Nghi, Nguyễn Tri Phương, Quốc Học....là những ngôi trường có tiếng ở Huế.

Thời gian trước, nhờ chương trình học hoàn hảo nên chúng ta đã phục vụ hết lòng trong nghiệp vụ của từng ngành nghề. Những bạn học giỏi trong Tam C. của tôi như T.H. đang ở Hawaii, L.H. ở Nam CA., T.T. và T.C. ở SJ., N.M. ở Úc, T.N. ở TX......

Thời gian tuổi này hỏi thăm nhau có sức khỏe, rất mừng.

Tấm hình xưa quí biết bao
Bạn còn đó, ta đây mừng còn gặp nhau
Đàn chim tung cánh trời cao
Còn gì hơn, biết tin nhau thuở bạc đầu.

 


Như Phương
TX. July 6, 2016
 

 

 

art2all. net