NHƯ PHƯƠNG
 

 HOÀI NIỆM

 

                                               Ảnh của Phạm Bá Thịnh

 

 

          Ngày hôm qua a H. Văn gởi một Clip show với chủ đề "42 Xuân Tha Hương". Anh ấy cũng cỡ tuổi như anh của tôi; một học sinh QH 58; một người ở Thành Nội. Rồi anh Trinh cũng một học sinh đàn anh QH., người Vỹ dạ.. cũng có vài giòng từ DC ; anh nói anh nhớ Tết Huế quay quắt....

 

Có lẽ không người Việt Hải Ngoại nào mà không hoài vọng những ngày cận Tết trên quê hương xa vời vì... căn nhà của tuổi thơ không bao giờ phai mờ trong ký ức, nhất là dịp Tết. Hàng triệu con tim đã âm thầm thổn thức ...trong ngày cuối năm hôm qua, khi họ đang dâng, bánh mứt, hoa quả, chè xôi... cúng rước Ông Bà theo truyền thống Tết Việt Nam.
 
Bước chân đến miền Tự Do bằng con thuyền gỗ, mấy mươi năm ít nhiều gây dựng một mái ấm trên xứ sở này. Vậy mà anh Hy Văn, anh Trinh, cháu Thuý Anh.....đều " nhớ nhà" .
 

Căn nhà của anh H. Văn ở S. ; căn nhà anh Trinh ở M. và căn nhà Thuý Anh ở Au. là những mái ấm thơ mộng : ít ra cũng có cây đàn, có những bức tranh...đẹp. "Nhìn" được điều đó qua sự thành đạt trên " miền đất mới" với bàn tay và trí óc....của họ. Bao nhiêu triệu người Việt tha hương là bấy nhiêu tâm hồn xao xuyến với ký ức của một Tết Thanh Bình ngày cũ, trong ngày hôm qua. Đó là "nhớ nhà"
 
Tôi có khác gì với đồng hương
Ngậm ngùi dâng Cha Mẹ nén nhang
Ba mươi Tết có ai không nhớ
Giao Thừa, chút rượu, buồn miên man
 
Môi cười bên khúc nhạc Xuân Ca
Nhìn nhau, cố quên nỗi vắng xa
Ngập ngừng chúc nhau niềm An Lạc
Không quên được Tết xưa Quê Nhà
 
Chút buồn, chút rượu, giấc ngủ say
Thức giấc, thấy tuyết lất phất bay
Nhớ ra, Tết quê người muôn dặm
Mong cho qua nỗi nhớ vơi đầy...
 

Sáng nay đọc thêm lời chúc, bài ca mùa Xuân, cũng vui. Nhưng Thuý Anh nhắc vài kỷ niệm Tết xa xưa...làm tôi có những giòng chữ này. Đáng ra, để cho ngày đầu năm trôi một cách êm ả..., không suy tư gì...
 

Sáng nay, bên ngoài thiếu ánh sáng, thiếu màu sắc...làm cho tôi không muốn ra ngoài. Giờ này nắng miền Tây Nam chắc là đẹp. Mong mọi người đều An Lạc trong ngày Mồng Một Tết.
 
Thôi nhé tôi ơi, hãy mở YouTube tìm bài nhạc Ly Rượu MừngĐón Xuân để nghe cho ngày Mồng Một Tết có  màu hồng.
 

Hôm nay thứ Bảy, xe cộ cũng kẹt trên đường tới các Mall. Tới Mall sẽ thấy đủ thứ màu sắc và âm thanh.


Làm gì để cho những cánh Hạc Vàng tung bay? Nhạc là một hình thức" therapy" để khỏi đầu óc khỏi lơ mơ chăng...


Nhìn trời mây cũng như sự linh động của xã hội cũng bình yên hoá cho những người không còn góp bàn tay tích cực cho đời
 
Tôi đang nghe lời ca dồn dập: " Xuân đã đến rồi, gieo khắp nơi hồn hoa xuống đời..." Cứ vậy, cho Thế Giới Bình, cho lòng người nhiều Tình Thương hơn trong năm mới. Mọi thứ đều chỉ thoáng qua trong não bộ, có đúng không các Tuổi Vàng ?
 
Người bản xứ, vốn sinh ra xứ lạnh nên có lẽ họ có bản tính " lạnh" hơn người mình. Buồn Vui của họ được dấu kín hơn so sánh với người của Xứ Nhiệt Đới thì phải.
 
Tôi muốn quên nỗi vắng xa
 Bầu trời có chút nắng pha
 Nhìn con sóc đùa trên lá
 Mùa Xuân cỏ cây đơm hoa.

 
 Như Phương
 Jan. 28, 2017

 

 

art2all. net