NHƯ PHƯƠNG
 

 LÁ
 


 
          Những cây phong bên kia đường chỉ có thưa thớt vài lá vàng, cây táo trong vườn nhà Vân trái chín đỏ giữa đám lá xanh, nhìn rất thơ mộng.

Lá cũng là phần chính yếu trong chu trình lục diệp hoá, tạo thành "mủ",  nguồn sống cho cây.

Với tôi, mùa đông cây vô duyên vì trụi lá. Lá còn trên cành, cây mới đẹp. Mùa đông cây hầu như không phát triển thêm, cho đến mùa Xuân.

Maples và Pines... là loại cây thông dụng ở miền Hàn đới.

Lá Maple có hình dáng như lá nho cho nhiều bóng mát vào Hè.

Maples rụng lá mùa Đông...

Thông, Tùng, Bách có thay lá ...nhưng mùa Đông lá vẫn sum suê đầy cành. Lá Thông rụng ít nhưng hầu như mùa nào cũng rụng, cho nên ở xứ mình, người dân thường đi lên đồi Thiên An để cào lá thông đem về chụm.

Maples có nhiều loại. Loại cây lá nhỏ, người ta trồng để làm " đường" theo dạng như là " mật" người ta gọi là Maple Syrup, dùng để trét vào pan cake điểm tâm.

Cuối Thu, có cây trở màu vàng, có cây trở màu đỏ rồi trở màu tím,

Rừng Thu ở Boston và Canada nhiều màu chen lẩn rất đẹp. Người ta thích mùa Thu vì thích màu sắc của nó. Tuổi mùa Thu lại không có nhiều màu sắc như rừng Thu...

Nhà thơ Lưu trọng Lư đã viết :

Em không nghe mùa Thu
Dưới trăng mờ thổn thức...


Mùa Thu đã đến, nhưng thi sĩ ấy chưa muốn nghe hơi Thu, đúng là tâm hồn của người còn..."yêu đời".

Nhiều bạn của tôi cũng như thi sĩ Lưu trọng Lư, mặc cho Thu đến, lòng còn dâng đời miên man.

Tôi thích mùa Xuân cho chồi hồng
Mùa Hè cho nắng lên hương nồng
Mùa Thu cho cúc vàng nở rộ
Trăng Thu mờ ảo trên không trung

Không buồn vì trăng Thu ảo mờ
Chinh phu hết nghĩa cõi xa mơ
Nai xưa, thơ thẩn ven con suối
Mưa Thu cho người những vần thơ.

Vui chút cho người quên thời gian
Không gian, nhật nguyệt vẫn xoay vần
Hè đẹp, Thu vẫn còn thơ mộng
Lá rơi, chẳng là niềm băn khoăn.


Người bạn vong niên của tôi vẫn quét lá trên sân.

Buổi sáng nhìn ra đường ít lá rụng, đường hầu như ai mới quét .

Tôi nghĩ rằng ở đây thiếu người phu quét đường để tác giả bài hát Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi, nếu đã định cư ở Bắc Mỹ đã mỉm cười ...vì sự tiến bộ của con người...

Vậy mà lâu lâu nghe lại bài Những Chiếc Lá Úa vẫn còn thấy hay nhỉ. Đó là cảm giác của.. thuở xa xưa.

Tôi nhớ anh Giao, chồng của cô bạn cùng lớp kể rằng nhờ có Lá làm cho những người tù được no bụng trong một ngày lao động ở ngoài rừng. Đó là lá sắn non.

Anh kể rằng có một lần anh thấy đọt rau khoai ven rừng, anh xin được cắt về luộc ăn nhưng bị cấm...vì...sao đó. Anh giải thích rằng lá rau khoai có giá trị dinh dưỡng...

Người tù binh cũ tìm những loại lá
Giũa một ngày lao động bên rừng
Vài nắm đem luộc, dịu cơn đói lã
Đọt sắn, lá khoai nỗi vui mừng...

Ấm lòng, đôi khi củ nâu luộc kỷ
Đủ thấy đời thêm chút nắng tươi
Lá rừng, ơn nghĩa cho người
Giữa đói khổ, sắn khoai niềm thú vị

Lá có nhiều dược tính, nhiều dược phẩm được tinh chế từ lá. Nhiều người thích trị một vài bệnh nhẹ bằng lá...

Sáng nay, hứa hẹn một ngày mùa Thu đẹp; màu sắc của ngày cho lòng người chút vui.

Lan man về lá vì nhìn bên kia đường thấy dãy cây phong còn lá.
Vài tuần nữa khi lá vàng đầy rừng Thu, đẹp lắm...

Như Phương
Miss. Otc.10, 2016

 

art2all. net