NHƯ PHƯƠNG
 

 

 

MƯA THU  

 



Ta không chờ gió vì trời đã dịu,
Không chờ mưa vì nắng còn mong manh.
Lá vàng cứ rơi rơi lìa cành,
Trong không gian ngại ngùng, xa vắng.
Tình người đã nồng nàn, vui trong nắng,
Gió biển xanh mát dượi nụ hôn,
Những tiếng cười quên hết giận hờn.
Tình ngất say là tình mùa Hạ!


Mưa đầu Thu nhẹ nhàng nhưng hối hả,
Cũng làm người xa nhớ người gần.
Có nghe chăng hồn bỗng lâng lâng;
Mưa Thu đầu mùa xưa ướt áo,
Qua cầu nón bay, gió vờn như bão.
Quấn quít, bâng khuâng tà áo bay,
Bên kia đường, ai chờ em có hay ?
Thương em lạnh, nón đứt quai bối rối !


Saigon ơi, Huế ơi, mưa Thu mùa mới,
Giọt Mưa Thu réo rắt bao cung đàn,
Mưa bây giờ thấm lạnh từ trên ngàn,
Ly trà bên cửa sổ chờ ai tri kỷ!
Những chiếc lá vàng như thủ thỉ:
Xin bao dung, xin hoàn cảnh thắm tươi!

Như Phương.

Vùng Ngũ Hồ . Sept. 30 2020

.

 

 

art2all. net