NHƯ PHƯƠNG
 

 TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY

 


 


            Khoảng đầu tháng Ba năm 1975, tôi mở Radio bỗng nghe một giọng hát quen thuộc. Âm giai nhẹ nhàng, sâu lắng, du hồn người vào nỗi buồn mông mênh. Tôi nhớ bài hát đó được thu âm lúc ấy do ca sĩ Khánh Ly. Rồi sau vài ngày, tôi cũng nghe lại bài hát này. Thầm nghĩ rằng không biết nhạc sĩ nào làm nên ý nhạc buồn như vậy !

Ngày mai tôi sẽ xa Dalat
Thành phố buồn xin trả lại cho em
Ngàn thông buồn chiều nay im tiếng
Ngôi giáo đường lặng đứng suy tư...


Đối với tôi, Dalat đang êm đềm, mỗi ngày đi về con đường lên cây số 6, quanh qua ngọn đồi vắng lặng với rừng hoa Marguerite trắng cả vùng trời mới đến cổng trường nằm trên đồi với những dãy lớp thơ mộng mà người Pháp đã xây dựng lâu đời. Cẩm Vân, Huyền Trân...và tôi vẫn đi với nhau mỗi chiều trên những xe bus quân đội chở các em học sinh từ miệt Cư Xá Sĩ Quan VB cho đến vùng Thái Phiên, Cô Giang.... để tới trường...

Cuộc sống đang bình thường giản dị, dễ thương....Khi nghe bản nhạc này, có chút gì man mác... Sau này tôi mới biết bản nhạc đó do Song Ngọc sáng tác. Có lẽ đó là chút kỷ niệm với người tình Dalat khi Song Ngọc lên tu nghiệp khoá cao cấp CTCT hoặc Chỉ Huy Tham Mưu, chăng ?

Khi Dalat tan hoang sau tháng Ba ấy, về SG tôi mới nghĩ bài nhạc báo trước sự kiện cho một số người bỏ Dalat ra đi.... Dalat không còn nơi kỷ niệm với cả bầu trời thơ mộng tự nhiên trong ý nghĩ của tôi. Nhiều người cũng nhận xét như tôi vậy!

Một mùa Hè cách nay không lâu, Diệu L. đã mở lại bản nhạc đó cho tôi hát trong mục Karaoke tại nhà DL ở Sacramento. Hát xong, DL và tôi cùng thẩn thờ! Mới biết Dalat còn sâu đậm trong lòng chúng tôi.....

Ôi Dalat một thời ! Bao nhiêu câu chuyện tình, có khi thơ mộng, có khi đổ vỡ, có khi nối kết.... Nhưng Song Ngọc có lẽ có cuộc tình chớp nhoáng với Dalat.... những ngày đầu năm ấy.

Ngày mai tôi sẽ xa.
Tình yêu như bóng mây
Tình yêu như gió bay....

Ngày mai tôi cố quên
Người đi như bóng chim
Người đi sao dễ quên
Kỷ niệm đau thương.....


Tình yêu Dalat có khi nồng nàn, khắng khít; có khi như bóng mây lơ lững trên đầu tháp chuông trường Grand Lycee, hay lãng đãng trên hồ Xuân Hương chăng ?

Thời gian gần nửa thế kỷ tôi vẫn còn nhớ cảm giác đầu tiên khi nghe bài hát đó. Cho đến sáng nay, tôi được tin nhạc sĩ Song Ngọc qua đời qua playist của nhạc sĩ Piano Minh Ng. và phu quân T N P. Khoảng nửa giờ sau, tôi thưởng thức lại Tình Yêu Như Bóng Mây với giọng hát Khánh Hà do chị XL. posted lên trên FB. Hay quá. Nhớ quá! Cũng buồn! Vì Người Sáng Tác vừa qua đời ở TX.

Song Ngọc, một danh xưng dễ mến với bao nhiêu sáng tác từ trước năm 1975 cho đến sau này.....

Nghe lời hát, gợi kỷ niệm xa vời
Dalat mơ hồ sương khói lên khơi
Ai muốn xa Dalat ngày thật đẹp,
Lặng nhìn nhau không nói một lời.

Dalat, tình ai ngỡ đến rộn ràng
Bên nhau vui đếm bước lang thang.
Chuông nhà thờ đêm Noel thúc dục
Lòng say với khúc nhạc vang vang.

Nhớ mãi những ngày Dalat thân yêu,
Tình không phai trong nắng sớm chiều
Gió hát trên ngàn thông xanh biếc
Tình người không lạc giữa hoang liêu !

Bao nhiêu năm, nghe lại lời ca
Hương café vẫn còn trong ta
Dẫu từ giã, tình còn nồng đượm
Bao dấu xưa ai biết chưa nhoà !

Tôi không quen nhạc sĩ Song Ngọc. Tôi chỉ biết viết những giòng này như là một tiếc nuối một nhân tài âm nhạc. Đối với những người Dalat tôi xin gởi bài hát Tình Yêu Như Bóng Mây để nghe tâm hồn lắng đọng một cảm giác bâng khuâng; cũng để nhớ về nhạc sĩ Song Ngọc.

Sáng nay, tôi có lại cảm giác như đang nghe Radio Dalat trong căn nhà ấm cúng đường Bùi thị Xuân khi còn tuổi ba mươi !

Như Phương
Oct.15, 2018



 

art2all. net