Ninh Giang Thu Cúc

 

KIỀU ANH

 

Kiều Anh


Họ tên: Văn Thị Kiều Anh
Bút hiệu: Kiều Anh, Lam Điền, Linh Nguyệt
Năm sinh: 1937
Nguyên quán: Thừa Thiên Huế
Từng sống: Huế - Sài G̣n
Hiện ở: Hải ngoại


PHẦN TIỂU SỬ VÀ HOẠT ĐỘNG VĂN HỌC

Kiều Anh là một cô gái Huế kiều mị dễ thương ở tuổi trăng tṛn, cô đến với văn chương vào thời học trung học đệ nhất cấp ở trường Đồng Khánh, đầu tiên là phụ trách tờ Bích báo cho lớp và cây bút trưởng thành dần theo tháng năm bằng những bài thơ in rải rác ở các trang văn nghệ của các báo chí, tập san ở khu vực.

Kiều Anh lập gia đ́nh tại Huế và đôi bạn đưa nhau vào Sài G̣n lập nghiệp nhưng rồi:

"Rằng hồng nhan tự thuở xưa
Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu"

(ND)

Hôn nhân không mang lại hạnh phúc và sự b́nh yên cho người thiếu phụ, bà mượn văn chương làm cứu cánh, bà thật sự nhập cuộc với làng văn nghệ Sài G̣n vào những năm giữa thập niên tám mươi cụ thể là năm 1985. Từ đó bà hoạt động năng nổ với tư cách chủ nhiệm các CLB thơ ca ở các quận B́nh Thạnh, Tân B́nh... in chung gần trăm đầu sách cùng các bạn thơ cả trong nước và ngoài nước.

Kiều Anh có sở trường về thơ luật Đường thất ngôn bát cú, cả thơ mới, ngâm thơ và ca hát là sở thích của bà. Đi thăm thú cảnh quang và giao lưu thơ phú cùng các hội thơ cả nước là niềm vui của nữ sĩ. Năm 1998 Kiều Anh in tác phẩm chính của ḿnh đó là tập thơ "Bóng thời gian", thơ bà cũng đă được nhạc sĩ Nguyễn Xuân Phương phổ nhạc và đă được chọn Top ten Làn Sóng Xanh tháng 7.1999.

Kiều Anh là một người thơ hào sảng chân t́nh với bạn hữu, nên được sự quư mến của mọi người.

Hiện giờ chị định cư ở Mỹ, cuộc hôn nhân muộn màng này, bạn bè vẫn hằng cầu nguyện cho chị được b́nh yên và hạnh phúc với người bạn đời trong tuổi xế chiều để bù lại những tháng ngày long đong lận đận trong t́nh trường buổi trung niên.

Trong "Nữ sĩ Việt Nam" của nhà văn Như Hiên, Kiều Anh vinh dự được sánh vai chung chiếu với các nữ sĩ trên ba miền đất nước.

Tập thơ đồ sộ (700 năm thơ Huế) có tác phẩm bà tham gia.
 

PHẦN THƠ TIÊU BIỂU CỦA KIỀU ANH

Nỗi chông chênh

Bất ngờ giữa phố chợt mưa
Gặp em trong quán Hương Xưa bên đường
Mải mê em đếm giọt buồn
Mưa sao mưa măi bốn phương mịt mùng
Ta mời em bảo rằng không
Không ăn không uống cũng không chịu ngồi
Mắt buồn mải đếm mưa rơi
Chạnh ḷng ta hỏi cuộc đời riêng em
Ba mươi năm ấy đă quen
Cuộc đời em chẳng ấm êm nồng nàn
Gió mưa trút xuống phũ phàng
Tóc xanh kết vội vành tang trắng buồn
Nuôi con khôn lớn thay chàng
Quên ḿnh nay đă tóc vàng úa phai
Lệ buồn đẫm gối đêm dài
Không người an ủi không ai vỗ về
Ḿnh em che cả bốn bề
Thu Đông ấm áo, Xuân Hè no cơm
Riêng ḿnh ôm nỗi cô đơn
Lo cho con được vuông tṛn có đôi
Chông chênh bên cạnh cuộc đời
Đèn khuya một bóng ngậm ngùi với đêm
Trăng vàng chênh chếch soi nghiêng
Ḷng ta quặn thắt thương em vơ vàng
Xin ngừng mưa gió phũ phàng
Xin đừng gieo nữa bẽ bàng tên em
Ta xin gánh hết ưu phiền
Gánh luôn cả nét u huyền mắt nhung
Ba mươi năm ấy lạnh lùng
Trách chi em chẳng ngại ngùng với ta
Cố t́m trong hạt mưa sa
Chiều nay c̣n nở đóa hoa muôn màu.


~~oOo~~


Trả lời một bài thơ

Ngày đó nếu người nói khẽ... yêu
Đời không cô độc hết cô liêu
Cây khô nhựa sống lên mầm mới
Th́ có ngại chi dẫu nắng chiều


Lăng đăng trời đêm sao đổi ngôi
Thăng trầm cuộc sống thế gian ôi!
Bây giờ đôi ngả xa xôi quá
Thôi đă ngăn chia giữa cuộc đời


Nhớ quá đi thôi giọt nắng hồng
Ngày xưa hai đứa vẫn soi chung
Bên thềm một buổi thu tàn tạ
Ngày ấy xa rồi anh biết không?


Đành đoạn ra đi vượt bến bờ
Một chiều đông lạnh giữa cơn mưa
Tâm tư đoài đoạn khô ḍng lệ
Thôi đă dứt rồi một mối tơ


Cao xanh đă định mộng không thành
Lá thắm cạn ḍng dứt yến oanh
Oán trách ai chi thêm khắc khoải
Thôi đành câm nín phải không anh?


Thời gian dù cạn nỗi niềm hương
Tóc bạc tơ ḷng măi vấn vương
Ly biệt giữa mùa thu héo hắt
Cũng đành thôi nhắm mắt tay buông


Câm nín từ đây tận đáy ḷng
Cuộc đời trước mắt có như không
Thăng trầm cuộc sống đâu cần biết
Cất giấu trong tim giọt nắng hồng


1996

~~oOo~~

Vầng trăng nhớ

Nguyệt lặn đêm tàn rượu đắng môi
Nhớ thương thăm thẳm một phương trời
Bến xưa hiu hắt sầu riêng một
Trăng cũ vơ vàng mộng lứa đôi
Gác vắng canh trường khôn ráo lệ
Song thưa khắc lụn khó vui cười
Cho ai gởi mảnh t́nh thơ đến
Muôn dặm quan hà có thảnh thơi
 

~~oOo~~


Tóc điểm bông

Đông này đến nữa mấy mươi đông
Khép kín tâm tư khép hận ḷng
Gió thổi hắt hiu khơi nỗi nhớ
Lá rơi xào xạc gợi niềm mong
Ai ngoài góc biển nghe sầu đấy
Người ở phương trời thấy lạnh không
Ngồi đếm thời gian qua trước ngơ
Giật ḿnh tóc đă điểm hoa bông
 

~~oOo~~


Lục bát buồn

Anh như cau sáu chơ vơ
Em như cau tám lửng lơ giữa ḍng
Hai ta số phận long đong
Tiếc rằng chẳng được sống chung mộng lành
Nổi trôi thân phận chúng ḿnh
Xanh xao một kiếp cũng đành xanh xao
Thơ này ta viết cho nhau
Hai đầu nỗi nhớ ngàn sau c̣n buồn
T́nh thương con nước đầu nguồn
Mênh mông chảy miết phủ hồn rong rêu
Anh về phương ấy tịch liêu
Chốn này em ở quạnh hiu tháng ngày
Lời buồn gọi áng mây bay
Có về phương ấy giải bày dùm ta
Chiều nay đếm hạt mưa sa
Trong mưa thoáng hiện nhạt nḥa h́nh anh.

Em run nhặt chiếc lá vàng
Chạnh ḷng muốn níu thời gian trở về.


 

Trang Ninh Giang Thu Cúc

art2all.net