Ninh Giang Thu Cúc
 

NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI MẸ QUA

"NHỮNG NGÀY CẠN SỮA"


 

Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần truyện ngắn này và kết luận: Đây là tự truyện của Minh Quân.

Bởi không ai khác hơn là mẹ, bởi chỉ là mẹ mới lột tả được nỗi thống khổ, nỗi bất lực, nỗi thảng thốt khi thấy bản thân không đáp ứng được những nhu cầu hợp lý của con mình – bằng những câu chữ rút ruột như thế, bằng nỗi đau khổ tột cùng thấm đẫm máu và nước mắt qua từng trang viết, qua những động thái quắt quay như thế trong “Những ngày cạn sữa”. Ai đã làm mẹ, ai đã từng nuôi con bằng hai bầu vú mọng căng nguồn sinh lực bổ dưỡng, mới thấy niềm hạnh phúc vô biên khi ôm con trong vòng tay với thao tác nhẹ nhàng; một cánh tay nâng vai và chiếc gáy nhỏ xíu mong manh, cái sinh vật bé bỏng nằm theo hình dốc trên lòng người mẹ, hai cánh môi hồng mọng mút chùn chụt dòng sống tuôn ra từ vùng ngực ấm, từ cội nguồn thánh địa, từ bàn tay ve vuốt vỗ về, miệng mẹ cất lời ru nhè nhẹ đưa con vào vùng trời đất thần tiên, và bàn tay con non tơ nhỏ xíu ôm phần còn lại trên ngực mẹ như muốn chứng minh một sở hữu tất nhiên. Mắt hai mẹ con đều long lanh sáng ngời niềm hạnh lạc trong cho và nhận… thỉnh thoảng bé nhả vú nhìn mẹ mỉm cười. Chao ôi, nụ cười của thiên thần – trong veo, no đầy an vui.

Vậy mà… nguồn sống ấy bỗng dưng thiếu hụt từ từ rồi tắt tị – thì có người mẹ nào mà bình tĩnh kia chứ?!

Chúng ta đọc, nghe cái giọng thảng thốt của Minh Quân:

… “Phải! Tôi sợ, tôi sợ lắm! Mất sữa là điều tôi cố tránh từ trước đến nay, mỗi lần đang cho con bú tôi cần giữ gìn sữa như báu vật. Tôi không thích thuê vú, cũng không muốn nuôi con bằng sữa hộp. Tôi muốn làm trọn thiên chức người mẹ mà tạo hóa ban cho…

(Trích “Những ngày cạn sữa” – Minh Quân)

Thiên chức cao đẹp của phụ nữ chúng ta là được làm mẹ – làm mẹ, một ân sủng lớn, một món quà vô giá ta nhận được từ tạo hóa.

Mẹ Âu Cơ – một bà mẹ hạnh phúc nhất đời là thủy tổ của các tầng lớp bà mẹ tiếp theo của chúng ta.

Phụ nữ ta tự hào và hạnh phúc trong thiên chức ấy, trong trách nhiệm ấy, niềm hạnh phúc và trách nhiệm ấy nhà văn Minh Quân đã tha thiết giãi bày với một văn phong khiêm tốn nghe đến là thương:

… “Làm mẹ! Cho mà không nhận! Một nghệ thuật cao quý của phái nữ chúng tôi! Tiếc thay! Tôi không phải là nhà văn có biệt tài để diễn tả được hết cảm giác mình, tôi không trải lòng ra trên giấy. Tôi vụng về chăng? Hay cả kho ngôn ngữ loài người không đủ chữ?

Ma men gặp rượu? Chiến sĩ được huy chương?

Tầm thường quá! Hay là cái cảm giác mênh mang, rưng rưng trong lòng của kẻ vừa trở lại gia hương sau nhiều ngày ly cách? Hay là sự thích thú khi tình cờ bắt gặp bài cổ thi thất lạc từ lâu? Sự xúc động trước một nghĩa cử hay trước cảnh non sông hùng vĩ?

Lạ quá, chịu thôi! Tôi không thể so sánh, phân tách được, không nói ra lời, ghi thành chữ được, không cách nào chia sẻ được như ý muốn.

Tôi chỉ cảm và chỉ những kẻ từng làm mẹ như tôi hẳn cũng cảm thông… Lại có lúc, tôi tưởng như thế giới chỉ có mẹ con tôi và Thượng Đế. Vâng! Thượng Đế riêng thưởng, riêng ban cho tôi cái diễm phúc được đặc quyền LÀM MẸ! Ô! Không: Ngài ban cho tất cả phụ nhân chứ chẳng riêng ai. Song không phải kẻ nào cũng xứng đáng để hưởng nhận cái đặc ân thiêng liêng ấy, cũng biết sống đúng với cả nghĩa và chữ ấy, những chữ LÀM MẸ được viết hoa!

Phải chăng người đàn bà, hoàn toàn hơn sau khi làm Mẹ? Phải chăng đời họ có ý nghĩa hơn, đáng sống hơn, họ cao hơn, đẹp hơn, tốt lành hơn và Thượng Đế dành cho họ nhiệm vụ làm mẹ để bù đắp vào những thiệt thòi khác, những chông gai, khổ nhọc mà họ phải gánh chịu trong đời? Với tôi, tôi còn cảm thấy tăng thêm nghị lực, can đảm trong khi làm mẹ.

Bởi những lẽ trên, tôi coi sữa như báu vật, như kẻ hà tiện đếm tiền, tôi cũng đếm những giọt sữa khi bắt buộc phải vắt bỏ đi: đó là những lúc tắm xong, trước khi cho bú, chỉ năm ba giọt sữa gió cũng đủ làm cho tôi xuýt xoa, tiếc rẻ.

Vâng! Tôi đã hãnh diện tự nuôi lấy con mình, từ đứa đầu tiên còn vụng dại, gia cảnh thiếu trước hụt sau cho đến khi khá giả, tôi thuê được người giúp việc trong nhà. Tuy vậy, người giúp việc chỉ làm những việc khác, còn con tôi, tôi chẳng thể giao ai…”

(Trích “Những ngày cạn sữa” – Minh Quân)

Vậy mà nhân vật trong “Những ngày cạn sữa” lại gặp một tai họa lớn, một tai họa tày đình giáng xuống là khi đang nuôi con mọn bằng những dòng sữa lại bị cạn sữa, cạn sữa – đồng nghĩa với cạn dòng máu nóng đang luân lưu trong cơ thể mẹ. Bởi sữa là từ máu mẹ biến thành qua bao giai đoạn chuyển hóa của nhịp tuần hoàn. Trời ơi!

Tôi đọc “Những ngày cạn sữa” bằng cảm thức quay quắt xót xa theo từng nỗi xót xa quay quắt của người trong cuộc, và bực mình theo nỗi bực mình của nhân vật khi nghe ông chồng phán một câu: “Sữa mợ bây giờ thì béo bổ gì chớ?”. Một câu nói phũ phàng đau xé lòng một người mẹ đang trong trạng thái khổ đau vì thiếu sữa cho con! (Đàn ông mà!?)

Đã từng làm mẹ, có cùng làm mẹ mới thấu hiểu, mới đồng cảm đến tận cùng nỗi đau của tác giả hay nhân vật mà tác giả đã gầy dựng.

Về phần soạn giả (NGTC) do nhiều yếu tố cộng hưởng mà người xưa từng bảo: “Đồng bệnh tương lân đồng khí tương cầu”. Vì vậy mới có cái cảm nhận này gọi là đồng thanh tương ứng, để cảm tạ tấm tình của người đàn bà Việt Nam, người mẹ Việt Nam – nhà văn Minh Quân.

 

Ninh Giang Thu Cúc


 

Trang Ninh Giang Thu Cúc

art2all.net