Như Nguyệt

 

GIỮA NÚI RỪNG TRÙNG ĐIỆP



.... Đi trong rừng ở Mỹ, N lại nhớ đến khu rừng già nhất trên thế giới ở Venezuela. Rừng rậm, tàn lá che phủ kín đến độ mưa không lọt qua nổi cơ mà. Rễ cây th́ ngoằn ngoèo, bự tổ bố, to như cái đùi của 1 người mập mạp nên rất khó đi. Phải mất 2 tiếng rưỡi đồng hồ mới leo lên được chân (bottom) của thác nước cao nhất thế giới là Angel Falls. Có 1 anh dẫn đường, biết N khá “công nương”, không quen lội suối băng rừng; anh ta cứ phải đi kè kè bên cạnh để giúp N.

Gần 20 năm sau, nhớ lại khi leo núi lên đến chân thác Angel, N có làm 1 bài thơ và được chị Tuyết Phan (ở Bỉ, Belgium) phổ nhạc, anh Thu Hoài Nguyễn hát (ca sĩ amateur ở Pháp). Quốc, bạn đời của N ḥa âm. Mời các anh chị nghe nhé.

Please click để nghe nhạc:
https://youtu.be/eyhR7sW9a3w
 


Giữa núi rừng trùng điệp

 

Thơ: Quách Như Nguyệt

Nhạc: Tuyết Phan

Ḥa âm: Ngô Bảo Quốc

Tiếng hát: Thu Hoài Nguyễn

Em ngồi đây giữa núi rừng trùng điệp
Phía dưới kia ḍng sông chẩy êm đềm
Mây thật thấp trăng đầu non lấp ló
Thiên đường này thật sự có hay không?

*
Em ngồi đây ḷng lắng, không ảo mộng
Cảnh thiên nhiên làm lắng đọng hồn người
Thở thật sâu để ư từng hơi thở
Thấy thênh thang, ḷng rộng mở, mĩm cười

*
Tiếng thác đổ rền vang, nụ hoa tươi
Trời xanh quá, mây trắng trôi lờ lửng
Vài tiếng nữa, thấy mặt trời đỏ ửng
Chiều núi rừng ôi tuyệt đẹp, nên thơ

*
Em ngồi yên, ngồi thật yên, và thở
Mười phút thôi quên mọi thứ quanh ḿnh
Thấy hạnh phúc, thấy yên b́nh quá đỗi
Từng phút qua, không c̣n thấy ngă, tôi!!!

*
Em ngồi đây và muốn ngồi đây măi
Thấy rơ ḿnh nhỏ bé trước thiên nhiên
Buông bỏ hết, tâm không c̣n sân hận
Ḷng thảnh thơi, tâm rộng mở, hiền lành

Nhớ lại 15 phút ngồi thiền trên triền núi,

gần ngay thác nước thiên thần Angel Falls

31 tháng Tám, 2014
Quách Như Nguyệt