Như Nguyệt

 

LÀM THẾ NÀO EM VÁ TIM TÔI VỠ

 

 

Nếu có một ngày
T́nh cờ gặp lại
Ḿnh nhận ra nhau?
Hay quá ngỡ ngàng

Không phải là chàng
Không là người yêu
Mấy chục năm qua
Vẫn nhớ đến nhiều

Giờ tuổi xế chiều
Dẫu ta hội ngộ
Có nhận ra nhau,
hay quá ngỡ ngàng?

Mỗi người một hướng
Mỗi người một đường
Ta lại chia ĺa
Mỗi đứa một phương


Như Nguyệt
Feb. 28th, 2018
 

~~o((I))o~~

 


          Mỗi lần nghe bản nhạc “Wish you were here”, N lại nhớ đến mối t́nh lăng đăng, puppy love, chưa thể gọi là t́nh… trong trại tị nạn của ḿnh.

Cách đây 7, 8 năm; N gửi bài viết này cho nhóm bạn Trưng Vương đọc. Một cô bạn TV email cho N bảo anh của cô ấy cũng học ở Taberd, hơn N và cô ấy 1 lớp, chắc thế nào cũng biết H. (nhân vật mà N viết trong truyện này). Nó gọi phone: "Mày cho tao biết tên của thằng bạn mày đi, dễ quá mà, tao sẽ t́m được ra “nó” ngay cho mày." N nói với MT là không muốn. N viết v́ thích viết, viết để dành làm kỷ niệm chứ N không nghĩ N muốn gặp lại H. "Cái ǵ đă qua rồi hăy để cho nó qua, không gặp lại, “đẹp” hơn T ơi!" N nói với Tâm như thế....

Một chị bạn trong nhóm Vũng Tầu sau khi đọc, cũng đă gửi subject: "Tin quan chọng cho nữ sĩ Như Nguyệt!". Chị đă gửi link của trường trung học Taberd, đề nghị cách thức nếu N muốn t́m lại H th́ phải làm sao..v..v..

* N có quá mâu thuẩn lắm không?! Trong bài viết N đă viết rằng... N mong H sẽ đọc được và biết đâu H sẽ t́m cách liên lạc với N. Bây giờ muốn bắt liên lạc lại với H dường như không khó lắm, không c̣n là 1 chuyện viễn vông như N nghĩ, th́ N lại chối từ.

* Dù N đă khăng khăng nói MT là N không muốn nhờ nó giúp, từ chối ngoay ngoảy, vậy mà khoảng 1 tuần sau nó cũng gửi cho N h́nh của mấy anh Taberd học cùng lớp với anh của nó. Mở ra mà N hồi hộp quá. N thấy tim ḿnh đánh lô tô trong lồng ngực. Vừa mới open file là thấy ngay h́nh của H. ngay, ngay chóc!!! H không thay đổi lắm. N nh́n tấm h́nh hoài. Có nghĩa nếu gặp nhau ở ngoài đường, N sẽ nhận ra H ngay. Bồi hồi nhưng rồi N ... im rơ luôn, không trả lời cho M.Tâm luôn. Gặp lại làm ǵ? Trước đó là bạn nhưng bây giờ có c̣n là bạn nữa không?! Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, t́nh cảm thay đổi. N thấy ḷng không được ổn cho lắm nhưng sau đó thấy b́nh yên, okay trở lại. Chưa phải là t́nh yêu, bâng khuâng để làm ǵ!!!??
 

**********


Làm thế nào em vá tim tôi vỡ


         Tôi quen H ở trại tị nạn Indiantown Gap, Pennsylvania, trong một dịp đi party tiễn biệt người rời trại. H lớn hơn tôi 1 tuổi. H đi có 1 ḿnh, bố mẹ và anh ruột là bác sĩ ở V.N. Sở dĩ tôi nhắc đến chi tiết này, v́ biết đâu H có dịp đọc bài này và biết đâu chừng H sẽ t́m cách liên lạc với tôi. Biết đâu đấy, biết đâu tôi sẽ có cơ hội gặp lại 1 người bạn thuở xa xưa, hay ít nhất chúng tôi cũng sẽ gọi phone, nói chuyện với nhau. H học trường Taberd. Ở H, tôi có dịp nh́n thấy tôi. Một người bạn khác phái, nhưng gần bằng tuổi nhau, lăng mạn như nhau, hiểu nhau rất dễ. Tôi thấy tôi hợp với H lắm. Cảm thấy gần gũi, thông cảm, rung động (1 tí xíu thôi?) và thân thiết nhất trong những người bạn khác phái hồi c̣n ở trong camp (trại tị nạn) Indiantown Gap.

Ông anh cả của tôi cũng tên là H. Tôi không thích cái tên đó cho lắm, nhưng H đă làm cho tôi thay đổi ư kiến của ḿnh. Với tôi, H nh́n… rất có lư, đẹp trai, khuôn mặt mắt mũi đều đặn, rất sáng sũa thông minh; chắc tại tôi thích anh chàng nên tôi thấy H chẳng có khuyết điểm ǵ hết, chẳng chê vào đâu được. Anh chàng rất bạo dạn, sau tiệc trà, tôi và cô em đang trên đường về th́ H chạy theo, đi bên cạnh làm quen, bắt chuyện với tôi. H nói tiếng Bắc, giọng thật ngọt ngào và dễ thương. Có những buổi chiều tối, H. đến barrack t́m tôi, hai đứa ngồi ngoài “porch” gỗ nói chuyện đến khuya lắc khuya lơ. Ở gần ngay chỗ chúng tôi ngồi có những cụm hoa hồng dại (gọi là hoa hồng tỉ muội hoặc hoa hồng tường vi th́ phải?) Những đóa hoa nho nhỏ xinh xinh nở rộ, tỏa ra một mùi thơm ngạt ngào nức mũi. Chúng tôi hay nh́n ra khoảng không gian trước mặt, núi đồi bao la hùng vĩ. Chúng tôi nói chuyện với nhau mê măi, đôi khi từ lúc bầu trời đang hoàng hôn rực rỡ ngă qua mầu tím thẫm cho đến khi cả bầu trời đổi sang mầu xanh đen trong vắt -điểm lấp lánh vạn vạn ánh sao trời. Những ngày có trăng -trăng ở Pennsylvania lớn, to hơn trăng ở Việt Nam ḿnh- ánh trăng như mê hoặc, như muốn thôi miên hai đứa chúng tôi, H. bảo trăng đẹp như thế, có nhiều người nh́n trăng, dễ có cảm hứng để làm thơ. Chúng tôi gặp nhau đều đặn; hai, ba ngày một tuần, từ khi cây lá xanh ngắt mùa hè tươi thắm -ở rặng núi xa xa- đến khi cây lá chuyển sang mầu cam, vàng, nâu, tím…. thu ảm đạm.

Bố mẹ tôi tỏ vẻ không bằng ḷng, không thích tôi mang tiếng đàn đúm; nói chuyện với … trai khuya khoắc, cho nên sau này, cứ khoảng 9:00 tối là tôi đành phải chào tạm biệt H, hai đứa chúc nhau ngủ ngon, đôi khi H cứ ngần ngừ, đang nói chuyện với nhau vui, anh chàng không thể hiểu được tại sao tôi lại quy tắc như thế, tại sao tôi lại phải đi ngủ sớm như thế? Nhưng H. chẳng bao giờ thèm hỏi lư do và tôi cũng chẳng bao giờ giải thích.

H lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây già dặn hơn tôi, tính t́nh hơi tự phụ, kiêu kiêu. H mới chưa đầy 17 tuổi, c̣n nhỏ, nên chưa.. . biết đời là ǵ, chắc tưởng ḿnh… ngon lắm! Tôi lúc đó chắc cũng … giống như chàng ta mà thôi, cho nên thay v́ không ưa, tôi lại rất thích cái kiêu kiêu của H. Tôi thấy “cái tính kiêu hănh” đó, nó dễ thương và quyến rũ làm sao. Rời khỏi Việt Nam; tôi hay buồn bă, thấy nhớ quê hương yêu dấu, nhớ bạn bè. Ở một nơi chốn hoàn toàn xa lạ, tôi bị hụt hẫng, nên khi quen H, có được một người bạn tâm đầu ư hợp như H, tôi vui lắm. Có những lúc H lại barrack tôi chơi, gặp một vài anh bạn khác hoặc bạn gái của tôi đang có mặt ở đó, H không thèm ở lại nói chuyện với mọi người mà lạnh lùng bỏ đi về (những lúc đó tôi thấy H rất…. khó ưa! chẳng thèm ḥa đồng vui vẻ với bạn của tôi ǵ hết). Ngoài việc đó ra, hai đứa tôi rất hợp “gu”. Tôi thấy tôi được cảm thông, H rất hiểu tôi. Tôi thoải mái kể đủ mọi chuyện cho H nghe, về bạn bè tôi, nỗi nhớ nhà và những kỷ niệm xa xưa thời c̣n bé. Hai đứa tôi nói chuyện đủ đề tài, bàn luận về thơ, nhạc và những quyển sách đă đọc qua (ra vẻ ..intellectual lắm! hihi). H và tôi nói hoài không hết chuyện. Thời gian trôi qua thật nhanh những lúc chúng tôi ở cạnh bên nhau. Tôi thấy vui quá chừng! Có nhiều hôm tôi thấy ḿnh mong cho chóng tối đến để tôi c̣n gặp H.

Mong mong, đợi đợi, chờ chờ
Mong cho mau tối để ḿnh gặp nhau
Gặp nhau, thời gian qua mau
Lại mong, lại muốn thời gian chậm ŕ

Gặp nhau ở tuổi xuân th́
Bên nhau vui quá, ước ǵ có nhau


Quen nhau hơn 5 tháng th́ H từ giă để ra đi. Buổi tối trước khi đi, H ghé đến barrack chào tôi. Cặp mắt H thật buồn. H đưa cho tôi một quyển thơ H viết tay do H làm (tôi ngạc nhiên lắm v́ không bao giờ ngờ H cũng biết làm thơ). H nh́n tôi lần chót thật lâu, ánh mắt nh́n lạ lắm làm tôi cảm thấy hơi ngượng ngượng. Chúng tôi chưa bao giờ đụng chạm nhau. Khi đó, lúc chia tay nhau, H cũng chỉ đứng đó nh́n tôi. Không một cái nắm tay, không bắt tay nhau, không ôm nhau, chẳng biết “hug” nhau từ giă! Tôi nói: “Sáng mai N. sẽ dậy sớm đi tiễn H”. H. trả lời: “H. mong lắm! Rất mong gặp N sáng mai, N chịu khó thức dậy sớm được không? (ngập ngừng một chút)…. nhưng H không nghĩ là N sẽ đi đâu!” H rành tôi…. 6 câu! Tôi không đi thật.

H vừa đi là tôi vội vàng đọc ngay những bài thơ, những đoạn thơ của H làm; thấy cảm xúc vô cùng, thấy tim ḿnh đập mạnh hơn. Anh chàng của tôi trưởng thành và biết yêu sớm quá!

N trích ra 2 bài thơ của H làm:

Bé đă đến tháng ngày êm ả nhất
Mang trong hồn những nụ xứ tinh anh
Anh đứng gọi từng môi cười chất ngất
Từng sợi buồn lây lất ở chung quanh

Bé đă đến áo mây trời bay lạc
Có bàn tay vẫy gọi bước chân người
Có t́nh yêu làm thơm ngát bờ môi
Có khói nhớ thả lên trời - sợi biếc

Bé đă đến trên tay đời tưởng tiếc
Mà thời gian bay măi đến vô cùng
Anh yêu bé một t́nh yêu thánh thiện
Đă dệt đời anh xanh ước mơ

Dẫu trăm năm t́nh có phai đi hết
Bé vẫn về trong anh dáng nai hiền


*****

Cũng như một buổi chiều
Tôi đưa em (về) dưới mưa
Mặt trời đă chết, và
Mùa hè nay đă hết

Một thời nay đă qua
Cho cuộc t́nh trôi mau
Để cuộc đời thương đau
Khỏi xót xa khôn cùng

Sẽ có một buổi chiều
Như buổi chiều hôm nay
Mưa buồn che phố vắng
Ḷng nhớ em quá đỗi

Mai ta xa ta em rồi
Khi cây xanh thay lá
Cùng em, mùa thu đến
Cho măi ḿnh mất nhau

Ngàn đời….

(bài thơ này, H làm trong một tờ giấy rời được xé ra, kẹp trong trang chót, chắc H làm trước khi đưa quyển thơ cho tôi)
 

*****

 

Mặc dù không đưa tiễn H. nhưng nhiều năm sau; tôi có nghĩ đến, tưởng tượng ra cảnh nếu tôi dậy sớm đi gặp H lần chót:

Sáng sớm lạnh bước chân đi bỗng nặng
Buổi chia tay mây ủ rũ mây buồn
Sáng khói sương mây buông mờ ảo
Phút giây này nhớ măi nhé… c̣n nhau

Tiễn anh đi tránh nh́n vào đôi mắt
Đôi mắt anh như muốn nói vạn lời
Tiễn anh đi mất t́nh bạn một thời
Em dám nào hứa hẹn, bạn thương ơi!

Tiễn anh đi, biết có ngày gặp lại?
Tiễn anh đi chốn xa tắp mịt mù
Anh biết mà, chúng ta c̣n trẻ quá!
C̣n ngù ngờ, sao đoán được tương lai?

Không bắt tay, chẳng ôm nhau từ giă
Em thấy ḿnh ngậm ngùi, buồn bă
T́nh chúng ta rồi cũng sẽ nhạt nḥa
Thôi anh à, tiếc ǵ chuyện phôi pha

Quên em đi, tương lai dài trước mặt
Quên em đi t́nh tị nạn bọt bèo
Quên em đi, đôi mắt chớ dơi theo
Vững tâm nhé, vui sống đời sống mới

Không quên anh nhưng cố gắng thảnh thơi
Tuổi mới lớn chẳng vội vàng yêu nhớ
Tuổi mới lớn em c̣n nhiều mơ ước
Tuổi thần tiên c̣n thương bạn nhớ trường

Anh đi nhé, quên đi t́nh thơ ấy
Em quay về, t́m lại tuổi thơ ngây


Như Nguyệt
May 8th, 2011

 

******

 

Vài ngày sau khi H đi, tôi có ngay thư của H. gửi vào trong trại. Tôi say mê đọc. Chữ H xấu nhưng cách viết thư rất hay, rất tự nhiên và dễ thương (hay tại tôi thích anh chàng nên cái ǵ của anh chàng tôi đều thấy hay và “dễ thương” hết!?). V́ đang chờ để xin đi tị nạn bên Úc (chị M tôi đang được học bổng du học bên Úc) nên gia đ́nh tôi ở trại tị nạn khá lâu. Măi đến giữa tháng 10, bố mẹ của tôi mới quyết định đi Mỹ, cả gia đ́nh mới rời khỏi trại. Khi gia đ́nh tôi đến New Hamshire, H viết thư cho tôi rất đều, một ngày có khi 2, 3 lá. Tôi thích đọc thư H. nhất trong tất cả những lá thư tôi nhận được, mà lúc đó th́ tôi có rất nhiều thư, thư theo đường bưu điện bay tới tấp đến mỗi ngày. Những lá thư “nuôi” tôi lớn, thư an ủi, vỗ về; làm cho tôi bớt thấy bơ vơ, lạc lỏng ở một đất nước hoàn toàn khác biệt và xa lạ.

Mùa đông ở New Hampshire quá lạnh! Tôi đi học, về nhà, chả đi chơi đâu hết; thỉnh thoảng có vài cô bạn Mỹ đến đón 2 chị em tôi đến nhà mấy cô ấy hoặc mấy cô ghé đến nhà ngồi chơi với chúng tôi. Tôi đọc thư, viết thư hồi âm cho thân hữu, thấy hạnh phúc với sự cô quạnh, với thế giới thư (mails), thơ, nhạc của riêng ḿnh. Viết cho tôi, lúc nào H. cũng bắt đầu rất dễ thương: Nguyệt này, Nguyệt à, Này Nguyệt à, Nguyệt ạ, Hi darling…. Tôi c̣n giữ hết thư của H., mới vừa đọc lại 1 lá thư, có đoạn: ……. Tôi định đánh máy lại một đoạn thư H. viết cho tôi, rất hay, rất dễ thương (h́ h́, đến giờ này mà tôi vẫn thấy như thế!); nhưng đổi ư ....

Ở Laconia, một thành phố nhỏ của New Hampshire; tôi thường hay mơ mộng làm thơ:

Tại sao

Tại sao mặt trời chọn tôi để rực rỡ
Tại sao mặt trăng chọn tôi để sáng
Tại sao những bông hoa chọn tôi để nở
Những v́ sao chọn tôi để long lanh
Cây cối, cỏ non chọn tôi để tươi xanh
Chim chóc chọn tôi để hát vang
Tâm hồn tôi sao luôn măi mơ màng?

Và tại sao?
Ở tận măi cuối trời kia…
Cả anh cũng chọn tôi để nhớ?


Như Nguyệt
1976

*****

 

H hay gọi điện thoại cho tôi. Mỗi lần H. gọi đến, tôi thấy mừng ghê lắm, ḷng hớn hở, rộn ràng! Mỗi lần chúng tôi nói chuyện với nhau vài tiếng hoặc hơn là thường, không biết chuyện ở đâu ra mà nói thấy dễ dàng quá thế? Lúc đó, giá tiền điện thoại ‘long distance” rất là đắt mà nhiều khi H. im lặng không nói năng ǵ hết. H. bảo H. thích nghe tôi nói. Tôi thấy sốt ruột, sợ tốn tiền của H. nên cứ nói huyên thuyên. Có vài lần tôi thử im lặng không nói ǵ xem sao, th́ thấy H. cứ để mặc kệ. Đường giây điện thoại giữa chúng tôi trống rổng, im ĺm! Qua không gian lặng lẽ như tờ, có đôi khi, tôi nghe được tiếng anh chàng thở nhẹ nhàng, đều đặn và đă thầm tự hỏi không biết chàng có nghe thấy tiếng tôi thở, chàng có nghe được nhịp đập trái tim tôi?
 

*****

 

Chàng hay gửi cho tôi quà, những tape nhạc, ô mai cam thảo, chocolate. Ngày Valentine năm 1977, H gửi cho tôi cái c̣ng đeo tay bằng vàng 24 trạm trỗ rồng phượng thật công phu kèm theo một tape nhạc và một post card -h́nh 2 chân người chổng ngược thẳng đứng, ngoi lên trên mặt một hồ nước giữa nhiều chỏm đá lổm chổm, rải rác chung quanh- có hàng chữ đậm: “WISH YOU WERE HERE!”.

 

 

Cũng nhờ H., mà tôi mới biết được ban nhạc Pink Flloyd. Tôi thích nghe bản nhạc “Wish you were here” mà H gửi cho tôi lắm, nhất là khúc nhạc dạo đầu, nghe đi nghe lại hoài không thấy chán, vừa nghe tôi vừa thấy nhớ H thật nhiều….
 

So, so you think you can tell
Heaven from hell
Blue skies from pain
Can you tell a green field
From a cold steel rail?
A smile from a veil?
Do you think you can tell?
How I wish, how I wish you were here…

Wish you were here:
http://www.youtube.com/watch?v=L-rnmSQXE9Q
 

*****

 

Mùa hè năm 77, tôi lấy chồng. Buổi tối, trước ngày đám cưới, H. gọi cho tôi. Nói chuyện với nhau một hồi lâu, sau đó tôi mới lấy hết can đảm để nói với H : “Ngày mai là ngày đám cưới của N.” H la lên, lập lại: “Đám cưới của N !? Có thật không?”. Rồi bên kia điện thoại lặng đi, im ĺm! Không gian nặng nề, khó thở!. Tôi cầm điện thoại, kiên nhẫn đứng chờ, tim thấy nhói đau! Sau năm ba phút H mới nói tiếp, giọng nghẹn ngào: “Sao N. đi lấy chồng sớm quá? C̣n nhỏ quá mà đă lấy chồng! N. có biết, sẽ có nhiều người phải cuộn ḿnh trong chăn v́ N. hay không?” Tôi im lặng, chẳng biết phải trả lời thế nào. “N. có biết t́nh cảm của H dành cho N. không phải đơn thuần là t́nh bạn hay không? Tại sao N. lại phải đi lấy chồng bây giờ? Sao N. không cho H. một cơ hội?”. Tôi nghe H. nói mà ḷng buồn vô hạn, chẳng biết phải nói ǵ. H. nói tiếp: “H. biết phải làm sao bây giờ? Sao N. không bao giờ kể cho H. nghe chuyện N. sẽ lấy chồng? Chuyện ǵ cũng nói cho H nghe, mà chuyện quan trọng nhất như thế này, sao em (lần đầu tiên H gọi tôi bằng em) không nói?” Lại im lặng. Vài phút sau: “Tối nay, nếu H không gọi lại, rồi chừng nào em mới định nói cho H biết?”. Tim tôi bỗng như muốn héo queo! Tôi gượng nói với H., bao nhiêu hơi sức trong người tôi tự dưng bay đi đâu hết, giọng tôi yếu ớt, thều thào: “Em sợ H buồn, H. đừng buồn em nha, cho em xin lỗi!” Giọng H trầm trầm buồn bă, anh nói chầm chậm, từ từ: “Em định dấu H đến bao giờ ? Từ hồi trong trại, lâu rồi, H thương em lâu lắm rồi, H đang cố gắng tạo dựng sự nghiệp, định khi nào em lớn hơn H mới cầu hôn, H tưởng em biết chứ ? Từ đây về sau, H. sẽ không bao giờ gọi cho em nữa, không viết thư, sẽ không bao giờ liên lạc nữa... Sẽ không bao giờ ḿnh có dịp gặp lại nhau, cho dù H vẫn măi thương em, chẳng bao giờ H quên em.” Tôi nói, giọng run run, miệng tôi khô: ”Sao H. không gọi cho N. nữa. H. cứ gọi cho N. đi, đâu có sao đâu? H. vẫn là bạn thân nhất của em mà…..please, please! Please still keep in touch with me!!!…”, nước mắt tôi trào ra không ngăn nỗi! H. ngắt lời tôi: “Một lần nữa, t́nh cảm của H. dành cho em không phải là t́nh bạn. Nếu H. không gọi cho em tối nay, chắc là H. cũng không hề biết ngày mai em lấy chồng!” rồi H. nói nho nhỏ, giọng như muốn khóc: "How can you mend a broken heart….” (H thích bản nhạc này, đă gửi tape nhạc cho tôi, từng hát qua phone cho tôi nghe nữa…)

How can you mend a broken heart:
http://www.youtube.com/watch?v=ZInWGC5L2T8&feature=related/

And how can you mend a broken heart?
How can you stop the rain from falling down?
How can you stop the sun from shining?
What makes the world go round?
How can a loser ever win?

 

*****

 

Lần nói chuyện cuối cùng của chúng tôi diễn tiến như thế đó, ngắn ngủi, khoảng 45 phút, đẫm đầy nước mắt, giữa những tiếng cười nói ồn ào của những cô bạn đến chơi với tôi ngày cuối trước khi đám cưới, giữa những bận bịu trăm công ngh́n việc của một cô dâu sắp lấy chồng. Tôi, cô dâu sắp lên xe bông -lẽ ra tôi phải vui mừng hạnh phúc lắm mới đúng chứ- mà sao khi đó, ḷng tôi lại buồn ơi là buồn, buồn năo nuột. Chợt nhận ra rằng ḿnh mới mất đi một cái ǵ rất quư. Mất đi và vĩnh viễn sẽ không bao giờ có được. Tôi đă chẳng bao giờ ngờ có ngày H nói H thương tôi! C̣n có ư định muốn hỏi cưới tôi trong tương lai nữa chứ! Và khi H nói ra th́ đă quá muộn màng! Trễ quá rồi H ơi! C̣n nhỏ tuổi, em nào đâu biết có những quyết định trong cuộc đời ḿnh xẩy một ly là đi một dặm, là đổi thay, là ảnh hưởng đến suốt cả một đời người! Em đâu biết rằng ḿnh hay đi t́m, đi kiếm thú đau thương!! Có quá trễ lắm không? Lúc đó, em c̣n quá trẻ để biết ḿnh muốn ǵ, lúc đó em thật sự c̣n dại khờ, ngu ngơ, mù mờ quá! Hai chữ yêu thương? Hai chữ yêu thương mơ hồ! Em nào dám xóa đi, xóa hết để làm lại từ đầu. Rồi tất cả cũng sẽ qua đi thôi, đành quên đi thôi. Ôi! Mối t́nh của tôi.. một mối t́nh buông trôi…..

Don’t expect me to be your friend
http://www.youtube.com/watch?v=EzftH2eZT_0&feature=related

Chuyện đôi ta, chưa bắt đầu đă phải đành chấm dứt
Em hoang mang… Chẳng biết có được yêu?
Cũng chẳng rơ… Ḿnh có yêu không nữa?
Chỉ biết rằng thích gặp dẫu nắng, mưa

Yêu là ǵ, em yêu rồi hay chưa?
Mới lớn mà, hiểu yêu qua tiểu thuyết
Bây giờ em nhớ lại từng chi tiết
Chắc là không v́ chẳng có đam mê

Nếu đi ngược thời gian
Ta có làm ǵ khác?
Hai đứa ḿnh vẫn ngố nghế, ngô nghê?
T́nh dễ thương, đừng giải thích khen chê
Cứ nhắm mắt làm thơ t́nh anh nhé


Như Nguyệt

Thế đó mà thời gian qua nhanh như chớp mắt. Bao nhiêu năm qua rồi, chẳng biết bây giờ H ở nơi nao? Ở phương trời nào? H có đang hạnh phúc?
 

******
 

H đă không giữ lời. Anh có liên lạc qua thư từ với tôi dù thưa thớt dần, vẫn thỉnh thoảng gửi những tape nhạc anh thấy hay cho tôi nghe -và có gọi phone tất cả khoảng 7, 8 lần- khoảng trong ṿng ba năm sau cái đêm hôm đó, cho đến khi tôi sinh thằng con trai đầu ḷng, H mới thật sự chấm dứt liên lạc với tôi.

Khi tôi ra làm Loan Officer, Mortgage Broker, lúc làm quảng cáo, tôi có đăng h́nh trên báo. Thỉnh thoảng, tôi đă nghĩ, biết đâu thấy h́nh ḿnh trên báo, H sẽ gọi cho tôi?..... Tôi hay mơ mộng nên nghĩ vẩn nghĩ vơ như thế thôi, chứ tôi biết chuyện ǵ đă qua th́ hăy để cho qua. H có thể vẫn c̣n đang ở tiểu bang ngày xưa H ở, chứ nào có dọn qua Cali mà đọc báo ở quận Cam? Ấy vậy mà đẹp! Thật là đẹp! Tôi măi măi vẫn c̣n là một cô bé mới lớn rất dễ thương nơi anh, và anh… với tôi, anh măi măi vẫn là một người bạn tri kỷ khác phái mà tôi hằng quư mến. Tôi thích, tôi thương H nhưng tôi không nghĩ là tôi yêu H. Nếu có phải là t́nh th́ t́nh của chúng tôi nhẹ nhàng ghê lắm, nhẹ hơn mây, mà mây th́ thoảng bay có bao giờ ngừng lại? Mối t́nh của chúng tôi đẹp như hoa mà hoa nào không tránh khỏi úa tàn? Nếu thơ mộng như trăng, th́ trăng cũng có lúc tṛn, lúc khuyết; nếu lấp lánh như sao, th́ sao cũng lúc tỏ, lúc mờ… Tôi thích ấp ủ, trân quư những kỷ niệm quư giá khi vừa đến Hoa Kỳ. T́nh cảm giữa H và tôi nếu là t́nh, th́ đó là một mối t́nh thật đẹp!

Trái tim của tôi có bao nhiêu ngăn? Ngăn nào dành cho bố mẹ, ông bà, tổ tiên? Ngăn nào dành cho anh, cho chị, cho em.. Ngăn nào dành cho quê hương, cũ và mới. Ngăn nào dành cho thế giới, cho nhân loại. Ngăn nào cho t́nh người, t́nh yêu, t́nh bạn? Chỉ biết rằng, trong trái tim tôi, ở một góc nào đó, thật đặc biệt, H lúc nào cũng có một chỗ đứng thật vững vàng.

Mai em lấy chồng
https://www.youtube.com/watch?v=3G5pBOF4RQQ
 

 


Tŕnh bầy: Huỳnh Huệ Mẫn
Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân


Mai em lấy chồng

Mai em lấy chồng chắc anh buồn lắm
Mai em lấy chồng hoa thắm tàn phai
Mai em lấy chồng ḷng c̣n vương vấn
Em về với chồng anh chớ bi ai

Mai em lấy chồng anh có buồn không?
Ai bảo yêu em chẳng bao giờ ngỏ
Ai bảo yêu em mà chẳng tỏ t́nh
Em tưởng t́nh ḿnh, t́nh bạn thong dong

Mai em lấy chồng ḷng thấy phân vân
Em sắp sang sông bây giờ mới nói
Sao anh không nói thương em lâu rồi?
Để đến bây giờ muộn quá, buồn thôi!

Mai em lấy chồng, muốn khóc, bâng khuâng
Đâu ngờ t́nh ḿnh quá đỗi phù vân
Sao anh không thể vẫn là bạn tốt
Nói chi biệt ly, ngớ ngẩn em buồn!


Quách Như Nguyệt