Như Nguyệt

 

MẦU TRẮNG EM YÊU

 



Trắng như mầu mây, trắng như tờ giấy
Trắng như mầu áo anh yêu thuở ấy
Trắng như giấc mơ ảo mờ mầu trắng
Trắng như t́nh ta trong trắng nên thơ

*
Áo trắng thiên thần, nh́n em thánh thiện
Mỗi lần đối diện, ngây ngất ngất ngây
Em c̣n thơ ngây, thích mầu giản dị
Yêu mầu áo em, yêu quá t́nh nầy!


*
Từ ngày yêu em, mặc hoài áo trắng
Mầu mà em thích, mầu áo thư sinh
Mầu trắng không phai, mong t́nh không phai
Nguyện cầu, mong sao cho t́nh đẹp măi


*
Vẫn yêu em mà, t́nh vẫn đậm đà
Vẫn thương mầu trắng, vẫn yêu thiết tha
Tại trắng bạc t́nh nên phải ĺa xa
Hai ta yêu chi mầu trắng mù ḷa?

*
Trắng mầu đơn sơ, trắng mầu vô thường
Trắng mầu tinh khiết, trắng mầu ngọt đường
Trắng mầu sương khói, trắng ánh đèn soi
Nói anh nghe đi, sao t́nh nhức nhối?
Anh muốn níu lại mà sao em thôi?

*
Trắng như t́nh đời bạc trắng như vôi
Trắng như mầu trăng, ảo ảnh mờ nḥa
Trắng tay tôi trắng, số phần nghiệt ngă
Trắng như nỗi nhớ, em ngày một xa

*
Lần chót gặp nhau, chia tay vội vă
Em mặc áo trắng, trắng mầu thiên nga
Trắng khăn choàng cổ, trắng đôi bông tai
Ôi trắng bi thương, trắng mầu tê tái

*
Áo trắng không phai nhưng sẽ ố vàng,
nếu em bỏ xó như t́nh bẽ bàng
Bây giờ áo em không trắng như xưa
Bây giờ áo em lộng lẫy tím, vàng


*
Trắng như tang trắng để tang cuộc t́nh
Mầu trắng dễ thương thành mầu phản bội
Em hết yêu tôi, đành chấp nhận thôi!
Vết thương khó lành, tội nghiệp t́nh tôi!

*
Chẳng trách em đâu, không lỗi tại ai
Trắng nhẫn em mang, kim cương lấp lóa!
Ngón tay áp út… tim tôi lập ḷa
Em đi lấy chồng, trắng nhách t́nh ta….
 


Quách Như Nguyệt
May 9th, 2019

 

 

art2all.net