Như Nguyệt

 

MỘT CHÚT XÍU VỀ XI NÊ MA, TRUYỆN CHƯỞNG

 

 

            Tối hôm qua, tôi đă đứng xếp hàng để xem phim Breaking Dawn (tạm dịch: B́nh minh tỏa sáng). V́ xem một xuất trước xuất trễ nhất nên tôi đă không phải đợi lâu, chỉ khoảng hơn mười phút. Lâu lắm rồi, tôi mới đi xem một phim vào ngày đầu tiên chiếu trên các rạp. Loạt phim Twilight, có nghĩa là “Chập choạng” (nửa sáng, nửa tối, mờ ảo) nhắm vào những người trẻ tuổi, lứa tuổi vị thành niên; nên khi đứng xếp hàng, có lẽ tôi là một trong số những người… già nhất!

Tôi đă không ngờ được chính ḿnh và tự cảm thấy thú vị là sao tôi c̣n có thể thích được loại phim t́nh ái ba lăng nhăng, vớ vẩn như thế này?! Ấy vậy mà khi xem tin tức, tôi thấy họ có chiếu cảnh dựng lều, đủ loại người già trẻ, nam nữ đứng ngồi lố nhố nhiều cây số cả tuần ở Hồ Ly Vọng (Hollywood). Họ kiên nhẫn ngồi chờ để được vào xem phim này đó ạ. Họ gồm đủ thành phần, đến từ khắp nơi trên thế giới (họ có …. điên không? Có “quá đáng” quá không nhỉ?) v́ họ mê thích loạt phim này, quá ái mộ các tài tử. Họ “cuồng” đến độ phải nằm đường, ngủ ngoài sương gió lạnh lẽo -đôi lúc chịu cảnh mưa ướt dầm dề- cả năm, sáu ngày hoặc hơn, chỉ để mong có cơ hội nh́n thấy tận mắt tài tử chính trong bộ phim “Twilight Saga”- sẽ xuất hiện, có thể chỉ thoáng chốc thôi, trong ngày ra mắt cuốn phim.

Phim đầu tiên, nghe cô bạn thân của ḿnh khen nức nở, nào là lăng mạn (romantic) lắm, tài tử đẹp, chuyện t́nh ôi chao sao mà hấp dẫn quá, thật ướt át v..v…; tôi cũng ṭ ṃ đi xem nhưng chỉ thấy được được thôi. Đến phim thứ hai, nhất là phim thứ ba; tôi mới thật sự “khoái” và really enjoy bộ phim này. Xem “B́nh minh rực sáng” phần một (part I, đây là cuốn thứ tư của năm cuốn phim Twilight Saga); tôi hơi thất vọng một chút, có lẽ gần cuối cốt truyện nên cho dù có những yếu tố làm ngạc nhiên, đă không c̣n “juicy” như trước.

Về nhà thật là khuya, trước khi đi ngủ, nghĩ đến cuốn phim một chút, tôi mới chợt nhận ra rằng tôi luôn luôn thích xem, đọc những mối t́nh tay ba, những mối t́nh rượt đuổi nhau ḷng ṿng, những mối t́nh khổ đau, không đoạn kết. H́nh như tôi lại luôn luôn thích nhân vật bị thua cuộc hơn mới là kỳ cục chứ!

Loạt phim Twilight, nói về mối t́nh của một cô gái vẫn c̣n đang học trung học, người thường cô không yêu lại đi yêu ”vampire” (Việt Nam ḿnh gọi là ma cà rồng). Anh vampire này cao ráo, rất đẹp trai. Anh chàng có một vẻ đẹp rất ư classic v́ anh đă sống cả hàng thế kỷ, rất galant, ăn nói rất là proper (đúng câu, đúng văn phạm ngôn ngữ của thời xưa), đàng hoàng, lịch sự. Đặc biệt cà rồng trong phim này ra vào dưới ánh mặt trời tỉnh bơ cứ như là người thường chứ không hề bị chết cháy như trong những phim ma cà rồng khác. Gia đ́nh “ma” của anh chàng giàu xụ v́ nhờ có một cô em nh́n được trước tương lai, khi cô chơi cổ phiếu th́ chỉ có ăn chứ không thua (phải chi tôi quen biết cô, được cô chỉ tui cho vài chiêu th́ đỡ khổ biết mấy nhỉ, hihi..). Riêng anh ta, anh có tài đọc được tư tưởng của những người chung quanh ḿnh, chỉ có “nàng”, người mà anh yêu, một người rất b́nh thường (normal human) là anh không thể đọc được những ǵ mà nàng suy nghĩ. Nàng đặc biệt quá nên anh yêu nàng chăng, hay tại v́ duyên nghiệp, mắc nợ nhau (?) từ bao nhiêu kiếp trước, cho nên sống hơn cả một thế kỷ không sao, đến khi gặp nàng anh lại… sa lưới thảm!

Một mối t́nh khó khăn, ngang trái như thế mới lôi cuốn được thiên hạ đến xem phim, nhất là với những người mà người Mỹ gọi là “hopeless romantic” như tôi, hihiii. Lạ hơn nữa, hấp dẫn hơn nữa là không những được ma cà rồng yêu, cô bé này c̣n được werewolf (người chó sói) yêu nữa chứ... nên chuyện phim lại càng thêm khúc mắc, lâm ly, hồi hộp!!

Anh chàng người sói nhỏ tuổi hơn cô, yêu cô thật thắm thiết, điên cuồng, chả thua anh ma cà rồng tí nào mà c̣n có phần hơn. Thế mới sôi nổi, mới thiệt là hay chứ! Chàng chó sói gốc thổ dân Mỹ (Indian) tóc đen, người vạm vỡ, rắn chắc; đến với cô trong lúc cô đang đau khổ nhất, thời điểm mà anh chàng ma cà rồng quyết định bỏ ra đi (v́ yêu cô quá, không muốn cô trở thành ma cà rồng nên đành quyết định hy sinh!). Mới đầu cô chỉ xem anh chàng sói như một người bạn thân thiết nhất nhưng về sau này cô cũng có yêu anh chàng chút chút, chỉ chút chút thôi nhưng cũng đủ éo le để có một mối t́nh tay ba đầy lôi cuốn! Cô không yêu chàng sói bằng chàng ma đâu, nhưng cô và chàng sói có một liên hệ thật đặc biệt mà ngay cả chàng ma không thể hiểu, chính chàng ma cà rồng đă nói với chàng sói như thế này: “Làm ơn nói chuyên với cô ấy, nàng nghe lời bạn, tin tưởng bạn, luôn dựa vào bạn, mong được bảo vệ. Cô ấy và bạn có một t́nh cảm rất đặc biệt, một sự liên hệ khó giải thích mà chính tôi cũng không thể nào hiểu nổi”.

Có những lúc họ ḱnh nhau, ghen tuông, tranh dành; nhưng có những lúc –v́ muốn bảo vệ nàng- mà cả hai phải bắt tay nhau để chống lại kẻ thù; lại có những lúc anh ma cà rồng c̣n thông cảm, chịu ơn và cảm ơn anh chó sói.

Không hiểu sao, tôi luôn luôn đứng về phía người thua cuộc, chắc tôi thấy tội nghiệp họ, những người thất bại trong t́nh trường. Yêu nhau mà lấy được nhau, yêu mà được yêu rồi sống với nhau đến răng long đầu bạc th́ đâu có ǵ là lạ, đâu c̣n ǵ đáng nói, phải không quí vị? Yêu nhau mà dang dở cuộc t́nh, mà đau đớn chia ly th́ mới được viết thành truyện, dựng thành phim. T́nh rầu rỉ mới được viết thành những áng thơ mùi mẫn, những bài nhạc nhức nhối, rịu cả tim. Tôi đọc truyện, xem những phim nào mà có những mối t́nh tay ba, tay bốn, tôi đều thấy thích thú lắm. Có cách nào để nhân vật nữ yêu một lúc hai, ba người một lúc và rốt cuộc được sống chung với tất cả những người ḿnh yêu một cách đề huề không nhỉ? Sao tôi chưa được đọc một tác phẩm nào như thế nhỉ? Trong khi ở ngoài đời, một khách hàng (client) của tôi đă làm được chuyện đó. Tôi đă tới nhà của chị và nh́n thấy rơ tận mắt hạnh phúc tuyệt vời có một không hai (v́ tôi chưa thấy ai khác) của chị.

Chị H có tất cả 5 người chồng ở cùng chung một nhà với chị. Một người Mễ Tây Cơ, nh́n rất lực lưỡng, đô con; một người lai Mỹ đen điển trai, cũng tướng tá ngon lành, bụng six packs, muscle nổi lên cuồn cuộn (nghe tả đến đây, chắc các bạn gái của tôi … nuốt nước miếng một cái ực hỉ, h́ h́ ); một ông Mỹ trắng lớn tuổi (chắc giầu có, nhiều tiền, người chồng đầu tiên của chị chăng?); một ông người Trung Đông (Iran, Irag, Jordan? Chị có nói mà tôi quên mất) rất đẹp trai, có một cặp mắt đẹp kinh hồn; và cuối cùng, một ông chồng người Việt Nam (chắc ở v́ t́nh nghĩa?! Tôi đoán ṃ thôi nhe, hehe...) nh́n hơi c̣m cơi. Dung nhan của chị thuộc vào loại trung b́nh thôi nhưng bù lại, chị có một dáng dấp cao ráo, ngon lành và một cặp ngực rất ư là sexy, hấp dẫn! Có lẽ kiếp trước chị … tu khéo, hoặc có lẽ mấy ông này nợ nần với chị từ muôn kiếp trước? Tính t́nh chị rất vui vẻ, hào phóng, thoải mái, biết điều, chăm đi chùa và biết nhiều về Phật pháp (nên có lẽ được Trời Phật thương chăng? just kidding, hihi… :-)). Tôi biết, bạn có thể nghĩ: nh́n bề ngoài như thế nhưng biết đâu “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, biết đâu chị cũng có những nổi khổ tâm, trắc trở, đau đầu mà người ngoài nh́n vào không thể nào hiểu được? Chỉ biết rằng theo lời chị tâm sự với tôi và theo cung cách của chị -lúc nào chị cũng có vẻ toại nguyện, bằng ḷng với những ǵ ḿnh đang có; ở chị luôn toát ra một vẻ tự tin, rạng rỡ và tṛn đầy hạnh phúc. Tôi cho là chị đă vượt qua mọi trở ngại và sống một cuộc sống trên hẵn đời thường (extra-ordinary). Lần đầu tiên trong đời tôi mới gặp được một người đàn bà giầu có -giầu cả t́nh lẫn tiền- và hạnh phúc nhiều như thế.

Ai cũng thích một kết cục có hậu, “and… they live happily forever!” Đọc truyện cổ tích hồi c̣n bé, chuyện “Cô bé lọ lem”, chuyện Tấm Cám..v..v.. trải qua bao nhiêu khó khăn, thử thách, rồi cuối cùng cũng êm đẹp như chuyện thần tiên. Hoàng tử không đi lấy công chúa khác mà lại đi yêu, đi lấy một cô bé lọ lem; cô công chúa ngủ triền miên cho đến khi được 1 anh chàng yêu cô ta thật t́nh ‘hun’ cho một cái th́ tỉnh dậy. Truyện cổ tích ngày xưa, tôi đọc khi tôi c̣n bé tí... dễ thương như thế đó, thường th́ lúc nào cũng có một kết thúc như thế này: “và… họ sống hạnh phúc măi măi bên nhau”….
 

***

Trong loạt phim “Twighlight”, tôi thấy rơ ràng ḿnh thích nhân vật Jacob (anh chàng chó sói) hơn Edward (anh chàng ma cà rồng), giống như trong “Lục Mạch thần kiếm”, tôi đồng t́nh với Vương Ngọc Yến, hiểu tại sao Vương Ngọc Yến thích Mộ Dung Phục nhiều hơn Đoàn Dự (trước khi cô tiểu thư đẹp tuyệt trần này chuyển t́nh cảm của nàng qua anh chàng họ Đoàn v́ anh chàng họ Mộ tối ngày cứ mong mỏi phục quốc, bỏ bê cô; chọn mộng làm vua nước Đại Yến chứ chẳng chọn cô). Trong “Tiếu ngạo giang hồ” th́ tôi thông cảm với Nhạc Linh San, tôi hiểu tại sao cô nàng lại đi thương yêu Lâm B́nh Chi đến thế?!

Có lẽ tôi dễ bị lôi cuốn với bad guy (người ba gai) hơn?! Người tử tế không thích lại cứ thích người có máu du côn du kề 1 tí, hihi…. Tôi thường nói với tôi là không nên như thế! Đă phải tự nhắc nhở ḿnh là….. chẳng dại. May phước cho tôi! Lư trí của tôi lúc nào cũng mạnh mẽ, thắng dễ dàng, thắng một cách vẻ vang trái tim tôi, một tim yếu đuối và ủy mị.

Khi đọc truyện “Thần điêu đại hiệp” tôi hoan hô (bravo) mối t́nh không phân biệt tuổi tác và đẳng cấp. Một Dương Quá yêu Tiểu Long Nữ “già” hơn và cũng là sư phụ của anh chàng. Tiếu Ngạo giang hồ th́ tôi mê đọc nhất cái khúc Lệnh Hồ Xung yêu thầm trộm nhớ Nhạc Linh San, trong khi Nhạc Linh San lại đem ḷng đi yêu người khác, chẳng hề đoái hoài tới chàng lăng tử đại sư huynh, đă yêu ḿnh trong âm thầm đau khổ, cho dù Lệnh Hồ Xung là một người giỏi, tài đức vẹn toàn, trung dung, tốt bụng, không kỳ thị, không quá khích, anh ta giao hảo được với cả chánh lẫn tà. Trong “Anh hùng xạ điêu” th́ một Quách Tỉnh khờ khạo, ngớ ngẩn, không thông minh lại có một Hoàng Dung thông minh tuyệt đỉnh, yêu thương, hiểu, sẵn sàng chia xẻ mọi gian lao, ngọt bùi, lúc nào cũng sát cánh với anh chàng ngốc nghếch này ….

Chuyện chưởng mà chỉ có đánh nhau, đấu chưởng không th́ ai mà thèm đọc, phải thế không các bạn? Trong những cảnh đánh nhau chí chóe, chiến trường đẫm máu, những trận so tài long trời lở đất; những mưu mô, mánh khóe của những kẻ gian hùng, những tham vọng đi t́m bí kiếp, khổ công tập luyện (Lâm B́nh Chi đă phải tự thiến để hoàn thành chiêu Tịch Tà Kiếm Phổ) mong thành bá chủ vơ lâm; trái ngược lại: những ngu ngơ, hiền lành, biết ḥa đồng, biết tùy cơ ứng biến, những may mắn không ngờ của những người hiệp sĩ chuyên trừ gian diệt bạo. …. Tất cả những yếu tố lâm đi bi đát -đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác- đó mà được lồng vào một mối t́nh si đắm, dại cuồng hoặc một mối t́nh rắc rối tay ba, tay tư th́ người đọc chỉ có nước mờ …. hết biết, hihi..., ghiền đọc đến mê mệt mà thôi!

Tôi mê đọc chuyện chưởng của Kim Dung từ khi tôi mới 11 tuổi. Nhân vật Tiêu Phong hào hùng, anh em kết nghĩa với Đoàn Dự, là thần tượng của tôi thuở đó. Tôi rất phục những nhân vật v́ nợ nước mà quên hết t́nh nhà, t́nh riêng của họ. Nhân vật nam nhi chí khí, hào sảng; yêu th́ cũng có yêu, yêu dữ dội là đằng khác nhưng sẵn sàng quay lưng lại, hiên ngang bỏ nàng ra đi một cái rụp v́ tổ quốc. Người đàn ông mà có lư tưởng, đáng yêu lắm chứ. Những mối t́nh dở dang v́ thời cuộc, v́ số mệnh chứ không phải v́ một trong hai người phản bội, thay ḷng đổi dạ, luôn luôn làm cho tôi ngưỡng mộ.

*****

 

Trong Harry Porter, đọc đến chỗ Harry phải ḷng với Cho (tên cô bé) -một cô bé xinh xắn người Á Châu- tôi rất thích. Tác giả diễn tả thật đúng tâm trạng của một cậu bé mới lớn, dường như là t́nh yêu… rất là hay! Hihihi…vâng ạ, tôi đă xem hết tất cả các phim, đọc hết tất cả loạt chuyện của Harry Potter, câu chuyện mà bao nhiêu là con nít, teenagers trên thế giới từng mê mẫn.

Những cuốn phim chỉ có đánh đấm, chỉ có toàn là đực rựa như trong một số phim cao bồi, phim chiến tranh, phim action th́ chẳng thể nào … ăn khách được với riêng tôi. Lồng trong một khung cảnh chiến tranh hoang tàn, đổ nát, phải là một cốt chuyện có t́nh đồng đội, b́nh bằng hữu, t́nh người với nhau hoặc nếu có được thêm một vài nhân vật nữ, có một chút t́nh yêu lăng mạn th́ mới có thể lôi cuốn được những dân ghiền xi nê hạng nặng cỡ như tôi. Phim cao bồi bắn súng ầm ầm cũng thế, nếu không có mấy cô mặc áo đầm x̣e, hở ngực thật sexy; bảo đảm chắc sẽ bị ế dài dài… :-))

Đời sống, nghĩ cho cùng, cũng chỉ là một màn kịch dài đăng đẳng, chỉ kết thúc khi ḿnh nhắm mắt lại măi măi, vĩnh viễn đi vào cơi thiên thu. Tôi chưa bao giờ đóng trọn vai tuồng của tôi v́ tôi rất hay mơ. Tôi thích sống trong ảo tưởng. Tôi hay lẫn trốn đời sống thực tế phũ phàng (à, hay là tôi đang đóng vai người…. mơ mộng nhỉ, hihi…). Tôi cảm thấy hạnh phúc ghê lắm khi được xem những cuốn phim ḿnh thích, nghe một bản nhạc du dương, đọc một bài thơ hay, đọc một quyển truyện mà có cảm tưởng như ḿnh đang sống, đang là nhân vật chính. Có lẽ vai tṛ của tôi trong đời sống này vốn dĩ đă ảo, c̣n ảo tưởng hơn nhiều, những khi tôi ngồi một ḿnh, nghĩ ra một bài thơ trong đầu, ngồi viết vẩn vơ; tôi thấy ḿnh hoàn toàn bằng ḷng với chính ḿnh, thấy thật b́nh an, hạnh phúc. Người đời thường thêu dệt, vẽ vời, ước mơ hạnh phúc chứ thật ra hạnh phúc thật sự rất giản dị, chẳng vời vợi cao xa đâu bạn ạ. Đâu phải có một cái xe đắt tiền, một cái nhẫn hột soàn to tổ bố (đeo mỏi cả ngón tay! Hí h́ hi..), một cái nhà đồ sộ bạn mới có được hạnh phúc? Đừng mất công t́m kiếm hạnh phúc, đừng mơ và nghĩ hạnh phúc đồng nghĩa với vật chất (materials) nhá, bạn nha.

Ngày qua ngày... thời gian trôi qua thật chóng vánh. Chúng ta hăy enjoy, tận hưởng từng giây, từng phút; đừng bao giờ nên phí phạm, bạn à. Bạn hăy viết thử ra tờ giấy những ǵ mà bạn có, những ǵ mang đến cho bạn niềm vui, những lúc, những moments bạn đă từng hạnh phúc (dù là lớn lao hay nhỏ nhoi) bạn sẽ thấy ngạc nhiên đến không ngờ; nhiều khi list ra một trang không đủ, bạn c̣n phải viết đến ...mấy chục trang cơ…

Mong bạn thân quư luôn vui khỏe, bằng ḷng với chính ḿnh, sống thoải mái, giản dị, b́nh an nhé.


Quách Như Nguyệt
November 18th, 2011