Tâm Phương Đăng

 

VỢ BAO

 

PHẦN 3


          Chuyến bay đưa ông Đức và Hĩm đến Sài g̣n đă hơn bảy giờ tối. Trời mùa Thu nên tối sớm hơn. Sau khi ăn tối, họ đi taxi lên phố mướn khách sạn ở lại. Trong khi Hĩm đi tắm, ông Đức nằm nghỉ và điện thọai về Mỹ cho vợ, tŕnh bày đă làm được những ǵ và những ǵ sẽ làm những ngày tới. Đúng lúc Hĩm tắm xong ra nằm sà lên ḿnh ông Đức cùng nghe điện thoại. Bỗng nghe bà Đức hỏi ông:

- Sao? Đă làm quen được cô bồ nào chưa?

Ông Đức trả lời rất tự nhiên:

- Rồi, vẻ đẹp miền quê, dễ thương như em lúc chúng ta cưới nhau. Nhỏ hơn em mười sáu tuổi, ăn nói dịu dàng lễ phép, không đ̣i hỏi điều ǵ quá đáng. Bây giờ đang ở trong khách sạn với anh. Em muốn nói chuyện với bà ta không?

Hỏi xong ông Đức trao điện thoại cho Hĩm. Không ngờ Hĩm ngồi dậy nói chuyện rất tự nhiên:

- Dạ thưa Chị. Dạ. . . Dạ. . . Xin Chị cứ hỏi. . . - Anh Đức về thăm ông Chủ Tịch Xă. Thuê thợ sửa nhà cho ông Chủ Tịch. Em ở cùng xóm, qua giúp nấu cơm nước cho thợ thuyền ăn. . . Dạ. . Dạ. . . Các ông ăn nhậu và nói đủ thứ chuyện. Anh Đức chỉ giải thích đời sống văn minh nước ngoài. Không đá động ǵ chuyện chính trị. Nghe nói sau này anh Đức sẽ giúp các gia đ́nh nghèo khó và trẻ mồ côi. . . . Dạ. . . Dạ. . . lúc em lên mười sáu, Đảng bắt buộc em làm vợ một Bộ đội. Em và chồng chỉ sống với nhau một đêm, chừng năm tiếng đồng hồ là xa nhau. Anh lên đường vào Nam giải phóng rồi chết trận ba tháng sau. Kể từ đêm kinh hoàng ngủ với chồng, rồi chồng chết em ở một ḿnh, nhất định không lấy chồng cho đến nay. . . Dạ. . . Dạ. . . em gọi đêm kinh hoàng v́ em đau đớn nghĩ rằng Đảng cho phép nó hiếp dâm em. . . Nhưng thôi xin chị đừng bắt em kể nữa... Dạ... Anh Đức chưa bao giờ nói một câu tán tỉnh em... Hôm nay em đi theo giúp anh Đức vào Sài g̣n mua xe. Bởi v́ tụi bán xe thấy Việt kiều là chém đẹp. Dạ... Dạ thưa Chị, em không có tham vọng thay thế h́nh bóng Chị trong trái tim anh Đức. Lúc đầu nghe ông Chủ Tịch xă thuyết phục em làm Vợ-bao cho anh Đức em đă từ chối. V́ với em, chỉ cần đám ruộng, và́ luống rau và ao hồ nuôi cá nuôi gà vịt là sống trọn đời. Bây giờ em đi với anh Đức trong vai người dẫn đường để anh không mắc lừa trong thế giới đầy xảo trá lừa lọc Việt nam. Dạ... Dạ... Xưa nay Chị chưa nghe danh từ Vợ-bao hả? Sau ngày giải phóng, Việt nam sản xuất ra nhiều danh từ cũng như nghề nghiệp quái đản để phù hợp với muôn ngàn đời sống quái đản dưới xă hội Cộng sản. Những người trung kiên với Bác Hồ và Đảng Cộng sản như ông Chủ Tịch xă và Em, nhưng bây giờ cả hai chúng tôi đă được kéo ra khỏi vùng trời đen tối nhờ những người nh́n xa hiểu rộng như ông Gorbachev, bà Angela Merkel, Đức Đạt Lai Lạt Ma, nên đang cố gắng tập sống làm người dù tuổi đă già bóng xế. Dạ... Dạ... em xin lỗi, Chị nghe nhức đầu. . . . . Thôi, để trở lại chuyện Vợ-bao. Đàn bà từ vĩ tuyến 17 trở ra Bắc, sau 1975 nhiều hơn gấp ba đàn ông. Lư do các ông vào Nam đánh giặc chết quá nhiều và trước khi vào Nam, Đảng bắt buộc cưới vợ. Chồng chết, Vợ ở góa, không có đàn ông để tái giá. Do đó, luật lệ đàn ông một vợ cho vào sọt rác. Các Cán bộ cao cấp tùy theo tham nhũng nhiều ít, có từ hai ba vợ trở lên. Ngoài bà vợ chánh, các bà thứ hai trở đi đều được gọi là Vợ-bao. Phong trào Vợ- bao phát huy mạnh nhất trong hơn mười năm gần đây, không những trên đất Bắc mà lan dần ra ngoại quốc. Nhà nước cho phép các bà góa c̣n hơi trẻ xuất ngoại du lịch qua Anh, Pháp, Mỹ, Canada, Nga... , tiếp xúc với các ông Việt kiều có vợ già không c̣n khả năng t́nh dục, xin làm Vợ-bao. Mỗi tháng lănh được bao nhiêu tiền th́ chia đôi gửi về Nhà nước VN. Cũng như Nhà nước đào tạo Sư-Quốc-doanh tung ra ngoại quốc lập Chùa, hàng tháng cũng phải gửi tiền về Nhà nước. Một Xă hội mà nh́n góc cạnh nào cũng chỉ thấy những điều quái đản Chị ạ.

Ông Đức ra dấu đừng nói nữa, Hĩm kết thúc:

- Em nghĩ công việc làm của anh Đức c̣n nhiều lắm, nếu Chị chưa gọi ảnh về, chắc ảnh c̣n ở lại đây lâu. Dạ. . . Dạ. . . Em Xin chào và chúc Chị cùng gia đ́nh mạnh khỏe, đồng thời khi nào thuận tiện, Em mời Chị về VN một chuyến..

Hĩm vừa cúp máy, ông Đức ngồi xuống cạnh giường với nét mặt không vui nói:

- Tại sao Bà nói nhiều chuyện mà cá nhân tôi cũng nghĩ Bà có ư tưởng phản động. Nếu trong pḥng này có máy nghe lén chắc chắn người ta bắt tôi vào tù.

Hĩm mĩm cười, đưa tay kéo ông Đức xuống sát mặt ḿnh, hôn nhẹ lên trán, nói:

- Đi với Em, anh khỏi cần lo vớ vẩn. Lúc nào Em cũng mang theo giấy chứng nhận Góa phụ Liệt sĩ. Không có thằng Công an nào dám đụng tới đâu.

Ông Đức yên tâm hôn lên mặt lên môi Hĩm. . . Máu t́nh dục chạy rần rần trong người, ông được kích thích mau lẹ hơn những lần đi quán cafe, bia ôm ở Sài g̣n hay Hà nội. Mặc dầu ôm con gái trẻ hơn nhưng trong đầu luôn nghĩ tới bệnh hoạn hoặc những bất trắc khác nên rất khó kích thích. Hĩm giúp ông cởi bỏ quần áo, nàng vừa tắm xong thơm tho nên ông mê mẫn, không cầm ḷng đưọc.

Sau cơn mê cuồng nhục dục, Hĩm vẫn ôm gh́ ông Đức nói:

- Em đă gần sáu mươi tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên sung sướng thỏa măn chuyện dục t́nh. Nếu Trời đất đem anh đến với em lúc c̣n sinh đẻ được, chắc chắn em sẽ xin anh một đứa con.

Ông Đức cảm động an ủi:

- Tất cả đều do số phận, không nên buồn trách làm ǵ. Riêng cá nhân anh, rất xót thương cho tất cả đàn bà VN trong thời chinh chiến, trong đó có em.

Suốt đêm tâm sự, không ngờ Hĩm sống ở miền quê nhưng biết được rất nhiều chuyện. Có những chuyện ông Đức chưa biết tới như chuyện Vợ-bao. Hĩm kể rằng có rất nhiều gia đ́nh Hải ngoại v́ chuyện Vợ-bao đưa đến sự đổ vỡ, ly dị, mất hạnh phúc bởi những cặp vợ chồng kém hiểu biết, ích kỷ ghen tương.

- Anh Đức là trường hợp quá đặc biệt. Có phải thế không anh?.

- Chỉ đúng một phần v́ anh đâu có đi t́m Vợ-bao.

Nói chuyện một hồi bỗng nhiên nghe ông Đức ngáy kḥ. Hĩm ngồi dậy kéo chăn đắp cho ông rồi nằm thao thức, nghĩ vẫn vơ. Lâu nay sống an phận đă hai phần ba cuộc đời. Sống sót qua hàng vạn tấn bom ngày ngày trút xuống đầu làng cuối chợ. Hĩm hoàn toàn không h́nh dung nổi Bố Mẹ ḿnh mặt mũi ra sao. Khi lên ba tuổi, bắt đầu quàng khăn đỏ cháu ngoan Bác Hồ là biết ḿnh không có Bố Mẹ như trẻ con hàng xóm. Tháng năm kế tiếp có khi ôm áo quần đến ở với gia đ́nh này vài tháng hoặc một năm rồi ôm áo quần đến ở với gia đ́nh khác. Có người biết chuyện nói cho nghe: " Bố Mẹ cháu xưa kia là anh hùng diệt máy bay Mỹ. Được Đảng tuyên dương công trạng và đưa vào Nam rồi cả hai hy sinh cho Tổ quốc. V́ không thân nhân bà con nên Đảng ra lệnh xóm làng thay phiên nhau nuôi nấng cháu." Đôi lúc nghĩ Hĩm tủi thân vô cùng. Nhưng cũng nhờ sống lang bạt nên khôn ngoan hơn trẻ con cùng trang lứa. Thêm vào những cá tánh rộng lượng bao dung thông minh lanh lẹ nên dân làng yêu mến. Những điều tốt đẹp ḿnh có là do Bố Mẹ và ḿnh tạo nên cho quê hương đất nước. Gia đ́nh ông Chủ Tịch Xă cũng thế, cả gia đ́nh hy sinh để làm đẹp cho Đảng nhưng có ǵ đền đáp lại cho người sống sót? Hay chỉ chứng kiến những khổ đau, những đọa đày của dân tộc? Đă nhiều lần Hĩm quyết không suy tư về Bác Hồ, Đảng, Nhà Nước để có sự an b́nh trong tâm hồn. Nhưng giờ đây qua sự giao tiếp và cá tánh của ông Đức, Hĩm đoán được ông ta đă sống một đời tự do trong Xă hội tự do mà mọi người dân miền Bắc đều khát khao mơ ước.

Hĩm xoay người qua ôm ông Đức, ông thức giấc và hỏi:

- Đang c̣n sớm sao thức rồi?

- Lần đầu tiên lên thành phố nên vui mừng khó ngủ.

Hĩm đưa tay xoa lên ngực ông và hỏi:

- Có c̣n sức để hưởng lạc thú nữa không?

- Sức th́ c̣n nhưng sợ sáng mai có nhiều chuyện cần sức khỏe mới lo xong được. Theo anh biết thông thường đàn bà trên năm mươi tuổi th́ vấn đề t́nh dục đă giảm hơn tám mươi phần trăm, tại sao em trông c̣n sung sức lắm?

Hĩm vừa xoa vuốt ngực ông vừa trả lời:

- Có lẽ từ nhỏ đến giờ em chưa được hưởng trọn t́nh dục. Em cũng biết đàn ông tuổi gần bảy mươi như anh t́nh dục tuy c̣n nhưng không thể bằng lúc trai trẻ. Xông trận như hôm qua là khá lắm rồi. Chắc cũng phải nghỉ dưỡng sức vài hôm. Hôm trước Em có ư nghĩ nếu Anh c̣n ham thích t́nh dục nhiều, em nói Chị Thơm, Chị Cúc và Em cùng làm Vợ-bao cho anh luôn.

Ông Đức cười thành tiếng, trả lời:

- Tại sao Em có ư nghĩ ngộ nghĩnh như vậy? Anh nói thật bây giờ Anh chỉ c̣n sức để phục dịch Em thôi. Hai bà kia Anh chỉ bao cho họ tiền bạc để có cuộc sống thoải mái hàng tháng th́ được chứ t́nh dục th́ Anh không thể.

Hĩm nằm lên ḿnh ông Đức, hôn ông nồng nàn và nói Cám ơn. . . Cám ơn Anh. . .

Ông Đức thao thức suy nghĩ đêm Sài g̣n bây giờ không giống ngày xưa trước tháng Tư năm Bảy mươi lăm, với những sinh hoạt và xe cộ nhộn nhịp suốt đêm, tiếng máy bay hạ và cất cánh nghe inh tai nhức óc. Nay Trời gần sáng nhưng chỉ thỉnh thoảng nghe vài chiếc xe hơi tuần tra qua lại. Những người bán buôn âm thầm gồng gánh đi bộ vội vả trên các vỉa hè phố xá. Các quán Cafe, tiệm Phở kể từ khi Nhà nước có chính sách đổi mới, được phép mở cửa sớm bán buôn, tuy nhiên khách hàng chỉ lác đác vài người, có thể họ là những Công an ch́m hoặc Cán bộ nhà nước, chứ dân chúng ai cũng đă cạn túi và chạy ăn từng bữa toát mồ hôi, tiền đâu mà vào quán phở. Cũng may những năm sau này tất cả các loa phát thanh gắn trên những cột đèn đường được gở xuống, chứ không th́ dân chúng bị nghe Toàn dân theo gót Cụ Hồ cùng những lời tuyên truyền tiến nhanh, tiến mạnh lên Xă Hội Chủ Nghĩa. Càng hô hào tiến nhanh tiến mạnh th́ dân chúng t́m đường vượt biên vượt biển nhiều hơn. Một thành phố với nét sinh hoạt nhộn nhịp sôi động vào bậc nhất Đông Nam Á Châu, bây giờ sao ảm đạm thê lương, trông buồn thảm vô cùng. Những căn phố lầu nhiều tầng giờ đây hoen ố vỏ vàng, vết sơn loang lổ, dân miền Bắc vào chiếm ngụ mỗi gia đ́nh một tầng vừa ở vừa nuôi heo, gà vịt. Ban ngày chỉ thấy quần áo giặt phơi đầy trước phố, vẻ thẩm mỹ đă biến mất. Trông chả khác ǵ các thành phố Hồng Kông, Thượng Hải hay ở Trung quốc. Ôi, có dân tộc nào trên thế giới bị dày xéo triền miên như dân Việt Nam không nhỉ?. Hết Quân đội Nhật Bản đến Quân Tây, quân Tàu dày xéo đất nước, dày xéo đàn bà con gái Việt Nam. Từ Bắc vô Nam có hàng ngàn hàng vạn đứa con Ngoại Chủng. Nếu Hĩm lớn lên trong thời gian đó, chắc chắn cũng cùng chung số phận. Thức giấc nửa đêm để chuyện tṛ mệt rồi ngủ tiếp, cho đến khi ánh mặt trời chiếu qua khung cửa mới tỉnh giấc. Nh́n đồng hồ đă hơn tám giờ sáng, nghe tiếng xe cộ nhiều hơn. Ông Đức nghiêng ḿnh qua thấy Hĩm nằm mở mắt nh́n lên trần nhà, bèn hỏi:

- Em ngủ ngon giấc không?

Hĩm không trả lời, nghiêng qua ôm ông Đức hỏi lại:

- Ngày nay chỉ đi mua xe hay c̣n làm ǵ nữa?

- Nếu Em cần đi chuyện ǵ, sau khi mua xe xong Anh sẽ đưa Em đi.

- Lần đầu trong đời được vào Nam, Em muốn đi xem phố xá một ṿng.

- Được, không có ǵ trở ngại.

Vừa trả lời xong tự nhiên ông Đức cảm thấy như hối hận v́ ḿnh đă nói láo. Bởi v́ từ khi trở lại đây hơn một năm trước, đường sá Sài g̣n đă hoàn toàn thay đổi, không những tên đường thay đổi mà nhà cửa phố xá chen chúc mọc lên vô trật tự. Nét nghèo nàn bẩn thỉu nh́n đâu cũng thấy. Đi giữa Sài g̣n mà cảm thấy như lạc vào phố xá Taiwan, Thượng hải của Trung quốc. Những con đường quen thuộc xưa kia như Trần Hưng Đạo trung tâm Sài-g̣n đến Chợ Bến Thành. Đường Hai Bà Trưng đi về Phú-Nhuận, đường Cường Để, đường Thống Nhất gần sở thú và nhiều con đường khác. . . . Bây giờ đă thay đổi những tên lạ hoắc không có trong sách sử Việt Nam. Do đó ông Đức muốn bảo tài xế Taxi đi về đâu cũng cảm thấy trở ngại bởi nhiều tài xế Taxi trẻ không ở trong hai chế độ nên chỉ biết tên đường mới, mà ông Đức th́ ngược lại, chỉ nhớ tên đường cũ. Lúc nào dùng Taxi cũng mất vài phút diễn tả cho tái xế rơ nơi ḿnh muốn đến. Đặc biệt sáng nay sau khi dùng bữa sáng, ông Đức và Hĩm gọi Taxi đến Hăng bán xe lớn nhất Sài-g̣n. Không cần diễn tả, tài xế Taxi đưa ngay đến nơi. Người dân trong nước có mắt nh́n và nhận biết người lạ nước ngoài rất chính xác Mặc dù ông Đức đă mua áo quần thời trang cho Hĩm, nhưng cũng không che dấu được vẻ quê mùa đồng quê. Cũng như ông Đức ăn mặc như một nông dân mà cũng không che dấu nét thị thành. Do đó, khi vừa vào Hăng xe, người thanh niên tiếp thị trạc tuổi bốn mươi đến chào mời và nói ngay:

- Xin chào ông bà, ông bà cần mua xe loại ǵ cháu giúp cho.

Rồi anh ta quay sang ông Đức hỏi nhỏ:

- H́nh như Bác ở nước ngoài về cưới vợ phải không?

Ông Đức ngạc nhiên, cúi nh́n áo quần ḿnh đang mặc, rồi nh́n Hĩm, ông nghĩ thầm, ḿnh có khác ǵ người trong nước mà tại sao nó biết hay quá vậy? Rồi ông nh́n anh ta hỏi:

- Tại sao vừa gặp mà anh đă biết đươc?

- Dạ cháu chỉ đoán đại vậy thôi. Nếu không phải th́ cháu xin lỗi. Ông Đức không nói chi tiết mà nói lờ sang chyưện khác:

- Tôi giúp cô em mua chiếc xe làm phương tiện chở hàng hoá. Khoảng chừng mười ngàn dollards trở lại. Chuyên chở được năm sáu người.

Anh bán xe quay sang Hĩm hỏi:

- Thưa Bà, có bằng lái bao lâu rồi?

Ông Đức đỡ lời:

- Mua xe về tôi sẽ dạy cho cô em lái.

- Vậy th́ nên mua chiếc Toyota Van, mới từ Mỹ mang về vài tuần, xe cũ nhưng c̣n rất mới, chạy êm, nhẹ nhàng dễ lái, cần số tự động rất thích hợp với Bà.

Ông Đức ngắt lời:

- Nghe anh quảng cáo rất hấp dẩn, thế th́ cho chúng tôi xem xe đó.

Sau khi ông Đức xem thật kỷ máy móc, trong ngoài thân xe và ghế nệm, tất cả c̣n khả dĩ, dù không được như mới nhưng so với giá tiền th́ cũng được. Ông chạy thử vài ṿng trong sân. Ông Đức gật đầu đắc ư bèn đề nghị một nhân viên cùng ông đi nhà Băng để chuyển tiền vào trương mục Hăng xe. Hăng xe hứa trong ṿng một tuần sẽ giao xe tận nhà sau khi trả thêm chi phí chuyên chở. Một điều may mắn là chỉ một ḿnh Hĩm đứng tên mua xe, lại có đem theo chứng chỉ Góa- phụ của Liệt-sĩ nên tiền Thuế lưu hành chỉ trả một nửa. Sau khi hoàn tất thủ tục trả tiền tại Ngân hàng, ông Đức và Hĩm được mời trở lại Hăng xe dùng bánh ngọt và trà nước trước khi từ giă ra về.

Vừa ra khỏi Hăng xe Hĩm đứng lại hỏi ông Đức:

- Tại sao anh tin tưởng để em đứng tên chủ quyền xe một ḿnh?

Ông Đức mĩm cười hỏi lại:

- Tại sao anh không có quyền mua quà tặng Vợ-bao?

- Em chỉ sợ Chị biết được là hạnh phúc gia đ́nh anh đổ vỡ.

- Đă mấy chục năm lấy nhau, không có điều ǵ anh làm mà vợ con anh không biết và bằng ḷng chấp nhận, em yên tâm.

Ông Đức vừa chuyện tṛ vừa đưa mắt liếc nh́n Taxi hai bên đường, để ư những tài xế lớn tuổi, với hy vọng tài xế biết rơ tên đường cũ và mới để khỏi mất th́ giờ giải thích nơi ḿnh muốn đến. Nh́n bên kia đường thấy chiếc taxi vừa ngừng và ông tài xế đứng tuổi, ông Đức kéo Hĩm băng qua. Khi cả hai đă ngồi vạ trong xe, ông tài xế hỏi khách với giọng Bắc kỳ:

- Hai Cụ muốn đi về đâu ạ?.

- Ông Đức mỉm cười trả lời:

- Thực sự. . . chúng tôi chỉ muốn. . . dạo qua những đường phố chính của Thành Hồ.

Chợt ông tài xế nghiêm mặt chỉ dạy:

- Ông Cụ từ nay không được dùng Thành Hồ mà phải nói nguyên câu Thành phố Hồ Chí Minh hay nà thành phố Cụ Hồ. Nói thành Hồ có vẻ bất kính giống như đang nhạo báng.

Ông Đức vội vả nói:

- Xin tha lỗi cho tôi bởi lâu nay quen gọi Sài thành hoặc Thành Sài.

- Không có chi, tớ chỉ nhắc Cụ như thế v́ có nhiều cán bộ từ Bắc vào rất khó tánh thường hay bắt bẻ th́ nôi thôi cho Cụ.

- Xin cám ơn sự nhắc nhở và xin hỏi anh làm nghề lái Taxi bao lâu rồi?.

- Hơn một năm thôi Cụ ạ. Trước kia khi xong giải phóng miền Nam Tôi nần nượt thăng tiến từ Chủ tịch Phường, Chủ tịch Xă. . . Rồi khi nên tới Chủ tịch Quận nà bọn Cán bộ cao cấp bắt đầu nhận hối nộ và phe đảng. Thằng nào đút nót nhiều th́ được Chức vụ. Tôi chạy chọt không đúng đường nên bị chúng nó noại bỏ. Địt mẹ quân chó má, nhưng sống ở trong Nam dù sao cũng không đói khổ như năm xưa sống ở Hà lội. Bây giờ mỗi ngày chỉ cần một hai cuốc Taxi nà đủ nuôi vợ con zồi Cụ ạ.

- Nghe Anh nói có vẻ đang bất măn Nhà Nước, phải không?.

- Ôi ! Nghĩ đến Nước non nà đau ṇng nắm Cụ ạ, sớm muộn ǵ bọn Tàu cũng xâm chiếm đất nước ḿnh thôi.

- Anh có ư nghĩ như thế, nhưng tôi đă nghe nhiều lời đồn đăi muốn giữ nước, phải giữ liên hệ với Mỹ, giữ Đảng th́ phải theo Tàu. Tùy theo Trung ương Đảng muốn Mỹ hay Tàu. Nhưng chắc chắn không thể đi hàng hai được.

- Tin đồn mà Cụ nghe được nà đúng 100% đấy. Bây giờ con cháu các Đảng viên cao cấp đều cho đi học tiếng Mỹ, và xin qua Mỹ du học. Khác với những năm trước cho đi học tiếng Tàu tiếng Nga. Nhất nà sau khi ông Obama sang thăm, nhân dân từ Bắc Trung Nam đều ước mơ Mỹ trở nại giúp, chứ cứ để dân Tàu tràn sang không cần giấy thông hành th́ một ngày rất gần bọn Chệt sẽ chiếm hết Việt Nam.

- Anh không nên bi quan quá như vậy, theo tôi nghĩ Ngôn Ngữ và Văn Hóa Việt là vũ khí mạnh mẽ nhất giúp Nhân Dân Việt Nam duy tŕ Đất Nước.

- Cháu th́ chỉ nghĩ những ǵ thực tế bởi thấy dân Tàu ngày càng sang ồ ạt. Hy vọng những ǵ Cụ nghĩ nà đúng.

Say sưa nói chuyện Chính trị nên ông Đức chẳng để ư đường sá Sài G̣n, chỉ có Hĩm là nh́n hai bên phố xá không chớp mắt. Ông liếc nh́n đồng hồ tay rồi nói với tài xế:

- Chúng ta đă chạy qua nhiều phố rồi, và cũng đă đến giờ ăn trưa, tôi mời anh cùng chúng tôi vào nhà hàng nào gần Phi trường, ăn xong nhờ anh thả chúng tôi nơi check-in để máy bay đưa về Quảng B́nh trở lại. Ông tài xế nh́n ông Đức nói:

- Ông Cụ tử tế quá, hay nà Cháu đưa đến tiệm ăn rồi ngồi chờ ở ngoài cũng được Dầu sao Cháu chỉ nà Tài xế phục dịch khách hàng.

Ông Đức giải thích: - Anh sống trong Xă hội Cộng sản lâu đời, lúc nào cũng kêu gọi san bằng giai cấp, tôi mời Anh dùng cơm với chúng tôi tức là tôn trọng Anh cùng giai cấp với chúng tôi. Mặt khác, tôi sống ở Mỹ lâu năm, nước Mỹ không bao giờ kêu gọi san bằng giai cấp nhưng khi vào bất cứ Nhà hàng nào, thực khách gồm đủ mọi thành phần trong Xă hội. Từ người phu lái xe quét đường đến ông Tổng Giám Đốc Công ty đều được Nhà hàng tôn trọng và phục vụ như nhau. Nếu Anh không tin, Anh cứ đi du lịch sang Mỹ một chuyến sẽ rơ.

- Cơ hội Cháu Du nịch qua Mỹ chắc c̣n nâu. Dầu sao Cháu cũng xin cảm ơn ông Cụ trước.

- Không có chi.

Taxi ngừng trước Nhà hàng sang trọng, Nhà Hàng Đồng-Khởi. Ba người bước xuống xe đi đến cửa chính. Một người đàn ông trung niên mặc aó quần đỏ kiểu Sĩ quan Quân đội Anh, đội casket đen có gắn ba cái lông chim công phía trên, giống như người lính canh gác lăng tẩm vua chúa bên Anh. Vừa cúi ḿnh xuống chào, một tay cong lại để trước bụng, tay kia kéo cánh cửa mở ra, miệng nói: " Xin mời quư khách vào ạ. ". Anh tài xế Taxi đi trước, hai cô tiếp viên vội vàng chạy đến cúi ḿnh chào mời. " Xin quư Ông Bà đi theo chúng tôi. ". Anh tài xế đi nhanh đến bên cạnh hai cô tiếp viên nói nhỏ: " Các Cô tiếp đăi khách này cho thật tốt nhé, họ từ Mỹ về đấy ". Hai cô khúm núm dạ dạ rồi mở cửa pḥng nhỏ mời mọi người vào. Tong pḥng trang trí theo lối Tây phương, cái bàn đá xanh đen và sáu chiếc ghế bọc da mầu đen bóng. Trên tường treo vài bức tranh nhỏ, chụp lại tranh Picasso. Sau khi kéo ghế cho khách ngồi, hai cô đứng sát vào tường chờ đợi.

Ông Đức hỏi anh Tài Xế:

- Anh có quen các món ăn ở đây không?. Nếu không th́ xin nhờ các em Tiếp viên gọi giùm những món đặc biệt và ngon nhất ở đây.

Bà Hĩm và anh Tài Xế cùng gật đầu đồng ư nhờ các em Tiếp viên. Các món ăn được chọn rất là hương vị Việt nam, gồm Canh Chua Cá Bông lau, Sườn- Tôm- Thịt rim mặn, Cá kho tộ... Ông Đức nh́n mọi người, vừa cười vừa nói:

- Chỉ mới nghe tên thức ăn là phát thèm chảy dải rồi...

Anh Tài Xế và Hĩm cùng phá lên cười phụ họa. Trong khi đợi thức ăn mang ra, ông Đức hỏi anh Tài xế:

- Năy giờ nghe Anh nói chuyện có vẻ trong ḷng không vui với Chế độ hiện nay. Hay là Anh cố ư t́m hiểu xem Tôi có điều ǵ chửi bới Nhà nước để bắt bỏ tù? Xin Anh cứ thành thật v́ dù sao Tôi cũng đă xem Anh là người bạn.

- Thưa Ông Cụ đừng có ư nghĩ như thế. Cháu bây giờ thấy được nhiều gian trá xảo quyệt của bọn quyền thế, và mặc dù đang c̣n là Đảng viên nhưng tiếng nói của cháu cũng chỉ là nước đổ lá môn, nếu không may mắn, sẽ bị tước thẻ Đảng và tống vào tù. Như họ đă đối xử với nhiều bạn bè của cháu.

- Như thế th́ Anh c̣n nhiều may mắn phải không?.

- Cũng gần thế đấy Cụ ạ.

- Theo tôi nghĩ, Anh là Cán bộ rường cột lâu năm, dù sao Nhà Nước cũng ưu đăi và nương tay hơn nếu phạm lỗi lầm, so với những người ít tuổi Đảng chứ?.

- Tuyệt đối không có chuyện đó. Bây giờ chuyện bắt người bỏ tù là tùy lúc lên cơn của những thằng Cán bộ có chút quyền thế trong tay. Từ trên xuống dưới không có luật lệ ǵ hết. Dân chúng bán buôn ai cũng biết điều này, may nhờ rủi chịu, có tiền nhét vào miệng Cán bộ th́ được yên thân. Không tin xin Cụ cứ hỏi Cô Hĩm này th́ rơ.

Vừa dùng cơm vừa tṛ chuyện có vẻ thân mật nên mọi người rất hài ḷng. Ông Đức nh́n đồng hồ thấy đă gần đến giờ lên Phi trường nên vội vă gọi tính tiền để ra đi.


Tâm-Phương-Đăng
( Xin đọc tiếp Phần 4 )

 

art2all. net