Tâm Phương Đăng

 

VỢ BAO

 

PHẦN 4


          Làm thủ tục lên máy bay xong, trong lúc ngồi chờ, ông Đức hỏi Hĩm

- Khi đang c̣n chiến tranh Nam Bắc, lúc nào là thời gian em tuyệt vọng cho sự thống nhất đất nước nhất ?

Suy nghĩ một lúc, nàng chậm rải trả lời :

- Có lẽ là lúc Mỹ phong tỏa Vịnh Bắc Việt và ngày đêm mưa bom trút xuống Hà Nội. Không những ḿnh Em mà mọi người trong các Đoàn thể Thanh niên Nam Nữ dù không ai nói ra nhưng trong ḷng mọi người đều mong muốn Bắc Việt đầu hàng. Theo Em nghĩ chỉ có đầu hàng người dân Bắc Việt mới có được cơm no áo ấm, có được tự do ăn nói, đi lại nơi này nơi kia trên quê hương ḿnh.

Ông Đức ngắt lời hỏi tiếp:

- Vậy th́ khi nghe được tin miền Nam buông súng đầu hàng, lúc đó Em và bạn bè có ư nghĩ ǵ ?.

Hĩm im lặng suy nghĩ tiếp rồi trả lời:

- Mọi người nh́n nhau có vẻ ngạc nhiên tiếc nuối, họ hoài nghi có thể là chiêu bài tuyên truyền của chính phủ Hà nội. Nhưng vài ngày sau, khi nhà nước hô hào chiến dịch dân Bắc lên đường vào Nam, tự do chiếm ngụ nhà cửa đất đai ruộng vườn người Nam kể cả đàn bà con gái, nếu có sự chống đối th́ bắn giết lập tức. Do đó khi vào Nam với khẩu AK. trên tay th́ xem như ḿnh là Đấng Pháp trị tối thượng. Dân chúng miền Nam chất phác hiền ḥa nên bảo sao nghe và làm theo vậy, không dám phàn nàn chống cự. Ngay cả những lệnh tàn nhẫn vô lư như Gia đ́nh đang sống trong căn nhà nhưng khi nghe lệnh phải dọn ra trong ṿng 24 giờ để Cán bộ vào ở là Gia đ́nh răm rắp dọn ra. Dù chỉ dọn ra lề đường sống tạm bợ.

Ông Đức thắc mắc hỏi tiếp : - Nếu dân chúng bị đưổi hết ra đường chắc chắn nhà nước gặp trở ngại nhiều hơn về nhiều vấn đề khác như dân chúng ăn ở, vệ sinh có phải không ?.

- Để giải quyết t́nh trạng dân chúng sống lề đường quá đông, chính quyền Cách mạng dùng rất nhiều xe nhà binh chở lên vùng Sơn cước gọi là vùng Kinh-tế-mới để dân tự túc khai thác núi rừng sinh sống. Xin nói rơ Dân lúc đó chỉ là Ông già Bà cả, Thương phế binh VNCH và Đàn bà con nít. Mặc dù bị đày ải vào rừng rú nhưng với bản-năng-sinh-tồn của con người, dù đói khát bao nhiêu, ăn rễ cây lá rừng họ vẫn sống sót. Mặt khác, một khi cơn đói hoành hành, con người không c̣n sợ bất cứ điều ǵ. Cho nên chỉ thời gian ngắn sau đó, dân chúng bằng mọi cách t́m đường về thành phố sống lén lút trở lại. Rất may mắn là thời gian này tất cả Cán bộ miền Bắc vào từ cấp cao đến thấp đều lo ḅn vét của cải mang về Bắc nên không có th́ giờ để ư đến đời sống dân chúng lề đường. Sài g̣n xưa kia là Ḥn Ngọc Viễn Đông nổi tiếng Phồn Hoa Đô Hội, đẹp và sạch sẽ nhất Đông Nam Á Châu nhưng giờ đây Phố xá hoen ố, người và rác rưới đầy đường, dơ dáy c̣n hơn Trung quốc, Campuchia. .. Người nước ngoài đi giữa Sài g̣n phải che mặt bịt mũi. Thế nhưng trên thế giới có rất nhiều dân Du-lịch-bụi-đời ưa thích những nơi vui chơi giải trí rẻ tiền nên tấp nập đến Việt nam hưởng thụ. Do đó xuất hiện rất nhiều Tây-ba-lô, Tây- bụi-đời từ Bắc đến Nam Việt nam. Vỉa Hè thành phố lúc này đủ loại người chen chúc sinh sống. Một đất nước như điên loạn, một xă hội rối bời những hoạt cảnh không giống bất cứ nơi đâu.

Ông Đức trở về quê hương sau hơn hai mươi năm xa xứ. Tưởng rằng sẽ thấy được quê hương thanh b́nh, khang trang sạch sẽ hơn trước năm 1975. Nào ngờ đi đến nơi đâu cũng chứng kiến những điều thất vọng. Những cảnh đói khổ bần cùng của dân chúng. Những cảnh sống gian manh cướp giựt của trẻ con tuổi lên mười. Một lần Bà Xă ông ra chợ dự định mua trái cây lên Chùa cúng. Vừa đổi hai trăm US dollars ra tiền VN. Khi ra chợ đang nh́n ngắm nên mua những ǵ. Một thằng bé cầm xấp vé số x̣e ra như cầm cái quạt đến đứng sát nói xin Bà mua giùm. Bà xă nh́n thằng bé nói Bà không ở đây lâu, thằng bé nói cám ơn xong chạy biến khuất vào đám đông. Khi nh́n xuống cái ví xách thấy đă mở ra và xấp tiền vừa đổi đă bay mất. Nó nhanh tay c̣n hơn xiệc. Từ đó về sau muốn đi mua sắm ǵ cũng phải rủ bạn đi theo mua và trả giá giùm. Ôi ! thật là một quê hương khốn khổ và cũng rất khốn nạn. ..

Ḍng tư tưởng về quê hương bị ngưng đoạn bởi nghe loa thông báo xin mời lên máy bay. Khi về vừa bước chân vào nhà, cả ba ông, ông Vững ông Canh và ông Sâm đều nở nụ cười tươi rồi ông Vững khoe:

- Chỉ thị của Tư lệnh trước khi đi tụi tôi đă triệt để thi hành. Tối nay chúng ḿnh tiếp tục ăn nhậu, mọi chuyện để ngày mai sẽ tính. Tôi đă bảo ba bà sửa soạn đồ ăn nhậu. Anh Đức nên đi tắm rửa và nằm nghỉ lưng một lúc cho khỏe.

Ông Đức không có ư kiến ǵ bèn gật đầu làm theo. Ông Vững như sực nhớ điều ǵ bèn tiếp tục:

- À xin nói thêm, hôm nay có tăng cường thêm 02 bà vợ bao, một của anh Đại tá Canh và một của anh Sâm phó của tôi. Các Bà hay tin có Ông Việt kiều giàu có, chi tiền rộng rải về quê kiếm Vợ bao nên xin đến tham dự và làm thêm món nhậu.

Ông Đức nói lớn:

- Thế giới này chưa có đàn ông nước nào sung sướng bằng đàn ông Việt nam. Ông nào cũng có trên hai ba bà vợ, và xem như chuyện đương nhiên. Luật pháp đồng lơa làm ngơ không ngăn cấm.

Các quốc gia Âu Mỹ xưa nay nổi tiếng về tự do t́nh dục, nhưng theo ông sự tự do t́nh dục ở đây c̣n hơn xa Âu Mỹ. Như Hĩm hơn hai tuần trước đă nói với ông:

- Hai chị Thơm và Cúc cũng goá chồng hơn hai chục năm rồi, muốn tái giá nhưng không có đàn ông, nên dồn nén t́nh dục đến giờ. Hai chị muốn em chia sẻ. Cho nên em xin anh nên san sẻ cho họ bằng cách mỗi tuần em nhường cho mỗi chị một đêm. Anh nên giúp đỡ họ.

Ông Đức chỉ mĩm cười không trả lời. Thế là mỗi ngày khi chiều sắp tối các bà tự động đến nói nhỏ :

- Bữa nay phiên em đó nghe.

Kể từ đó Ông Đức như thông lệ ngủ với bà này đêm nay, đêm mai đến bà khác... Nhưng có đêm chỉ ôm nhau ngủ chứ không lên nổi để làm t́nh. Đặc biệt là tối nào Ông cũng điện thoại về Mỹ thăm hỏi vợ con và kể hết mọi việc làm trong ngày. Khi nghe ông kể hôm nay ngủ với bà này mai bà khác, vợ ông không những không hờn ghen mà c̣n nói:

- Ừ, c̣n sức th́ cứ vui chơi cho thỏa thích. Nếu cần thêm tiền nói em gửi thêm cho.

Ông Đức khuyên vợ:

- Em nên giữ ǵn sức khỏe và lo việc Chùa chiền, đừng lo cho Anh bất cứ điều ǵ. Với số tiền trên bốn ngàn hàng tháng, Anh sống thoải mái không thua các Đại gia Việt nam. Anh c̣n hơn họ là ngoài việc hưởng thụ vui chơi, Anh c̣n nghe theo lời Em và các Con là làm những việc bổ ích. Anh sắp hoàn tất ngôi Trường học trong khuôn viên Chùa làm cho dân vùng này rất yêu mến và kính nễ. Nhất là Cán Bộ cao cấp rất dễ dăi với Anh.

Cuộc sống ở đây sung sướng như Vua Chúa nên ông Đức gần như không muốn trở về Mỹ. Ḍng suy tư về đời sống khoái lạc bị chấm dứt bởi Hĩm, bà Thơm, bà Cúc mở cửa vào pḥng. Hĩm nói bắt đầu đêm nay trở đi cả ba chúng em muốn ngủ với Anh, khỏi cần chia phiên thay đổi. Ông Đức trợn mắt xong chỉ mĩm cười nói muốn sao cũng được, nhưng chuyện ấy th́ tùy vào sức lực của Anh nghe chưa. Thế là tối hôm đó ba bà tự nhiên vào nằm cùng giừơng với ông Đức.

Vừa leo lên giường, bà Cúc ôm ông Đức đè xuống leo lên bụng. Ông Đức nói c̣n sớm mà sao vội vàng thế ?. Hĩm trợn mắt nói:

- Bà Cúc cả năm nay có kép nhí là thằng Nở con bà Xí đầu xóm, chơi chưa đă hay sao c̣n hứng t́nh ghê tỡn vậy ?.

Bà Cúc vẫn nằm im trả lời:

- Nó chết đă hơn tháng rồi, không biết bệnh ǵ làm nó bị kinh phong co rút chân tay trong ṿng một tuần rồi ngả lăn đùng ra chết. Có thể đó là hậu quả cho ra Hà nội ăn học. Học th́ không thấy kết quả mà nổi tiếng ăn chơi trác táng. Mấy làng trên cũng có nhiều Đại gia cho con lên Hà nội học, khi trở về làng là con cũng lăn đùng ra chết. Không ai dám hở môi nói con chết v́ chơi bời trác táng.

Hĩm ngắt lời bà hỏi tiếp:

- Như vậy lần sau cùng nó ăn ngủ với chị đă bao lâu rồi?

- Khoảng trước khi chết một tuần.

- Bây giờ chị thấy trong người có b́nh thường hay có triệu chứng ǵ không?

- À, Hĩm hỏi như vậy tôi mới nhớ, gần đây tôi thường bị đau ḿnh nhức mỏi về đêm. Có khi như lên cơn sốt, mồ hôi vă ra ướt áo, rồi run lên v́ lạnh. Phải dậy đốt củi vào ḷ sưởi ấm thân ḿnh.

- Vậy th́ chị nên ngưng làm t́nh với anh Đức, để sau này hối hận không kịp.

- Đàng nào năy giờ tui cũng đă cho anh Đức lên mây rồi.

Các bà nói ǵ th́ nói, ông Đức vẫn lim dim say sưa hưởng lạc thú trần gian không thèm nghe và để ư chuyện ǵ. Bà Thơm ngồi dậy, ḅ ra khỏi giường lên tiếng:

- Như rứa th́ tui không muốn tham dự cuộc vui này đâu. Tui sợ không biết sau này lâm bịnh th́ lấy tiền đâu chạy chữa. Hĩm nói :

- Ừ, dè dặt như chị Thơm có thể là điều tốt đó. Nếu không muốn vui chơi cùng anh Đức th́ ta nên ra về để ảnh nghỉ ngơi.

Khi ba bà ra khỏi pḥng th́ ông Đức vẫn trần truồng ngáy kḥ kḥ nằm ngủ.

Khoảng ba tuần sau, khi ông Đức hoàn tất ngôi trường học trong khuôn viên Chùa, dân làng hết ḷng ca ngợi công đức. Trong lúc đang làm lễ khánh thành th́ nghe tin bà Cúc chết. Cũng cùng triệu chứng co giật, sùi bọt mép rồi lăn đùng ra chết như thằng Nở con bà Xí. Nghe tin sét đánh, ông Đức thẩn thờ người và bắt đầu lo lắng bởi ông đă làm t́nh với bà Cúc.

Khi trở về nhà, Hĩm gặp ông ngay cửa nói:

- Anh Đức đă biết hết những ǵ đưa đến cái chết của bà Cúc. Vậy nên Em rất sợ, không dám làm t́nh với anh nữa.

Ông Đức nghiêm nghị nói:

- Như vậy anh chắc phải về Mỹ, v́ từ này ai cũng sợ anh rồi.

- Nếu Anh muốn ở đây tiếp tục làm việc thiện th́ em sẽ giúp chứ ăn ngủ và làm t́nh chắc chắn là không.

Tưởng rằng chuyện xảy ra không mấy nghiêm trọng, ông Đức nói:

- Ừ, để tính xem.

Hơn ba tuần sau, một buổi sáng ông Đức định dậy sớm lên Chùa xem lại những công việc đă làm, không ngờ đầu óc nặng trĩu, thân ḿnh mệt mỏi không ngồi lên được. Ông thầm nghĩ ở đây đồng quê không khí trong lành, ông có sức khỏe tốt mà tại sao hôm nay mệt mỏi như người bịnh. Ông vẫn nằm yên và suy nghĩ tiếp. Từ khi về đây ngoài việc vui hưởng lạc thú t́nh dục, ông đă làm được nhiều điều bổ ích như vợ con ông mong muốn. Trong vài ba tuần nữa nếu không sáng tác thêm công việc mới, chắc ông sẽ về Mỹ dưỡng sức một thời gian rồi sẽ trở lại. Nghĩ th́ nghĩ vậy nhưng chỉ hơn tuần sau là ông vội vàng thu xếp hành trang về Mỹ bởi có nhiều triệu chứng kỳ lạ làm thân thể nóng lạnh bất thường. Trên đường tiễn ông Đức đến Phi trường về Sài g̣n, tự nhiên Hĩm buột miệng nói:

- Không biết có phải hôm nay tiễn Anh lần cuối cùng hay không mà trong ḷng Em buồn vô hạn. Nếu xảy ra như Em nghĩ th́ xin Anh cho Em nụ hôn vĩnh biệt.

Ông Đức trợn mắt nạt lớn:

- Đừng nói, đừng nghĩ bậy bạ có được không?

Hĩm ôm hôn ông Đức với hai hàng nước mắt chảy dài xuống má.

Ông Đức về tới Sài g̣n th́ sức khỏe tự nhiên sa sút nhanh hơn. Ông vội vă mua vé máy bay về Mỹ chuyến sớm nhất. Vợ con ông đến phi trường đón với sự kinh ngạc bởi thấy ông xanh xao, ốm o gầy c̣m và đi đứng không vững. Vợ ông hỏi:

- Anh bị bệnh ǵ mà thấy như người sắp chết vậy?

Ông Đức chỉ lắc đầu nhè nhẹ, không trả lời. Rồi bà bảo:

- Con đưa Bố đến thẳng pḥng mạch của con để thử nghiệm ngay lập tức cho chắc ăn.

Sau hơn một giờ làm nhiều cuộc thử nghiệm. Sau cùng thằng con từ pḥng lab đi ra nói:

- Mẹ nên đưa Bố về nhà nghỉ ngơi, sáng mai con sẽ nói chuyện với Mẹ.

Bà Đức coi bộ không yên tâm, ráng hỏi thêm:

- Nhưng theo con nghĩ Bố có trầm trọng lắm không ?.

- Trầm trọng hay không, con cũng không làm ǵ được bây giờ.

Sáng hôm sau đă gần mười giờ, bà đánh thức ông hai lần nhưng ông vẫn không dậy nổi. Bà ráng đỡ ông ngồi dậy dựa lưng vào tường, đút cháo cho ông. Ông ráng nuốt vào rồi ói ra đầy giường. Sau cùng bà đưa ông đến pḥng mạch thằng con trai lớn là Bác sĩ Dục. Dục để Bố nằm nghỉ xong kéo Mẹ vào văn pḥng nói chuyện. Bà Đức khóc lóc hỏi con:

- H́nh như con không muốn cho Mẹ biết Bố bị bệnh ǵ ?.

Dục vừa ngồi xuống ghế vừa nói:

- Bây giờ Mẹ có biết cũng đă quá muộn rồi. Muôn sự tại Mẹ quá nuông chiều Bố. Con đă nói nhiều lần hầu hết các ông đi Việt nam trở về đều mang bệnh vào thân. Mẹ nói Bố đă hứa không đi chơi bời bậy bạ mà Mẹ không ở bên cạnh th́ làm sao biết được. Nhưng thôi giờ đây tất cả đă quá muộn màng, phải chấp nhận phận số mà thôi. Trưa nay con sẽ đưa Bố vào Bệnh viện, con cần ư kiến của các Bác sĩ khác. Sáng nay con đă xem lại kỷ càng các thử nghiệm tối qua. Tất cả đều ngoài khả năng hiểu biết của con. Trong máu có loại vi khuẩn con không xác định được. Hy vọng pḥng thí nghiệm Bệnh viện có thể biết. Sau đó con sẽ liệu mà tính.

Bà Đức càng khóc nhiều hơn.

Như đă dự tính, Dục đưa Bố vào Bệnh viện, bà Đức trở về nhà nấu Cháo mang vào, bà lo lắng ông không ăn được thức ăn Bệnh viện. Quả thực như thế, từ lúc nhập viện đến giờ đă hai ngày, ông Đức chỉ nằm thoi thóp thở bằng ống Oxy cho vào mũi. Tay chân ḿnh mẩy nối các ống dây chằng chịt. Ông nằm bất động, bà Đức túc trực bên giường nắm tay ông khóc lóc. Bác sĩ Dục cố gắng hết ḿnh nhưng chỉ giữ Bố được hơn một tuần. Kết quả ngày cuối cùng ông cũng bị co giật, sùi bọt mép, rồi trút hơi thở... chết trong cơn đau đớn. Những bạn bè cùng hoàn cảnh, cùng đi Việt nam vui chơi khi biết được tin ông Đức chết với căn bệnh kỳ lạ, bèn rủ nhau đến Bệnh viện xin thử máu. Một ông gàn bướng nói Các anh cứ đi thử máu, tui không cần v́ trước sau cũng chết mà thôi, lo lắng làm ǵ. Ông khác th́ nói biết thế rồi nhưng đừng chết với triệu chứng như ông Đức, thiên hạ sẽ đồn đăi già rồi không nên nết. Bỏ tật ham về Việt nam t́m của lạ.

Cái chết của ông Đức thực ra cũng làm cho các ông chùn bước, không dám hăng hái trở về Việt nam như lúc trước. Các bà xă ngạc nhiên hỏi các ông tại sao lúc này không rủ rê đi Việt nam nữa. Các ông trả lời v́ t́nh h́nh chính trị bên đó bây giờ phức tạp lắm. Sợ lỡ không may dính vào rồi bị bắt vào tù không ngày về, chứ không nói thật sợ bệnh hoạn. Các bà tưởng thật nên nễ nang quá chừng và luôn nghĩ rằng các ông lúc nào cũng am hiểu t́nh h́nh thế sự hơn các bà nhiều lắm. Câu chuyện Vợ Bao dần dần lu mờ trong cộng đồng người việt Hải ngoại, không những ở Hoa kỳ mà các nước Âu châu cũng thế.


Tâm-Phương-Đăng

 

art2all. net