THẠCH ĐÀ

 

QUÊ HƯƠNG

 


 


1

Tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp. Bố tôi một người nông dân, viết thư thăm hỏi, động viên năm cuối cố gắng học tập cho tốt, cuối thư ông nhắc nhớ về nghe con! Không đâu bằng quê ḿnh, phố thị cũng chỉ là nơi màu mỡ riêu cua mà thôi. Quê tôi là một vùng b́nh nguyên của miền Nam Trung bộ, có rừng núi, đồng bằng, biển sông, trù phú, vựa lúa của khu vực từ xưa. Ngoài nông nghiệp ra th́ các lĩnh vực khác chưa phát triển lắm ! ”Quê hương là chùm khế ngọt”, tôi chặc lưỡi. Dù sao sống gần cha mẹ, bà con, bạn bè quê hương chẳng hay hơn sao.

 

2

Những tất bật, vất vả của ḱ thi cuối cùng rồi cũng qua. Những năm tháng sinh viên khó nhọc rồi cũng được đền bù. Cầm tấm bằng tốt nghiệp tôi hớn hở trở về thành phố quê hương. Với bao nhiêu nôn nao và xúc cảm, sáng sáng tôi với bạn bè ngồi đồng ở quán cà phê, ph́ phèo thuốc lá, nghe nhạc no say với bao ước mơ dự định. Trên tấm áo ló ra một tấm giấy cứng b́a đỏ, nửa như muốn phô phang, nửa như rụt rè khép nép. Giai đoạn hào hứng ấy cũng qua đi, như quả bóng sau lúc căng bắt đầu x́ hơi. Uống cà phê hoài cũng chán. Bạn bè chưa có đứa nào có việc làm. Tiếp tục lại là những người “vắt sữa ḅ”, uể oải quá.

 

3

Tôi photo nhiều giấy tờ cần thiết cho xin việc. Cơ quan này ném một cái, cơ quan khác gửi một cái. Ném hú họa! Gửi bâng quơ! Ở cái thị xă người nhiều việc ít, không tiền, không thân thế, vấn đề việc làm như hái sao trên trời. Xem ti vi, đọc báo thấy chỗ nào cần tuyển người là xông vào như trúng số, càng về sau càng ngao ngán.

-Cô ơi, chỗ này tuyển người phải không cô?
- Khi nào có cô sẽ gọi.

"Chờ", “sẽ gọi”, “đang xem xét “ là những mĩ từ ở các công sở. Đôi lúc nghĩ sao họ không nói thẳng ra là không nhận v́ không đủ tiêu chuẩn của cuộc sống. như thế có hay hơn không? Nằm, chờ đợi, hồi hộp, hy vọng, thất vọng,  nắng mưa và gió bụi, miền Trung ơi xinh đẹp mà sao khô khốc quá !

 

4

 Anh Trí – một bạn thơ vong niên của tôi nói : đi xin việc mày đóng vai khổ khổ một chút. Ăn mặc cũ kỹ, đạp xe đạp trành để người ta thấy tội. Tôi hiểu ư anh, anh muốn tôi dùng sách khổ nhục kế để làm động ḷng các vị sếp. Nhưng điều đó có c̣n không khi mà nền kinh tế đâu c̣n là bao cấp nữa mà đă mon men sang kinh tế thị trường. Tôi có bà d́ thứ bảy, con cái học ra trường đều có việc làm. Học cao đẳng mà có việc làm, mỗi chỗ phải vài chục cục chuyện ấy là b́nh thường. Học đại học này, học đại học nọ như mấy thằng bạn tôi, nằm dài cổ ở nhà v́ vốn liếng gia đ́nh gồng nuôi học xong bỗng trở nên khó khăn.

 

5

Chị Hương con của d́ tôi nói: d́a nói ba má mày lo tiền đi, tao sẽ gửi chỗ này cho. Mừng như bắt được vàng, ở nhà riết rồi đâm ngán. Hai mẹ con tôi lặng lẽ không nói cho ba tôi biết, gom góp chỗ này, hí húi chỗ nọ, vay mượn chỗ kia, cuối cùng cũng đủ số tiền như dự định (v́ tôi cũng quá quen với việc đi xin việc, thử việc, vu vơ quá rồi, chỉ là h́nh thức c̣n mâm bát đă có của con bác Sáu cháu bác Năm). Vậy mà ba tôi cũng biết. Ông nói: chắc ǵ nó nhận rồi sẽ cho làm luôn không? Hay chỉ làm tạm bợ vài tháng, rồi cốt khỉ hoàn cốt khỉ hả con ! Hăy đi bằng kiến thức, bằng đôi chân của ḿnh.

 

6

Sau nhiều đêm suy nghĩ, trằn trọc, băn khoăn, tôi quyết định đi xa. Mang theo những giấy tờ cần thiết, tôi leo lên xe. Tôi cố ngăn những giọt nước mắt vào ḷng. Ngang qua tháp Nhạn –cầu Đà Rằng, tôi vẫy tay chào. Chào quê hương xinh đẹp! Ở lại nhé ( mà tôi biết cảm xúc và nước mắt nhiều hơn nước sông Ba mùa này). Mẹ tôi khóc. Có một đứa con trai mà nó cũng đi xa. Tôi không cho ba mẹ tôi đưa tiễn, v́ tôi là đứa yếu ḷng, cảm tính, bốc đồng. Tôi sợ tôi sẽ không đi được. Cuộc sống là phải vậy thôi! Tôi hát một câu nho nhỏ: quê hương là chùm khế ngọt, ai cao mới hái được nhiều. Xe đă rời qua cầu. Quê hương bây giờ ở nơi đâu? Ở phía trước hay ở phía sau xe?

 

THẠCH ĐÀ
 

 

art2all. net