Đặng Lệ Khánh

 

Nếu tôi được sống lại đời ḿnh ...

 

    
 

            Hôm nọ có người hỏi tôi nếu tôi có thể sống trở lại đời ḿnh, tôi có sẽ thay đổi ǵ không.

Câu trả lời của tôi là không, nhưng sau đó tôi suy nghĩ lại và đổi ư.

 

Nếu tôi có một đời khác để sống lại, tôi sẽ ít ba hoa hơn và lắng nghe nhiều hơn.

Thay v́ mong chín tháng mang thai qua lè lẹ và phàn nàn về cái bóng đổ trên đôi chân của ḿnh, tôi sẽ nâng niu từng giây phút và hiểu rằng sự kỳ diệu đang lớn dần trong cơ thể tôi là cơ hội duy nhất trong đời để phụng sự Chúa làm phép lạ.

Tôi sẽ không khăng khăng đ̣i quay cửa sổ xe hơi lên vào ngày hè v́ tóc tôi vừa mới được đánh rối và xịt keo.

Tôi sẽ mời bạn bè đến cùng ăn tối cho dù thảm sẽ bị vấy bẩn và ghế sofa bị phai màu.

Tôi sẽ ăn bắp rang trong cái pḥng khách sạch bóng và chẳng lo ǵ bụi dơ khi ḷ sưởi được đốt lên.

Tôi sẽ dành thời gian để lắng nghe ông tôi thao thao kể về thuở ông c̣n trẻ.

Tôi sẽ đốt sáng những ngọn nến hồng có những đóa hồng được điêu khắc tinh xảo thay v́ để cho chúng bị tan chảy trong hộp đựng.

Tôi sẽ ngồi khoanh chân trên băi cỏ với các con của tôi mà không lo lắng áo quần bị cỏ làm dơ.

Tôi sẽ ít cười khóc hơn khi xem truyền h́nh và thay vào đó, khóc cười nhiều hơn khi nh́n vào đời thực.

Tôi sẽ chia sẻ những trách nhiệm mà chồng tôi vẫn gánh giùm tôi trong khi tôi lănh nhận chúng một cách thờ ơ.

Tôi sẽ ăn ít phô mai đi và ăn nhiều kem lạnh hơn.

Tôi sẽ đi ngủ khi tôi bệnh, thay v́ nghĩ rằng trái đất sẽ ngừng quay nếu một ngày không có mặt tôi.

Tôi sẽ không bao giờ mua BẤT CỨ CÁI G̀ chỉ v́ nó thực tiễn, không bám bụi và bảo đảm sẽ tồn tại hoài hoài.

Khi con tôi ôm hôn tôi thật nồng nhiệt, tôi sẽ không bao giờ nói "Khoan đă, đi rửa ráy ngay để c̣n ăn tối."

Tôi sẽ nói " Thương " nhiều hơn, " Xin lỗi " nhiều hơn, " Tôi nghe đây" nhiều hơn, nhưng trên hết, nếu tôi được ban cho một đời sống mới, tôi sẽ chắt chiu từng phút, sẽ ngắm nó và hiểu nó, thử thách nó, sống đến cạn kiệt nó và không bao giờ trả lại nó một giây nào cho đến khi nó chẳng c̣n lại chút ǵ.


Erma Bombeck
1979

Đặng Lệ Khánh dịch

 

If I Had My Life to Live Over

Someone asked me the other day if I had my life to live over would I change anything.
My answer was no, but then I thought about it and changed my mind.
If I had my life to live over again I would have waxed less and listened more.
Instead of wishing away nine months of pregnancy and complaining about the shadow over my feet, I’d have cherished every minute of it and realized that the wonderment growing inside me was to be my only chance in life to assist God in a miracle.
I would never have insisted the car windows be rolled up on a summer day because my hair had just been teased and sprayed.
I would have invited friends over to dinner even if the carpet was stained and the sofa faded.
I would have eaten popcorn in the “good” living room and worried less about the dirt when you lit the fireplace.
I would have taken the time to listen to my grandfather ramble about his youth.
I would have burnt the pink candle that was sculptured like a rose before it melted while being stored.
I would have sat cross-legged on the lawn with my children and never worried about grass stains.
I would have cried and laughed less while watching television … and more while watching real life.
I would have shared more of the responsibility carried by my husband which I took for granted.
I would have eaten less cottage cheese and more ice cream.
I would have gone to bed when I was sick, instead of pretending the Earth would go into a holding pattern if I weren’t there for a day.
I would never have bought ANYTHING just because it was practical/wouldn’t show soil/ guaranteed to last a lifetime.
When my child kissed me impetuously, I would never have said, “Later. Now, go get washed up for dinner.”
There would have been more I love yous … more I’m sorrys … more I’m listenings … but mostly, given another shot at life, I would seize every minute of it … look at it and really see it … try it on … live it … exhaust it … and never give that minute back until there was nothing left of it.

 

 

art2all. net