tang dong

 

đặng lệ khánh chuyển ngữ

một chuyến đi của xe tuần tra

I.

 

Những đêm tháng sáu trên rặng núi Karakunlun rất lạnh, lạnh như dao cắt. Gió từ những đỉnh núi tuyết quét xuống, bốc theo đầy bụi sỏi và ném chúng lên thân  xe của chúng tôi. Đường đi th́ khá trơn tru và không dốc ǵ mà chiếc xe th́ ḅ chầm chậm, vẫn chậm như lúc chúng tôi bắt đầu rời khỏi bệnh xá ở dưới chân núi.

 "Đồng chí, làm ơn chạy nhanh hơn đi."

Tôi lại nói với người tài xế.

 Gă tài xế, một người nhỏ con mặt c̣n trẻ măng, dường như chẳng nghe ǵ tôi cả. Tay y cầm chắc tay lái, mắt nh́n thẳng con đường đi. Y tránh từng vũng nưóc nhỏ, từng viên sỏi bằng nắm tay.

 Tôi chịu hết nổi, hét vào tai y :

"Này này, đi nhanh hơn! nhanh hơn! Nghe tôi nói không ?"

 Y chậm chạp quay  đầu, nh́n tôi mệt mỏi :

 "Xe này không thể đi nhanh được."

 "Đây đâu phải là thành phố. Đồng chí không bị phạt v́ chạy nhanh đâu."

 Y nói nhỏ một ḿnh :

 "Xe này không nên đi nhanh."

 Tôi không nén được la lớn :

 "Sư anh! Bộ đang chở đồ thuỷ tinh dễ bể hay đạn dược dễ cháy hay sao chứ?"

 "Cái ǵ, cái ǵ, hả?"

 Gă tài xế giận dữ quay sang tôi, nh́n tôi lạnh lẽo, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ vô cảm xúc và nói nhỏ  :

  "Cô không hiểu đâu. Xe này không thể đi nhanh được. Nó có vấn đề ..."

 "Nhưng rồi c̣n bệnh nhân của tôi th́ sao?"

 "Cô đừng lo. Ḿnh cứ đi thế nào cũng kịp giờ mà."

 Tên tài xế coi bộ cương quyết và không lay chuyển. Rơ ràng là tôi chẳng thể nào giục y đi nhanh hơn. Tôi dựa ngữa ra ghế và nghĩ đến bệnh nhân của tôi, anh Shanguan Xing. Tôi nghe như tim tôi bị một chú mèo ác độc cấu cào xé nát .

Sáng hôm qua, đang ở trong bệnh viện nằm dưới chân núi, cái bà giám đốc mập lùn lạch bạch tới ngay pḥng tắm giặt, lôi tôi ra, bảo tôi phải đi chăm sóc  một bệnh nhân ở Đồn 5700. Thường thường công tác như thế này xảy ra khi nào mà bác sĩ ở bệnh viện không rảnh và bộ chỉ huy bệnh xá ( nằm giữa bệnh viện ở chân núi và đồn canh ở đỉnh núi ) không có nhân viên nào dư để gởi đi .

 Khi mà họ gởi một điều dưỡng viên quân đội như tôi th́ chỉ có nghĩa là một trường  hợp bệnh nhẹ mà thôi. Công tác của chúng tôi là chữa bệnh nhân ngay tại chỗ nếu được, hoặc là phải lấy xe đưa họ về. Việc này khó lắm đó v́ phải đi lên núi, nhưng cũng là việc huy hoàng. Khi bọn con gái tụi tôi nói:"Tôi đă lên Đồn Canh" th́ không khác ǵ những người đi theo Napoleon hồi xưa nói:"Tôi đă tới Austerlitz". Nhưng hôm qua th́ tôi không ngờ là tôi bị gởi lên đó. Số là cách đây một tháng, tôi được gởi lên Đồn 5700 và bị bệnh ngay trên đường Daban. Chúng tôi gọi đoạn đường núi ấy là Thiên Uư, thần Sợ Hăi. Từ đó, tôi cứ thấy tim ḿnh chùng xuống mỗi khi Đồn 5700 được ai nhắc đến. Tuy nhiên, lần này th́ tôi c̣n hơn t́nh nguyện đi nữa, chỉ v́ có Shanguan Xing ở đó. Xing (Tinh), có nghĩa là một ngôi sao, giống như anh đối với tôi vậy.

 

Tôi không hiểu sao mà  chỉ đạo  tử tế quá, gởi tôi đi trên chiếc xe cấp cứu. Khi chúng tôi đến trạm xá của bộ chỉ huy th́ đă tối. Mà chúng tôi mới đi có nửa đường.

 Chiếc xe cấp cứu không thể chạy trên con đường đến Daban vừa cao vừa nguy hiểm, v́ vậy chúng tôi phải thay xe. Như thể mọi chuyện được sắp đặt trước, một chiếc tuần xa quân đội đang đậu ngay trong sân của bênh xá, đèn trước mở sáng. Cái thùng sau được bọc kín bằng một  tấm vải bạt ; nh́n xa trông giống như một viên đá hoa khổng lồ.

 Chỉ Huy Trưởng của bệnh xá đưa cho tôi một hộp cam. Tôi ăn vài muỗng và đi tới chiếc tuần xa, cơ thể c̣n đau nhừ v́ chuyến đi nửa chặng vừa qua. Tôi biết tôi c̣n cả đêm phải đi qua nữa.

 Đột nhiên tôi thấy chiếc xe này mang số G2-00112. Chiếc xe này là chiếc tuần xa của Shanguan Xing đây mà. Tôi gọi lớn :

 "Anh Xing, anh Xing."

 Một tên lính trẻ trong bộ quân phục rằn ri từ sau xe bước ra. Hắn xoe mắt nh́n tôi :

 "Cô mới gọi anh Shanguan Xing?”

 "Đúng rồi, anh ấy đâu?"

 "Ở trên đồn."

 "Ồ, như vậy anh ấy là bệnh nhân rồi. Anh ấy có bệnh nặng lắm không?"

"Tôi không biết. Tôi vừa mới đi công tác ba ngày về."

 "Như vậy anh là ...."

 "Tôi chỉ là tài xế tạm của chiếc xe này thôi."

 Y cố cười mà chỉ làm thành cái mếu:

 "Xin cô đừng có lo, anh Xing khoẻ lắm. Tôi đoan chắc cô sẽ chữa lành cho bệnh của anh ấy. Bây giờ th́ mời cô lên xe" .

 Vừa nói y vừa đem b́nh oxy và túi cứu thương của tôi đặt lên ghế trước.  Coi cái xe ḱa, tôi giận sôi với đám hành chánh của bệnh xá. Tai sao mà họ không cung cấp cho tụi tôi cái xe  khá hơn chứ?

 

II.

 

"Cô là Đồng Chí Trăng hả?"

"Anh nói Trăng nghĩa là sao?" Tôi hỏi: "Tên tôi là Qin Yue."

"Th́ đúng rồi. Yue (Nguyệt) chẳng phải là trăng hay sao? Mọi người nói cô tử tế với bệnh nhân lắm, dịu dàng như trăng."

 Cái gă mới đến này là một tên bộ đội có cái đầu to, đầy bụi đường và lôi thôi lếch thếch. Hắn một tay cầm cái nón lông, tay kia ôm cái áo lạnh dày cui. Tóc tai như một đống rạ hoang dă, và râu ria lởm chởm che khuất mặt mày. Người hắn đầy mùi dầu xăng và mồ hôi, như thể hắn vừa đi xa về.

"Anh bệnh hả ?" Tôi vừa ngạc nhiên hỏi, vừa kéo cái băng ghế ra.

"Không. Ở trên đỉnh Karakunlun này, người ta chỉ bệnh khi nào người ta nằm trên cáng thôi. Tôi muốn mượn cô cái này một chút."

 Hắn đặt mũ áo xuống cái băng ghế và mở hộc tủ lôi cái kéo ra. Cái kéo này chúng tôi để dành để cắt bông băng. Hắn bắt đầu tỉa râu tóc ngay trước tấm kính đặt ở góc pḥng.

 Tôi đă qua cơn ngạc nhiên, la lớn:

 "Này này, anh không được cắt tóc ở đây nghe. Đây là pḥng ngoại chẩn".

"Th́ đă hẳn. Cái mặt con người hướng ra phía ngoài phải không? Pḥng ngoại chẩn có phải lo phần việc chữa trị phần bên ngoài không nào?"

 Hắn lè nhè trong khi cái lưng đầy vết dầu của hắn rung rung cười dưới tấm áo khoác.

Tôi nghĩ thầm, lại một đứa phá phách đây. Cái bệnh xá nho nhỏ của chúng tôi hay bị mấy tên như thế phá rối. Tụi nó thường giả vờ ủ rũ đến, miệng ê a hát, giả vờ bị cảm, hoặc nhức đầu, nhưng thật ra th́ khoẻ ru. Họ chỉ muốn đến nh́n bọn y tá trẻ chúng tôi thôi, nói cho đúng, để làm dịu đôi mắt. Họ thường chả mắc cỡ ǵ hết, cứ quanh quẩn tại pḥng khám, rán gạ chuyện với bọn tôi. Đến khi chúng tôi nổi bực, la lối, th́ họ chê là chúng tôi phục vụ không tốt. Một đôi khi chúng tôi than phiền với cấp trên th́ họ chỉ coi như chả có ǵ, khuyên:

 "Tụi nó có làm ǵ hại đâu, c̣n trẻ mà. Hăy nghĩ xem, tụi nó ở trên núi, năm này qua năm nọ, khó thấy cả một con chim, nói chi một cô gái đẹp. Lần tới, họ có đến, th́ uyển chuyển một chút nhé."

 Thật là một lời khuyên vô cùng tế nhị. Nhưng mà uyển chuyển là uyển chuyển làm sao?

 "Xin mời đồng chí rời khỏi đây", tôi cố gắng kiên nhẫn, "cái pḥng chẩn này dành cho người bệnh, không phải để cắt tóc. Xin đừng làm dơ ở đây. Mời anh đi cho."

 "Xin cô đừng giận. Tôi chỉ cần ba giây nữa thôi. Một, hai, ba."

 Cái kéo được trả lách cách lại; nhưng ngay sau đó, như là phép màu thần thông, gă lôi trong túi áo ra một cái lược chạy bằng điện, cắm vào ổ điện, và lại đứng ngay trước gương. Hắn đưa lược chải qua mái tóc, cố làm cho tóc bồng bềnh.

 Tôi chưa hề gặp một gă nào mà lại diêm dúa như thế ở tuyến đầu Karakunlun. Tôi vừa giận, vừa tức cười. Tôi la lớn:

"Sao, xong chưa?"

"Xin lỗi nghe, vén gọn chút thôi."

 Cái lược điện của hắn bị nóng quá, bốc khói khi hắn đang đưa lược qua mái tóc.

 "Mấy người ở căn cứ sướng quá, lúc nào cũng có điện. Cái máy điện của tụi tôi bị hỏng cả sáu tháng rồi."

 "Tệ quá ha. Chỉ tại nó phục vụ cho mấy tên làm dáng như anh đó mà. Trông mái tóc của anh ḱa. Có đáng dùng lược điện không?"

 "Tôi cũng có quyền như người ta chứ. Mà này, nói vậy tôi thà không nói chuyện đâu đấy."

 "Ai thèm nói chuyện tầm phào với anh! Anh có đi hay không th́ bảo, tôi sẽ báo cáo anh đấy."

 Hắn chẳng chút lo lắng, lại c̣n đứng nghiêm, đọc:

"Đội Canh số 5700 thuộc biên pḥng Karakunlun, đội trưởng và tài xế đội xe tuần  Shanguan Xing xin tŕnh diện!! Mà này, sao có sự trùng hợp tuyệt cú mèo ấy nhỉ. Cô là Yue, nguyệt là trăng,  mà tôi là Xing, Tinh là sao!"

 Nghe thế, lúc đầu tôi nghẹn v́ giận, măi tôi mới lắp bắp: "Anh ...Anh...Anh chờ đấy." Tôi chạy đi t́m bác sĩ trực. Khi tôi trở lại với vị bác sĩ lực lưỡng, to con th́ tên phá đám đă đi mất. Căn pḥng bệnh sạch như li như lau .

 

III.

 

 Cái xe h́nh như bị nẩy lên một chút, tôi nghĩ thế. Tôi cảm thấy xe nhẩy nhẹ thôi, vậy mà tên tài xế coi như là bị một tai nạn ghê gớm lắm. Y nhảy ngay xuống đường, leo ra sau quan sát cái ǵ đó ở thùng sau, loay hoay ǵ không biết, rồi lại đi quanh cái xe cho đến khi yên chí là mọi thứ đều an toàn. Cuối cùng mới leo lên xe trở lại, và lại lái đi chầm chậm tiếp tục cuộc hành tŕnh.

 "À, như vậy đó là cách anh phục vụ đội trưởng của anh đấy phỏng?" Tôi hỏi. "Anh để cho đội trưởng của anh nằm chờ trong khi anh phung phí thời gian như vậy sao? Tôi biết nếu mà t́nh trạng xoay ngược lại th́ anh Shanguan Xing sẽ gấp rút lo cho anh đấy."

 

Tôi nhớ lần ấy, lần đầu tiên tôi được cử đi Đồn Canh 5700. Thật cũng đáng sửng sốt mà nói rằng cái quân xá như của chúng tôi, với biết bao bộ đội dưới quyền mà chúng tôi phải chăm sóc, lại không có lấy một cái xe cấp cứu thích hợp cho đường núi. Mỗi khi chúng tôi có công tác khẩn cấp lên núi th́ bọn y tá chúng tôi phải  quá giang xe mà đi.

 Vào cái lần ấy th́ tôi may mắn. Một chiếc tuần xa đi ngang qua, và tôi đưa tay ra ...

 "Cô cần đi đâu?"

 "Đồn Canh 5700. Có bệnh nhân cần trên đó. Anh có lên đó không?"

 "Leo vào, mau lên."

 Cánh cửa xe bật mở. Tôi đặt một chân lên, cảm thấy giật ḿnh điếng người như bị ḅ cạp cắn. Các bạn có nghĩ được không? Cái gă tài xế chính là cái gă phá đám hôm trước đó thôi. Khi thấy tôi, hắn cũng giật ḿnh.

 "Xui rồi!"

 Tôi la lên và tính nhảy ra khỏi xe. Hắn kéo tôi lại, rồi đóng mạnh cửa.

 "Anh làm ǵ vậy? Tôi không đi với anh đâu." Tôi hét.

 Hắn thả tôi ra:

"Cô chỉ t́m cớ để khỏi đi làm công tác." Hắn nói giọng chế nhạo. "Đồ nhát gan!"

 "Coi chừng cái miệng của anh đó."

 "Cô là đứa nhát gan nếu cô không dám lên đồn canh. Năm ngàn bảy trăm thước cách mặt biển đấy nhé. Chim không bay lên tới đó, dê núi không leo lên đó được. Cô cũng thế thôi."

 "Nếu mà anh nghĩ như thế. Anh sẽ thất vọng cho mà xem." Tôi ngồi xuống ghế một cách điềm tĩnh.

 "Vậy mới đúng tinh thần chứ. Cô may lắm mới gặp xe tôi qua. Cô sẽ không gặp bất cứ một xe nào khác nhanh hơn xe tôi đâu. Giữa chúng ta có một mối dây ràng buộc, cô không nghĩ vậy sao? Trăng và Sao!"

 "Này, hăy đàng hoàng nghe."

 "Đàng hoàng? Thế nào là đàng hoàng? Bộ cô chỉ xét người bằng lời nói thôi sao?"

 Hắn nheo mắt nh́n tôi và tống ga. Chiếc xe phóng đi như một mũi tên, và cái cần tốc độ nhảy lên tám chục cây số một giờ.

 "Anh làm ǵ mà chạy nhanh đến thế?" Tôi sợ hăi la lên quên cả giữ ǵn.

 "Bộ cô không nóng ḷng lo cho bệnh nhân của cô sao? Cô muốn tôi ḅ hả? À, cô sợ là ḿnh sẽ gặp tai nạn sao? Đừng lo. Tôi chưa lập gia đ́nh nên chuyện tự vẫn c̣n phải chờ đă. "

 Hắn lại nhấn ga. Chiếc xe vụt qua mấy trụ điện thoại, con đường loang loáng băng qua. Tôi ôm cứng thành xe. Tim dồn lên cổ. C̣n hắn th́ một tay đặt trên tay lái, tay kia th́ kiếm cặp kính tuyết đeo lên mắt. Hắn ngẩng đầu cao lên và huưt gió một bản quân hành.

 Tôi thật không biết ḿnh nghĩ về hắn như thế nào. Ḿnh phải kiểm soát hắn mới được, tôi nghĩ, c̣n không hắn sẽ lên mặt với mấy cái tṛ của hắn. C̣n lâu mới tới mà.

 

IV.

 

Một cơn gió xoáy thổi lên từng đụn bụi nhấp nhô dưới thung lũng. Tôi cảm thấy cơn nhức đầu đang ṃ mẩm đến. Lúc tôi nh́n quanh, tôi thấy chúng tôi đang ở trong Thung Lũng Người Chết ...

 

Trong chuyến đi với Shanguan Xing, tôi cũng bị cơn nhức đầu kéo tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Dù tôi tự bảo ḿnh phải kiểm soát hắn, tôi lại tựa vai hắn mà ngủ ngon lành.

 "Đừng phiền." Tôi vội vàng lách xa hắn.

 "Cô thấy sao?"

 "Toàn hảo."

 "Ồ, nói thật cô, đây là Thung Lũng Người Chết, năm ngàn thước trên mặt biển. Ngay cả tôi cũng thấy hụt không khí đây."

 Thung Lũng Người Chết!! Tên ǵ nghe ghê! Một đám ánh sáng đang nhấp nháy trước mắt chúng tôi.

 "Thiệt đúng là Thung Lũng Người Chết! Có phải căn cứ quân đội đang ở trước mặt không đấy?"

 "Căn cứ ư?" Hắn cười lớn, "Ḿnh đă qua khỏi cả mấy tiếng trước rồi khi cô c̣n ngủ kh́ ḱa. Ánh sáng mà cô thấy trước mắt đó không phải là đèn dầu đâu. Chúng là lân tinh, ḿnh gọi là lửa ma đó mà."

 Hắn lái xe ṿng vo cho tôi nh́n thấy rơ hai bên đường. Quả thật, lề đường đầy cả xương với đầu lâu. Bạn có thể thấy cả hai hố mắt sâu hoắm trên những chiếc đầu lâu. Tóc tôi dựng đứng cả lên.

 "Cô có biết mấy bộ xương này ở đâu ra không?"

 Hắn hắng giọng như sắp sửa thuyết tŕnh.

 "Đây là con đường Tơ Lụa trong Lịch Sử. Vào ban ngày, cô có thể nh́n thấy cái cột trắng vĩ đại nữa. Theo truyền thuyết, Xuan Zhuan thường cột ngựa tại cái cột ấy. Và c̣n có một cái hang rất sâu, ở đó mấy người lái buôn và mấy người tiên phong thường trú ngụ. Mấy xương cốt kia là của dân lái buôn và mấy người tiên phong qua các thời đại. Xương ngựa, xương ḅ, xương lạc đà, và dĩ nhiên, cả xương người. Tôi nghĩ thật là thích thú rằng ḿnh đang bảo vệ con đường tơ lụa này."

 Hắn dừng xe lại, và vội vă nhảy ra khỏi xe. Tôi nghe tiếng xương găy. Những ánh lân tinh chờn vờn quanh tôi. Tôi ngồi một ḿnh, sợ khiếp. Tôi ra lệnh, không muốn hắn biết tôi đang sợ:

 "Về mau."

"Đến ngay, đến ngay" Hắn trả lời, và đột nhiên, hắn đứng bên tôi, tay cầm một cái gói. Hắn nói :

 "Đặt cái này dưới chân cô được không?"

Tôi cầm lấy. Cái gói lạnh ngắt. Tôi nh́n vào. Trời đất, một gói xương ! Tôi hét lên sợ hăi và đẩy cái gói đi.

 "Anh lấy cái đó làm chi?" Tôi vừa giận, vừa sợ nói không nổi.

 "Cái đó cần lắm, tôi nói cho cô biết. Nhưng nếu cô phản đối th́ tôi bỏ ra đằng sau."

 Hắn cẩn thận lượm mấy cái xương tôi ném vung văi rồi đem cất chỗ khác. Xong, hắn lượm cái đầu lâu, hỏi tôi :

 "Cô nghĩ đây là ai ? "

 "Đi chỗ khác!" Tôi lại la lên, đóng sầm cửa lại.

 Hắn đứng bên, cười nh́n cái sọ:

 "Không chừng đây là tên anh hùng đă từng trao đổi văn hoá giữa Trung Quốc và Tây Phương. Có lẽ hắn đă dẫn hàng loạt những đàn lạc đà đi qua những ḥn núi cao, và rồi một ngày, hắn hết cả lương thực, bị băo tố trùng vây, và cả đoàn gục ngă tại đây. Hoặc có thể hắn là một tên buôn lậu đồ cổ, chết tại đây, bị trừng phạt v́ hám lợi. Dù hắn là ai đi nữa, phải đối xử tử tế với họ."

 Hắn đào một cái lỗ bên đường và chôn cái sọ xuống đó, đặt một ḥn đá lên trên. Xong xuôi, hắn tiếp tục hành tŕnh.

 Hắn lái rất nhanh. Chúng tôi yên lặng. Chỉ c̣n nghe tiếng dộng cơ và tiếng gió gào ở ngoài. Tôi cảm thấy nghẹt thở, chỉ mong chóng ra khỏi Thung Lũng Người Chết mà thôi.

 "Lái vậy th́ chán quá. Cô không nói chuyện với tôi sao? Làm ơn nói đi, làm ơn đi mà."

 Tôi quay đầu đi chẳng trả lời. Tôi bị hắn lừa nhiều rồi.

 Hắn giả vờ thất vọng: "Khi mà người ta đẹp quá người ta không thèm nói chuyện. Khi mà người ta giỏi quá, người ta không thèm liếc nh́n ai cả. Như thế chả đẹp đẽ ǵ."

 Tôi quay ngoắc người nh́n hắn: "Tôi không cần anh khen chê. Nói cho anh biết, cái chuyện ở pḥng khám bệnh chưa chấm dứt đâu. Khi lên tới đồn canh, tôi sẽ có lắm chuyện để báo cáo lên cấp trên của anh!"

 Tôi nghĩ như thế là đủ để hắn im đi. Nhưng tôi lầm.

 "Ồ, chuyện đó hả. Tôi đă tự báo cáo rồi và đă giải thích hết trơn rồi." Hắn xoay qua tôi, chào kính.

 Tôi vẫn làm mặt nặng:

"Anh không cần phải làm tṛ với tôi."

 "Vậy chớ cô muốn tôi làm ǵ?" Hắn thở dài, "Nói thật với cô nhá, mà cô đừng cười tôi, tôi chỉ muốn chụp h́nh thôi. Cô coi, có người ở quê tôi đang tính giới thiệu tôi với một cô. Tôi cần có một tấm h́nh. Tôi đâu có mấy khi xuống núi, v́ vậy, hôm đó, tôi đang tính làm làm chuyện ấy. Nhưng mà tôi trông dễ sợ quá. Tôi phải sửa soạn trước khi chụp h́nh chứ. Cái gă hớt tóc chê tôi dơ quá, không chịu sờ tới mái tóc của tôi, v́ vậy tôi mới mua cái lược điện. Tôi tính mấy tên khác ở đồn canh cũng dùng chung được. Nếu mà tôi có tiền th́ tôi cũng mua thêm cái kéo với cái gương soi, đâu cần phải chạy tới pḥng khám bệnh của cô mà cắt tóc. Nhưng mà rốt cuộc th́ công tôi là công cốc. Cái cô ấy không thích mặt mày tôi. Tôi tự trách ḿnh sao mà điên dại quá. Từ hôm đó, tôi làm cách khác hơn. Nè, xem đây."

 Hắn giở mũ ra. Cái đầu trọc lóc như trái bầu khô.

 "Đấy, tôi cho đây là kiểu tóc của một lính bộ đội. Tôi vậy đó, chịu th́ chịu. Không chịu, đi chỗ khác chơi. Vậy thôi."

 Tôi không nín khỏi bật cười. Bỗng nhiên, chiếc xe dội lên. Hai đầu chúng tôi cụng nhau đau điếng chảy cả nước mắt. Hắn phản đối: " Ối, cái đầu tôi vỡ rồi."

 

V.

 

Chúng tôi đă ra khỏi Thung Lũng Của Người Chết, đang đến ngay trước con sông không có cầu băng qua. Cũng may là mùa lụt đă qua rồi. Sông đă khô và chúng tôi có thể băng qua một cách an toàn. Dầu vậy, gă tài xế cũng dừng lại.

Y bước ra khỏi xe, và khiêng từng viên đá cỡ trung b́nh dọn ra khỏi con đường đi. Xong rồi y mới lái xe cẩn thận, chậm chạp băng qua ḷng sông. Tôi nóng nẩy gần muốn hét lên. Cứ đi chậm thế này biết khi nào mới tới đồn canh? Shanguan Xing đang bệnh, đang cần được giúp đỡ. Tôi nhớ đến cái lúc anh chở tôi băng ngang khúc sông này hồi ấy.

 

 Đêm đó con sông đang dâng lên trông thật hăi sợ. Dưới ngọn đèn xe, con nước băng giá chảy cuồn cuộn khắp hướng, khi th́ bắn lên cao, khi th́ xoáy quanh. Tôi nh́n Xing, rồi nh́n cơn nước lũ:"Bây giờ làm sao đây?"

 Anh ném vài viên sỏi xuống nước để đóan chừng mực sâu, suy nghĩ một lúc, rồi quyết định tiếp tục. Tôi run lên: "Anh có chắc ḿnh qua được không đấy? Nước sâu quá."

 "Không sao đâu. Đây là xe tuần, mạnh lắm."

 Và như thế, chúng tôi lái xuống ḍng sông. Ngay tức khắc, nước bao bọc hết phần dưới của xe. Anh ngồi yên như một bức tượng, giữ vững tay lái. Nước trước mặt đông lại như một tấm băng đá chảy băng băng như cánh quạt. Tôi khiếp sợ cứ tưởng chừng như chiếc xe sắp lật và bị cuốn đi như một chiếc lá giữa ḍng. Tôi gh́ chặt hai tay, cho đến lúc tôi nhận ra là tôi đang gh́ chặt tay của Xing. Vội vă, tôi buông tay ra như thể tay bị bỏng.

 Đột nhiên, chiếc xe đâm vào một tảng đá lớn, kêu sầm một tiếng rồi ngưng lại. Ngay tức khắc, những tảng băng đá đập vào xe, và nước bắt đầu lan vào trong xuyên qua cửa. Tôi la lên sợ hăi.

 Xing cũng căng thẳng. Anh chưởi thề thầm trong miệng và tay xoay ch́a khoá, nhưng chiếc xe im ĺm không động đậy. Với cái xe nằm ngay giữa gịng sông, chúng tôi không thể mở cả cửa xe ra mà thoát được. Tôi nghĩ: đấy là lỗi tại cái bướng của anh đó, đồ khoe khoang. Lúc ấy sao tôi ghét anh thế.

 Tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Tôi quay lại và thấy anh đang nốc hết chai uưt ki, ném vỏ ra ngoài cửa sổ. Anh nói :

 "Quay mặt đi chỗ khác!" Tôi không hiểu anh muốn ǵ nhưng cũng quay đi. Tôi nghe tiếng xào xạc của áo quần. Anh sắp trườn xuống ḷng sông.

 Con sông, vừa sâu, vừa lạnh, làm sao mà xuống đó được. Với tư cách một y tá, tôi phải ngăn không cho anh tự làm hại ḿnh. Tôi ngăn: "Không, anh không được xuống nước. Nước lạnh lắm."

 Anh đang lóng ngóng với loạt vải phần dưới.

 "Cô không biết ǵ hết", anh nóng nẩy "Bộ cô tính ngồi đây hoài sao?"

 "Ḿnh ngồi chờ tới sáng sẽ có người cứu."

 "Chờ tới sáng! Bệnh nhân đang chờ trên đồn canh, máy phát điện trong xe tôi trên đó đang cần. Cả hai thứ đều không chờ được. Với lại, xe tôi sẽ hư hết nếu ngâm trong nước lâu như thế."

 "Nhưng mà anh sẽ chết cóng!"

 "Tôi đă từng làm vậy rồi, chẳng sao cả. Đừng có lo. Chỉ cần cô co chân lên ghế và quay người chỗ khác giùm tôi ..."

 Tôi chẳng biết làm sao hơn là nghe lời anh một cách máy móc. Tôi nghe một tiếng ầm, rồi tiếng cửa xe mở ra, đóng lại nhanh như chớp. Một luồng nước trào vào trong xe. Tôi quay nh́n và thấy anh nước ngập ngang eo, đang cố sức quay động cơ. Cái tay quay đập vào mặt nước và cả chiếc xe đang rung lên với hành động ấy. Tôi nh́n xuống nước và tim tôi như ngừng đập. Tôi có cảm tưởng như chính tôi chứ không phải là anh đang đứng đó. Không biết bao nhiêu là những chiếc kim châm đang xoáy vào trong xương tuỷ của tôi chực chờ tim tôi nổ tung lên.

 Bỗng nhiên, chiếc xe khúc khắc. Chạy rồi! Tôi mở cửa xe, gọi: "Mau vào đây!"

 Anh leo vào, hàm răng đánh lập cập: "Quay đi giùm ... Xin lỗi ..." Vừa nói, anh vừa tṛng áo quần vào. Nhưng tôi không theo lời anh nữa. Tôi giúp anh mặc áo quần khô vào. Đột nhiên, anh bắt đầu ho. Một tiếng, hai tiếng, rồi ho măi không dứt được.

 

VI.

 

 Xe leo lên bờ rồi, tôi cho anh uống thuốc, lấy rượu cồn xoa bóp ngực và chân cho anh. Anh thuộc loại khoẻ mạnh nên tôi biết anh sẽ b́nh phục nhanh chóng thôi.

Chiếc xe đôi khi như biến mất giữa sương mù buổi sớm, rồi lại hiện ra trước ánh b́nh minh. Dù chung quanh tôi cảnh vật đẹp tuyệt vời, tôi chỉ chú ư có mỗi ḿnh  Shanguan Xing. Đối với tôi, anh là cả một dấu hỏi to lớn cũng như là một dấu thang to lớn. Bây giờ đến phiên tôi chất vấn anh.

"Theo như giọng của anh nói th́ anh là người Xinjiang?"

 Anh ngạc nhiên khi nghe tôi nói chuyện với anh.

 "Tôi lớn lên ở  Xinjiang, nhưng tôi sinh ở  Soozhou."

 "Soozhou? Thành phố ấy đẹp lắm. Vậy sao anh đến Xinjiang?"

 "Cô hỏi chi vậy?"

 "Bộ anh không nói lái xe chán quá sao? Bộ anh không muốn tôi nói chuyện à?”

 Anh cau mày như thể có một hoài niệm không vui, nhưng rồi khoát đi.

 "Nghĩa là cô muốn nghe chuyện du kư của tôi đấy hả? Chuyện xưa rồi."

 Cha của anh được liệt vào phe hữu từ 1957. Vào một ngày trước Cách Mạng Văn Hoá, ông được gởi tới vùng núi Tarim để lao động có sự giám sát. Ông đem theo ông hai người con trai v́ vợ ông đă li dị ông trên căn bản chánh trị. Tại vùng hoang sơ Tarim, Xing đă chăn nuôi cừu, coi sóc ḅ, trồng trọt. Anh đă sống ở đó mười bốn năm.

Tôi cảm thấy ḿnh như đă thay đổi. Tâm hồn tôi chĩu nặng và dường như có ǵ đó đang gặm nhấm quả tim tôi. Tôi hỏi: "Bây giờ th́ nhà anh vẫn c̣n ở Tarim sao?"

Anh ho nhẹ.

 "Năm 1979, cái án của cha tôi được sửa lại. Ông về lại Soozhou với em tôi."

 "Sao anh không về luôn?"

 "Có nhiều thứ phải lo cho xong, ví dụ cái nhà chúng tôi với lại một ít bàn ghế. Tôi tính bán xong th́ sẽ về gặp họ. Nhưng rồi quân đội đang tuyển quân nên tôi ghi danh luôn."

 "Biết vậy, nhưng anh khổ nhiều rồi, anh nên nhân cơ hội trở về lại xứ."

 Anh cười chua chát .

 "Cô nghĩ vậy sao? Tôi cũng tính về chứ, nhưng mà cô không thể tưởng tượng là tôi thèm trở thành một quân nhân như thế nào đâu. Hồi xưa th́ chuyện đó không thể có được. Trước sau tôi chỉ là con của kẻ thù. Nhưng nay cha tôi được tha, và quân đội đang mở rộng ṿng tay cho tôi. Tôi không thể bỏ qua cơ hội được."

 "Nhưng rồi cha anh nói sao?"

 "Cha tôi không thể nói ǵ được."

 "Tại sao? "

 "Cha tôi mất ngay khi về tới Soozhou."

 "Ổng bệnh hay sao?"

 "Không, ổng vui mừng quá." Anh thở dài.

 "Ngay lúc ổng đến được thành phố, cơ quan của ông phát cho ông nhà ở, cho ông công việc mới, và trả lại ông tiền hưu bỗng họ c̣n nợ ông. Ông ôm trong tay gói bạc, vừa khóc, vừa cười. Ông chết v́ bị kích tim."

 "Mỉa mai nhỉ."

 "Tôi biết. Bao nhiêu năm bị chèn ép và khổ cực ông không chết, mà chết v́ giàu có và hạnh phúc."

 Tôi yên lặng.

 "Sau đó có nhiều chuyện kỳ cục xảy ra. Em tôi không lư đến thi thể của cha tôi, mà lại kéo co với một người chú tôi về bọc tiền. Thật là một hành động không phải giữa những người quen biết, nói chi tới những người ruột thịt. Trong khi đó th́ ở tiền đồn chúng tôi, có lần bị băo tuyết làm cho mọi đường giao liên bị cắt đứt, chúng tôi không có rau cỏ ǵ ăn trong cả ba tháng. Khi anh nuôi nấu được một nồi cháo với ít tỏi c̣n dư, chúng tôi đều nhịn miệng đưa cho hai người bệnh. Tôi gọi đó là "thân t́nh".

 Xe chạy càng lúc càng nhanh. Tôi thông cảm:

 "Tôi chưa hề nghĩ rằng anh lại không may như thế."

 Anh mỉm cười đau khổ, rút ra ít thuốc lá, vừa lái vừa t́m cách cuốn điếu thuốc.

 "Vậy cũng tốt cho tôi. Nếu đời sống bằng phẳng quá cũng không hay đâu. Nghịch cảnh là thầy giáo của tôi và là gia tài của tôi. Lúc tôi đứng bên bờ vực thẳm, tôi không nghĩ đến chiều sâu của vực, tôi nghĩ đến cái thang để trèo lên."

 Tôi ngẫm nghĩ lời anh nói.

 Chiếc xe lại dội lên và miếng thuốc rơi khỏi tay anh. Anh lại bốc ra miếng khác.  Tôi nói :

 "Anh không nên hút thuốc."

 "Tôi không ghiền. Tôi cần hút để tĩnh táo."

 Tôi nhận ra anh rất mệt mỏi, mắt đỏ ngầu.

 "Vậy để tôi giúp cho." Tôi lấy nhúm thuốc khỏi tay anh.

 "Cô có biết làm không đấy?"

 "Không biết th́ học, được không?"

 Có một nét ngời sáng là lạ trên khuôn mặt của anh.

 Thời tiết bỗng dưng thay đổi. Một màn ch́ xám ngắt kéo đến dần dần rồi bao trùm mọi thứ chung quanh thành một màu đùng đục.

 

VII.

 

Chúng tôi vẫn c̣n lê chầm chậm. Cả thế giới dường như trở nên trắng toát, như thể bao nhiêu tuyết băng đều dồn cả về đây. Trên con đường ng̣ng ngoèo đồi núi, chiếc xe của chúng tôi chạy sát gần với vực thẳm bên dưới. Chả trách người ta gọi đó là Daban của Thượng Tiên; có lẽ ngay cả Tiên cũng khó qua được Daban.

 Gă tài xế làm tôi điên tiết. Cứ hể có cơ hội là y ngừng lại, giở tấm bạt quan sát cái ǵ đó đằng sau xe. Tôi dựa người vào lưng ghế, hết cả sinh lực để thúc hối y nữa. Cái đầu tôi đau nhức. Rán đi. Rán đi. Tôi nhắc nhở tôi. Lần này phải vượt qua Daban đấy nhé.

 

Tôi nhớ lại lần trước khi tôi đi với Shanguan. Thời tiết hôm ấy thật tệ. Lúc chúng tôi đến gần Daban, một cơn băo kéo đến. Gió và tuyết phủ xuống chúng tôi như một đàn ngựa hoang. Núi non như lật úp. Tuyết che hết kính trước như một lớp áo lông dày.

 Vừa lái xe một tay, Xing vừa mở cửa vươn cổ ra ngoài nh́n đường đi. Chỉ trong chốc lát là mặt anh đầy tuyết. Mặt anh tím ngắt trong khi đôi mắt đỏ ngầu bắt đầu chảy nước mắt và đọng thành nước đá trên má.

Tôi cảm thấy hơi lạnh thốc vào ngực, kéo tay anh: "Vào đi. Anh sẽ cảm lạnh đấy."

Anh hét lên qua tiếng gió: "Ḿnh không dừng được. Tuyết chưa đóng đường đi. Ḿnh phải nhanh lên mới được. Đến Daban là ḿnh khoẻ rồi."

 Chiếc xe đi từng chút một. Chúng tôi cách đỉnh Daban khoảng hai mươi lăm hoặc ba mươi cây số, lúc mà tuyết trở nên dày hơn và bánh xe ngập lún trong tuyết.

 Chợt nhiên, chiếc xe trượt trên một tảng băng ch́m trong tuyết. Nó thụt lùi rồi bắt đầu lăn xuống. " Nhảy đi", anh la lên trong khi vói tay mở cửa và đẩy tôi ra ngoài. Tôi nằm lăn trên đất trước khi hiểu chuyện ǵ xảy ra. Xing cuối cùng cũng hăm được cái xe, vừa sát cuối đường. Một bánh xe đong đưa một nửa trên vực thẳm. Cái vực sâu mờ mờ như một con chó sói đang mở miệng ngáp.

 Anh đào mấy tảng đá dưới tuyết, lấy đem bỏ vào sau bánh xe đang lắc lư, rồi t́m cách cạo mấy tảng băng đóng trên bánh xe. Tuyết và băng đông cứng như đánh vào sắt nguội. Mấy nhát ŕu của anh chỉ để lại mấy cái dấu trên đá. Thấy anh mệt mỏi quá, tôi đề nghị để tôi giúp, bảo anh đưa cho tôi cái ŕu. Mấy ngón tay tôi tê cóng đến nổi chỉ có hai ba nhát là cái ŕu văng khỏi tay tôi lăn tuốt xuống vực. Tôi thật là xấu hổ muốn khóc.

 "Thôi kệ, đừng để ư nữa. Để tôi nghĩ xem."

 Anh giúp tôi đến bên đường nơi khuất gió. Lấy tay bốc đá thành một bức tường, anh trăi cái áo lông của anh xuống và bắt tôi ngồi lên. Xong, anh lấy một cây sắt và bắt đầu đập đá. Mưa tuyết rơi phủ lên anh trắng toát. Anh ngồi đó, tiếp tục đập, những mảng băng giá văng lên ở chung quanh.

 Cứ mỗi lần tôi muốn cử động th́ bụng tôi lại se lại. V́ vậy, tôi ngồi im chả làm ǵ hết. Tôi khi đi vội vàng quá,  quên cả mang nón lông. Chả mấy chốc, má tôi lăn tăn châm chích v́ lạnh. Tôi cố che hai cái tai nhưng h́nh như có cái ǵ lạnh, trơn trượt rơi trên tay tôi.

 "Chết rồi, tai của tôi! Tai rôi rớt ra rồi." Tôi hét lên, không dám  nh́n vào tay ḿnh.

 "Cái ǵ đó?"

 "Tai của tôi, tai tôi rớt rồi." Tôi gần khóc tới nơi. Một đứa con gái sẽ ra sao nếu không có tai?

 Anh dụi mắt, nh́n tôi lần nữa :

 "Tai của cô? Cô nói cái ǵ thế hả?"

 Tôi xiết cái vật trong tay. Nó vỡ vụn ra tan thành nước. Đó chỉ là nước đá đông lại trên tai tôi rơi xuống mà thôi.

 Anh cười và nói :"Lấy tay che tai lại."

Tôi cũng biết phải làm thế nhưng tôi không nhấc nổi hai tay.

 "Để tôi làm giùm cho."

 Anh đưa đôi bàn tay vạm vỡ của anh úp lên hai tai tôi, rồi bắt đầu xoa nhè nhẹ. Đôi bàn tay anh mềm, ấm, và chỉ trong chốc lát, máu luân lưu trên má và trên tai tôi trở lại. Anh lấy chiếc áo ngoài của anh đang treo trên ghế xe che đầu cho tôi. Rồi anh quay trở ra đập đá tiếp.

 Sức ấm của đôi bàn tay anh vẫn c̣n trong tôi. Tôi cảm thấy má tôi bừng bừng nóng...

Tuyết rơi càng lúc càng dày, càng nhanh. Shanguan bỏ không đào nữa. Anh trở lại bên tôi, mặt trầm xuống. Tôi biết t́nh trạng trở nên nghiêm trọng.

 "Tuyết và đá dày quá, tôi không sao đào xuống được." Anh thả cây sắt xuống "Cũng không xa lắm đâu. Tôi sẽ đi lên đó t́m người cứu."

 "Đi bộ ư?" Đối với tôi, việc đó không thể làm được. "Ḿnh chờ đây đi. Thế nào mấy người trên Đồn Canh cũng phái người đi t́m ḿnh. "

 "Dĩ nhiên là họ sẽ t́m, nhưng biết khi nào, nhất là họ không rơ chính xác ḿnh đang ở đâu. Tôi phải đi. Cô chờ đây. Thế nào tôi cũng trở về trước khi trời tối."

 "Không, tôi đi với anh."

 "Đây không phải chuyện đùa. Ba mươi cây số trên tuyết đấy. Mà lại với độ cao này, làm sao cô đi được."

 "Tôi đi được. Tôi đi được."

 Tôi cố gắng, nhưng mới có một bước, tôi đă ngă dài.

 "Đừng sợ." Anh vừa nói vừa đỡ tôi ngồi xuống. "Chung quanh đây không có thú dữ đâu. Chỉ cần cô giữ cho ấm. Với lại, nhớ ngồi phía bên này, lỡ cái xe có trượt xuống nhá."

 Anh xây thành bằng đá chung quanh tôi cho cao hơn, dày hơn, rồi lấy mấy khúc xương đằng sau xe đặt bên canh tôi. Xong anh chế dầu lửa lên đống xương và đốt lửa. Ra đó là lư do anh lượm xương!

 "Đây là hộp quẹt. Cất đi mà dùng khi nào thấy lạnh. Cẩn thận nghe."

 "Anh cũng vậy." Tôi cầm đôi tay thô tháp của anh, muốn khóc. Tim tôi trống không.

Anh nh́n tôi thật sâu, rồi chào tôi một cách hài hước. Chỉ trong phút giây, cái bóng dáng to lớn của anh biến mất trong màn trắng mờ mờ đục.

 Trên tuyết, dấu chân của anh c̣n in rơ, như một sợi xích sắt không đầu mối buộc lấy tim tôi.

 

VIII.

 

Cuối cùng, chúng tôi cũng qua khỏi Daban của Thượng Tiên, và tôi đă có thể thấy được những dăy nhà màu xám trên đỉnh núi. Càng tới gần, tôi càng nôn nóng. Tôi có thể đổi hết tất cả để bay đến bên Shanguan Xing.

Nhưng, như để làm tôi thêm nóng nẩy, gă tài xế lại ngừng xe. Y lấy ra một miếng giẽ lau, đi tới một vũng nước, nhúng giẽ, vắt, rồi bắt đầu chùi xe.

 Tôi chịu hết nổi rồi,

 "Bộ anh không chờ tới lúc lên đồn canh được sao"

"Không, ḿnh gần tới rồi. Tôi phải lau xe cho sạch trước."

"Anh không biết là đội trưởng của anh đau hay sao hả? Tôi cần nhanh lên, nhanh lên."

"Tôi nghĩ tôi phải lau xe bây giờ. Đội trưởng của tôi lúc nào cũng chùi xe ở đây, trước khi lái vào đồn."

"Được rồi, anh ở đó mà chùi xe. Tôi đi bộ lên trước."

"Không được đâu. Xin đừng đi. Với độ cao này, cô sẽ bệnh nếu cô đi nhiều đó."

 Tôi nhảy ra khỏi xe, quàng lên vai túi cứu thương và ống trợ oxy, chạy nhanh lên trước. Nhưng đi chưa được mươi bước, tôi đă chóng mặt. Ngực tôi đau nhói và chân tôi khuỵu xuống. Gă tài xế vội vàng chạy đến đỡ tôi, vừa nói một cách nghiêm trang:

 "Xin cô cẩn thận giùm cho. Nếu mà... " Y không nói hết câu, "Tôi xong ngay ấy mà."

Y nói một cách bối rối.

Y quay lại, chùi mấy đường cuối cùng, quét bụi cái tấm bạt, rồi lái xe đến bên tôi. Nhưng mà y vẫn lái chầm chậm như trước.

 Ánh nắng chiều chiếu một mảng tím thẫm lên đất trời. Cả núi lẫn thung lũng nằm yên dưới tuyết. Gió vẫn thổi từng lớp, từng lớp tuyết lên cao, rồi hạ thấp ...

 

Tôi vẫn nhớ đến ngày hôm ấy sau khi Shanguan rời tôi để đi bộ lên đồn canh. Anh đă đến được một cách b́nh yên, và thủ trưởng đồn đă đưa anh vào bệnh xá, xong thân hành ông xuống đón tôi. Ông và đại đội t́m thấy tôi theo đúng như Xing đă chỉ dẫn. Nhờ ngọn lửa, tôi không bị cảm. Họ đă đào chiếc xe lên. Sợ rằng tôi không đủ sức lên đồn canh, họ cáng luôn cả bệnh nhân xuống cho tôi. V́ thế, tôi không cần phải tiếp tục lên đồn nữa. Tôi và cả bệnh nhân đi trở về. Chính ông thủ trưởng lái xe chở tôi đi. Từ đó, tôi không gặp Shanguan lần nào nữa, dù h́nh ảnh anh luôn luôn nằm trong ư nghĩ.

 

Chiếc xe đi xàng xê tiến lên. Chúng tôi đă đến gần mấy cái trại của căn cứ. Mấy chục lính đứng giăng hàng hai bên cổng. Mấy người này làm tṛ ǵ thế? Họ dàn chào tôi hay dàn chào cái xe vậy? Đột nhiên tôi nhận ra người nào cũng cài một cái hoa trắng trước ngực. Vậy nghĩa là ǵ? Tôi bắt đầu run lên không ngăn được, chạy vội đến ông thủ trưởng, người đă lái xe cho tôi xuống núi kỳ trước.

 "Shanguan, Shanguan ở đâu?"

Ông cầm tay tôi, ngập ngừng:

"Đồng chí Qin Yue. Tha lỗi cho tôi đă không báo cho cô biết sớm hơn. Đồng chí Xing đă qua đời rồi..."

 Tôi chóng mặt, thấy hàng trăm đoá hoa trắng toát đang bơi chung quanh tôi. Có ai đó đỡ tôi đứng lên. Rồi tôi nh́n thấy một điều mà tôi không ngờ tới. Tấm bạt của chiếc xe G-00112 được vén lên và mấy người lính đang đưa xuống chiếc cáng. Chính là Shanguan!

 Chúng tôi đă đi cùng với nhau suốt con đường! Bây giờ th́ tôi hiểu tại sao mà gă tài xế lái xe chậm như thế, cẩn thận đến thế.

 Tôi chạy bay đến bên chiếc cáng tải thương, nh́n lên mặt Shanguan, gương mặt thật cương nghị, thật an b́nh. Tôi cảm thấy thế giới như đông giá...

 Ông thủ trưởng kể: "Cách đây vài ngày, trong lúc đi tuần, xe tuần bị ch́m trong băo tuyết. Shanguan t́m cách thử lái và rơi xuống khe mười mấy thước sâu. Tụi tôi kéo được lên và gởi về quân xá nhưng họ không cứu anh được. Lời trăn trối cuối cùng của anh là được trở lên núi tuyết, nơi tiền đồn này, giữa bạn đồng ngũ. Anh yêu sự tinh sạch của tuyết. Măi măi anh là người lính của Karakunlun."

 Lời yêu cầu cuối cùng của anh là xin đồng chí Qin Yue đưa anh đến mộ phần. Anh không có mẹ, không có chị em gái, không có hôn thê. Tôi là phụ nữ độc nhất mà anh biết. Tôi sẽ là người đặt cành hoa xuân lên mộ phần anh, để anh cảm được nỗi ấm áp ...

 Ông thủ trưởng giải thích rằng ông quyết định giữ kín, không cho tôi biết cho đến khi tôi lên tới đồn canh, sợ rằng tôi không chịu nổi độ cao, sợ rằng tôi không lên nổi tới đỉnh núi.

 Tôi không chấp nhận quyết định ấy của ông. Giá mà tôi biết trước th́ tôi đă không chịu cho Xing cùng đi mà lại nằm ở đàng sau tôi như thế. Tôi sẽ ngồi bên cạnh anh, và chúng tôi sẽ nói chuyện với nhau trong câm lặng.

 Ông thủ trưởng trao lại cho tôi bốn bức thư. Shanguan viết cho tôi nhưng không hề gởi đi. Tôi nh́n ngày tháng và thấy anh viết cho tôi hàng tuần kể từ khi chúng tôi đi cùng với nhau chuyến trước. Tôi mở lá thư cuối cùng. Đó là một bài thơ :

 

Tôi là sao

Em là trăng

Chúng ta cùng lơ lững

Trên trời cao thênh thang

Em cho tôi ánh trăng

Tôi cho em ánh sao

Trong đêm khuya tuyệt vời

Ḷng đôi ta khao khát

Toả ánh sáng rạng ngời

 

Tôi chép bài thơ này lên ṿng hoa của tôi.

Măi măi suốt đời, tôi biết tôi không thể quên anh.

 

Tang Dong

 

Đặng Lệ Khánh dịch theo bản Anh Ngữ "The Progress Of The Military Patrol Car" trong tuyển tập "The Chinese Western, Short Fiction From Today's China" translated by Zhu Hong 1988.

 

Tang Dong sinh 1951 tại Shaanx. Ông gia nhập bộ đội năm 1970, đóng quân tại Xinjiang, nơi làm nền cho truyện "Một Chuyến Đi Của Xe Tuần Tra". Truyện này được giải thưởng Truyện Ngắn năm 1983.

 

Đặng Lệ Khánh

art2all.net