Sơ Dạ Hương *

 

Tứ Tấu Khúc

 

2. Thời gian

 

Tuổi trẻ chấm dứt khi khám phá ra sự tầm thường, và cùng với nó, là ḷng tự hào, hoặc kiêu hănh về ḿnh, về những ǵ đă trải qua, hoặc tưởng tượng đă trải qua, tưởng tượng những sự kiện như thế đó đă thực sự xẩy ra, một ngày nào đó, một lúc nào đó, trong quá khứ; kể luôn cả sự kiêu ngạo v́ đă đọc được một ư tưởng hay ho, ở trong đống sách vở nơi bàn viết, dưới gầm giường, hay nơi xó nhà... những lúc rảnh ranh, hoặc khi trốn tránh một việc cần phải làm, chàng vẫn thường t́m một cái cớ để cho thời gian trôi đi, bằng cách xếp dọn đống sách vở bề bộn đó, và cảm thấy thật hài ḷng khi t́m thấy, ẩn náu ở trong những trang sách im ĺm không muốn mách chuyện, không thích ṭ ṃ, là một hai bức h́nh của nàng tưởng đă thất lạc, một hai lá thư, nàng viết trên những trang giấy xé ra từ những cuốn vở học tṛ, loại một trăm, hay hai trăm trang, chàng đọc và có cảm tưởng như đang đọc một bài luận: "Anh (hay chị) hăy tả một..." nhưng đó chỉ là cảm tưởng đầu tiên, bởi v́ sau đó, sau khi đă đọc đi đọc lại nhiều lần, chàng luôn t́m ra, hoặc tưởng tượng ra, rất nhiều nét, dáng, vẻ, ư nghĩ... của một người đàn bà đă trưởng thành và nay đang sống lại cuộc đời của ḿnh: chàng thấy thật rơ, chàng, Vi, và Bé tất cả chỉ là những đứa trẻ luôn luôn nhơng nhẽo, quấy rầy nàng, làm nàng học không yên (Bé), làm nàng sống không được thoải mái, yên ổn (Chàng), làm phiền nàng v́ những tṛ thật đàn bà, như đỏm đáng, chưng diện kiểu này, mốt kia, y phục nọ (Vi); một cuốn tiểu thuyết của Durrell, nàng tặng chàng hôm sinh nhật, với những ḍng chữ, giống như một nữ tốc kư ghi lại một cuộc nói chuyện, nàng ghi lại những lời chàng nói bữa đó, "Buồn, dễ giận, kiêu ngạo, yêu anh không, ḱa anh hỏi H. mà. Em là cái máy magnétophone. Không nghĩ (được vậy, H. đă mừng).... ", chàng giành lấy cây viết ghi thêm: "Em là ma vie... quà tặng của H. (nhân dịp H. giận)"; nhưng không phải những ḍng chữ đó, cũng không phải món quà nhỏ bé đó, nhân dịp sinh nhật của chàng, nàng đă mang đến tặng chàng một món quà thật quí giá, một quyết định can đảm và liều lĩnh, nàng đă nhớ lại cái cảnh lần đầu tiên chàng gơ cửa nhà nàng, rồi khi nàng lấp ló sau tấm cửa sắt, chàng lúng túng hỏi: "Đây có phải nhà...", nỗi bâng khuâng, xao xuyến, xen lẫn với cảm giác sợ sệt, ngần ngại, khi nàng nghĩ đến những chữ kỳ lạ và đầm ấm như t́nh yêu, yêu, yêu..., khi cơn say bắt đầu, nàng tưởng tượng một tương lai trong cóù nàng và chàng, những lời, những chữ, những bức vẽ, tất cả giống như ở trong những cuốn sách viết cho trẻ con, những câu chuyện thần tiên với bà tiên già độc ác, chuyện chiếc thảm biết bay, chuyện một túp lầu tranh hai trái tim vàng, những hoàng tử, những công chúa... nàng đă suy nghĩ, cân nhắc hạnh phúc và khổ sở, xấu và tốt, trong sạch hoặc bẩn thỉu, dối trá hoặc ngay thẳng, thiện hoặc ác, hiếu hay t́nh... nàng đă nhớ, tưởng tượng, suy nghĩ như thế ḍng dă suốt mấy năm trời, nàng và chàng không hề gặp nhau tuy ở cùng trong một thành phố, một thành phố bị chiến tranh và những người già cả, những nhà đạo đức, hiền triết, vây hăm, thao túng, nắm giữ vận mệnh, vận mệnh của thành phố, của quốc gia, và của cả dân tộc, trong đó có vận mệnh của một đôi trai gái yêu nhau, càng yêu nhau càng cảm thấy bứt rứt, khổ sở, tội lỗi, luôn luôn bị ám ảnh bởi một ông già đeo kính trắng, hút thuốc lào, và đọc Khổng Tử, càng yêu nhau càng cảm thấy như đang hành hạ lẫn nhau, "Chúng ta không sợ chúng ta không yêu thương nhau mà chỉ sợ chúng ta yêu thương nhau nhiều quá", nàng đă nhớ lại những ngày đầu tiên quen biết, đă tưởng tượng, suy tính, cân nhắc, đắn đo như vậy trong suốt mấy năm trời, đến khi gặp lại, nàng nói, "Em yêu anh ngay từ dạo đó, em yêu anh, và anh đă biết điều đó từ lâu rồi mà, có phải không?" Sau đó, nàng lại để một năm, sau bao nhiêu lần ḥ hẹn, sau nụ hôn đầu ướt đẫm những giọt lệ hạnh phúc, sau bao nhiêu lần đi chơi lén lút, sợ hăi tất cả mọi người, v́ nh́n ai cũng trở thành người thân, hoặc quen biết gia đ́nh nàng, sau đúng một năm trời, vào đúng lúc chàng gặp tai nạn, bị thương nặng, xuưt chết, sau khi thoát chết, ra khỏi nhà thương lần đầu tiên, vị bác sĩ hẹn hai tháng sau trở lại để tháo plâtre và giải phẫu thêm một lần nữa, vào đúng dịp sinh nhật của chàng, sinh nhật lần thứ ba mươi mà cũng là sinh nhật lần thứ nhất, nàng nói, "Je serai ta femme."

 

Đêm hôm đó, vào khoảng hai, ba giờ sáng, chàng bỗng nhiên thức giấc, và rùng ḿnh sợ hăi, run lẩy bẩy nh́n cánh tay bị băng bột cứng ngắc, mỗi khi ngủ phải nằm sát bên tường để t́m cách tựa cánh tay lên đó; chàng vẫn c̣n nghe tiếng xương kêu lạo xạo khi cánh tay bị mảnh ḿn xuyên qua, cảm giác đau nhói ở bụng khi trúng thương từ trái ḿn thứ nh́, và nh́n thấy ánh mắt ái ngại của vị bác sĩ khi vừa nh́n đồng nghiệp vừa lắc đầu. Chàng run lẩy bẩy nh́n cánh tay bó bột trắng lờ nhờ trong đêm, rùng ḿnh sợ hăi khi chợt hiểu ra một điều là ḿnh đă chết hụt, và đồng thời, cảm thấy như bị chết cứng, bị đóng băng trong hạnh phúc, do câu nói của nàng hồi chiều. Trong đêm tối, chàng run rẩy, ṃ mẫm, viết những ḍng chữ nguệch ngoạc gửi nàng: "Có phải t́nh yêu có quá nhiều đam mê và liều lĩnh của anh đă xô đẩy em đến quyết định đó không?" Chàng nhớ lời nàng nói, khi phải trả lời tại sao nàng yêu chàng: "Tại v́ anh yêu em nhiều quá." T́nh yêu của nàng giống như một sự đáp ứng, một sự dội lại t́nh yêu của chàng. Một lần khác, nàng trả lời: "Tại v́ anh hơn em mười một tuổi." Nàng tỏ vẻ tin cậy chàng, tin tưởng mối t́nh của chàng đối với nàng, t́nh yêu đồng nghĩa với sự tin cậy, tin tưởng, và kính trọng. Nàng là một cô gái thông minh, học giỏi, mới lớn lên, đứng ngập ngừng ở ngưỡng cửa đời sống, ṭ ṃ ngắm nghía đời sống, những người khác, thế giới, ṭ ṃ ngắm nghía xen lẫn chút e dè sợ sệt, và nàng hy vọng ở chàng, mong có chàng ở bên cạnh trong đoạn đường đầu tiên khó khăn, nguy hiểm, và đầy bất trắc đó, như vậy nàng sẽ yên tâm hơn. Đối với chàng, t́nh yêu có nghĩa là giật lùi, hoặc đứng lại, hoặc một sự nghỉ ngơi, c̣n đối với nàng, t́nh yêu mở ra đời sống, tương lai, hạnh phúc, cái đẹp, sự toàn thiện. Khi chàng bảo nàng: "T́nh yêu đối với em, là một khởi điểm để vươn tới, một điểm tựa để xâm nhập đời sống, để khám phá, làm quen với những ǵ xa lạ, những người khác. Chúng ta yêu nhau v́ chúng ta c̣n có thể yêu những người khác, những cái đẹp ở bên ngoài mối t́nh," nàng đă hóm hỉnh trả lời: "Như vậy có nghĩa, H. yêu anh là để có thêm kinh nghiệm t́nh trường, có phải không?"

 

Cảm giác chết cứng, đóng băng trong hạnh phúc, chàng đă được hưởng hơn một lần. Lần hẹn ở Đà Lạt, đối với chàng, có thể coi đó là lần đầu, hoặc trang sách đầu tiên của mối t́nh. Trước đó, khi nàng c̣n nhỏ, chàng thường căn giờ, đạp xe đến nhà nàng, chờ nàng đi học về. Trường nàng học ở ngay con hẻm phía đối diện nhà nàng, và khi nàng từ bên kia lề đường chạy vội qua, nh́n thấy chiếc xe đạp cũ kỹ dựng ở gần cửa ra vào, gần bên ṿi nước công cộng, nàng ngửng đầu lên nh́n chàng đang đứng trên ban công bằng gỗ, khuất sau cánh cửa sổ, hoặc t́ tay lên tấm biển quảng cáo mang ḍng chữ "Nhà Sách A.B.C.", và nàng mỉm cười, nụ cười hoặc trước, hoặc sau, lời th́ thầm của chàng, "Em cười đi, em cười đi", và nàng mỉm cười, có khi nàng cố t́nh trêu chàng, môi mím chặt, nhưng giỏi lắm cũng chỉ độ nửa phút là cùng, sau đó là nụ cười tươi, hơn mọi lần, mắt long lanh đầy vẻ tinh nghịch, chế giễu. Nếu là một buổi chiều mưa nhỏ hạt, nàng cầm mấy cuốn vở giơ lên che đầu, rồi chạy đến ṿi nước công cộng, cúi xuống rửa chân, nhưng cũng không quên nghịch ngợm, hoặc lấy chân đùa với những giọt nước, hoặc t́m cách bịt ṿi nước lại, và ḍng nước bị chặn lại, đùa lại nàng, bắn tung tóe lên mặt, lên tóc, lên quần áo, chàng cảm thấy rơ ràng, chàng cũng đang vui đùa cùng nàng, thế giới chỉ c̣n lại có nàng, và chàng, và cái ṿi nước... Lần hẹn nhau trong thành phố lạnh và xa, Đà Lạt, nàng thi đậu Tú Tài phần thứ nhất, và đă lên đó trước, chàng là công chức nên c̣n ở Sài G̣n làm việc, chiều thứ bẩy, chàng ra bến xe đ̣, vượt khoảng đường mấy trăm cây số, chàng bỗng nhiên có cảm tưởng, nàng đang ở trong Hà Nội, nàng đă trở về Hà Nội trước chàng, và chiến tranh đă hết, chàng đang trở về thành phố thời ấu thơ, nay đang ǵn giữ hạnh phúc của đời chàng. Khi nh́n thấy bóng dáng nàng từ đầu phố tất tả vội vă chạy lại (nàng dến trễ, v́ c̣n phải t́m cách nói dối Vi, Vi nhất định đ̣i đi cùng), chàng bỗng run lên v́ sợ. Chàng run lên v́ sợ hăi, v́ sung sướng, v́ hạnh phúc, chàng sợ thực sự, sợ nàng, sợ hạnh phúc, sợ khổ sở, sợ cô đơn, sợ tất cả...
 

Tuổi trẻ chấm dứt khi chàng nhận ra sự tầm thường, khi ḷng kiêu hănh về chàng, về nàng, về t́nh yêu... tan vỡ ra như những chiếc bong bóng xanh xanh đỏ đỏ chàng vẫn chơi đùa hồi c̣n nhỏ, bằng cách nhúng đầu chiếc ống giạ vào đĩa xà pḥng, rồi sau đó thổi lên trời, chúng chưa kịp bay cao đă vỡ tan; mối t́nh đầy những tưởng tượng, đầy những từ ngữ hoa mỹ lấy từ sách vở, từ những câu chuyện thần tiên cho đến những trang sách triết lư... đă đến lúc phải dời chỗ ẩn náu để đụng đầu với thực tế. Lúc đó, nàng nói: "Bây giờ H. hết lăng mạn rồi."

 
Sơ Dạ Hương *

 * Một bút hiệu khác của Nguyễn Quốc Trụ

 

Lan Hương

Thời Gian

Khu Rừng Trong Đêm

Mùa Hè Miền Nam

tứ tấu khúc

 

(Source : Tin Van

www.tanvien.net )



 

trang nguyễn quốc trụ

art2all.net