Nguyễn Quốc Trụ

 

B i ể n

 

 

Buổi chiều đứng trn bi Wasaga
Nhn hồ Georgian
Cứ nghĩ thềm bn kia l qu nh.

Sng đẩy biển ln cao, khi xuống ko theo mặt trời
Khng gian bỗng đỏ rực rồi đm tối trm ln tất cả

Ct ở đy được con người chở từ đu tới
Cn ta bị qu hương ruồng bỏ nn phải đứng ở chốn ny

Số phận cn thua hạt ct.

Hng cy trong cng vin bn đường nhớ rừng
Cng thi nhau vươn cao như muốn trt hết nỗi buồn ln trời

Chỉ cn ta c đơn lẫn vo đm
Như con hải u gi
Giấu cht tnh sầu
Vo lời th thầm của biển...

 

trang nguyễn quốc trụ

art2all.net