TIN VĂN

 

Nguyễn Quốc Trụ

 

Viết Mỗi Ngày

 

 VIẾT MỖI NGÀY / APRIL 13, 2018

 


Như Dante – không trở lại Florence – TTT không trở về Bếp Lửa, Hà Nội, ngoại trừ lần, trên đường trở về Miền Nam, sau khi được VC rhả ra khỏi Trại Tù, như Ninh Hạ kể lại trong bài viết của anh.

Trong cuốn tiểu luận của Ismail Kadare, ông gọi Dante là kẻ không thể tránh được, The Inevitable, và mở ra bài viết bằng những lời cực kỳ trang trọng:

Hành tinh của chúng ta quá nhỏ, để tránh né Dante. Tránh né Dante c̣n khó hơn tránh né lương tâm của ḿnh.

Ôi chao, đó mới thực sự là những ḍng vinh danh ông anh của GCC!

Dante

Chàng đếch thèm trở lại
Ngay cả sau khi mất
Thành phố Hà Lội của chàng
Rời bỏ, chàng đi thẳng một mách
V́ chàng mà tôi hát bài hát này
Đêm. Một bó đuốc. Nụ hôn sau cùng.
Bên ngoài, âm thanh số mệnh – Như gió hú
Từ Địa Ngục, chàng gửi cho nàng một lời trù ẻo.
Ở Thiên Đàng, nàng vẫn giữ chàng ở trong đầu
Chàng không bước chân trần, muộn trong đêm
Bị quyến rũ, như 1 tên tội đồ
Qua Hà Lội - phản bội, đầy hờn oán
Thành phố chàng chân thành ao ước.

 


Bài thơ trên, kỳ cục thay - tuyệt vời thay - làm liên tưởng tới nhà thơ tội đồ gốc Bắc Kít, trong bài thơ nhớ vợ; cũng cái giọng ngôi thứ nhất, cũng chỉ là riêng tư, mà trở thành “sử thi” của lũ Ngụy.
Bài thơ thần sầu nhất của Thơ Ở Đâu Xa: Bài Nhớ Thi Sĩ
Đâu có phải tự nhiên mà đám sĩ quan VNCH lại phổ thơ, và đi đường tụng ca, khi c̣n ở trong tù VC.
Mỗi ông th́ đều có 1 bà vợ như vậy.

Bài nhớ thi sĩ
Nhớ Già Ung *
Gửi MT

Sáng nay thức giấc trong nhà giam
Anh nhớ những câu thơ viết thời trẻ
Bừng cháy trong ḷng anh bấy lâu
u ám quạnh quẽ
Ánh lửa mênh mang buổi t́nh đầu
Mưa bụi ŕ rào
Gió náo nức mù tối
Trễ muộn mùa xuân trên miền cao
Đang lay thức rừng núi biên giới
Đă qua đă qua chuỗi ngày lạnh lẽo anh tự nhủ
Cũng qua cơn khô hạn khác thường
Tắt theo ngọn nắng chon von mê hoặc
đầu óc quái gở
Từng thiêu đốt anh trên đồi theo vào đêm
hành hạ anh đớn đau

Từ bao giờ anh đứng trân trối cô đơn
Hôn ám trời sơ khai nh́n qua song tù ngục
Hoang vu lời thơ ai reo hát cùng cỏ lá heo hút
Dẫn đưa anh về tận nẻo nguồn
chốn b́nh minh lẩn lút
(B́nh minh b́nh minh anh kêu khẽ cảm động muốn khóc
Mai Mai xa Mai như hoa Mai về
t́nh thơ hôm nay)

Em, em có hay kẻ tội đồ biệt xứ
sớm nay về ngang cố quận
Xao xuyến ngây ngô hắn dọ hỏi bóng tối sâu thẳm
Đêm vây hăm lụn dần
Thủ thỉ mưa ru ngày khốn đốn
Em, soi bóng em hồn nhiên trên lối thời gian
Lặng lẽ anh gầy nhóm lửa tinh mơ đầm ấm.

Lào Kay 4/78
Vĩnh Phú 1/79
Thanh Tâm Tuyền
Thơ Ở Đâu Xa

 

-------------------------


Ghi chú của tác giả:
Già Ung: Giuseppe Ungaretti (1898-1970). Thi sĩ Ư

Ghi chú của người sao lục:
Bài Nhớ Thi Sĩ của Thanh Tâm Tuyền, qua thi sĩ Nguyễn Hà Tuệ, c̣n là sĩ quan cải tạo, đă được nhạc sĩ Hồ Đăng Tín phổ nhạc, hát giữa bạn tù, tại trại Tân Lập K2.

Độc giả [Thính giả?] đầu tiên của bài thơ, là trại viên Nguyễn Chí Kham.

Như Dante – không trở lại Florence – TTT không trở về Bếp Lửa, Hà Nội, ngoại trừ lần, trên đường trở về Miền Nam, sau khi được VC rhả ta khỏi Trại Tù, như Ninh Hạ kể lại trong bài viết của anh. Trong cuốn tiểu luận của Ismail Kadare, ông gọi Dante là kẻ không thể tránh được, The Inevitable, và mở ra bài viết bằng những lời cực kỳ trang trọng:

Hành tinh của chúng ta quá nhỏ, để tránh né Dante. Tránh né Dante c̣n khó hơn tránh né lương tâm của ḿnh.
Ôi chao, đó mới thực sự là những ḍng vinh danh ông anh của GCC!

TIN VAN HOME PAGE - UNICODE VERSION

 

 


 

 

 

 

art2all.net