Quỳnh Chi

 

LÁ THƯ CUỐI CÙNG

Nguyên tác Saigo no o Tayori của Mori Hiromi

 


 

          Nh́n qua cửa sổ căn pḥng nhỏ ở tầng 17 có tên gọi là “Pḥng thu âm giữa trời” như bềnh bồng trên không trung, cảnh Tokyo về đêm tỏa sáng lấp lánh gần xa thật đẹp. Cả hai mặt của pḥng thu âm đều có cửa sổ, từ đó có thể trông thấy h́nh dáng cả hai thắng cảnh cũ và mới của Tokyo, là Tháp Tokyo và Tháp Sky Tree.

Có lẽ từ nay không c̣n được ngồi ở đây và ngắm quang cảnh này một lần nào nữa. Nghĩ đến đấy, ḷng tôi bỗng thấy ngậm ngùi.

Đài trung ương Tokyo thường được gọi tắt là TCH, nơi tôi làm công việc phát thanh viên, là một đài phát thanh truyền h́nh lớn có phân xă trên toàn quốc.

Khoảng 10 năm trước, cùng với việc phát triển thêm khu phố trước nhà ga Ôsaki của đường tàu JR, cơ sở của đài TCH đă được chuyển từ Yotsuya về đây. Ṭa nhà cao sừng sững như một ngọn tháp bằng kính đường bệ thật, nhưng trông tẻ nhạt thế nào ấy. Thêm vào đó, là người vào đài đă được ba mươi năm như tôi, th́ ṭa nhà cũ ở Yotsuya nơi ḿnh luôn là người đi đầu trong công việc, vẫn có cảm giác thân thiết hơn, và nay lại càng thêm lưu luyến.

Từ khi vào đài đến nay, công việc chính của tôi liên quan đến chương tŕnh tin tức bên bộ phận truyền h́nh. Trong hai năm liền, ở độ tuổi ngoài ba mươi, tôi đă từng là biên tập viên chính phụ trách bản tin lúc 11 giờ tối.

Từ khi đài chuyển về địa điểm mới được ít lâu, chỗ dụng vơ chính của tôi chuyển sang bộ phận phát thanh. Mọi cái đều theo ḍng thời gian, đều bị thay thế bằng cái mới ư. Cũng đành vậy thôi. Từ thắng cảnh cho tới kiến trúc và cả con người.

–Sắp đến bản nhạc kết thúc chương tŕnh ạ.

Qua chiếc tai nghe, có tiếng thông báo của người điều khiển chương tŕnh là cậu Shirasaki.

Cậu ta ở trong căn pḥng điều chỉnh âm thanh được gọi là Pḥng Phụ, ngăn cách với pḥng bên này bởi tấm kính cách âm. Tôi gật đầu ra dấu đáp lại.

Đây là chương tŕnh “Ngọn lửa ấm ḷng” được bắt đầu từ 4 năm và 7 tháng trước, phát thanh trực tiếp hàng ngày, trong một giờ đồng hồ, từ thứ hai đến thứ sáu. Mới đầu chúng tôi cũng không đặt kỳ vọng ǵ nhiều. Hơn nữa, mỗi khi khuôn khổ trực tiếp truyền thanh cuộc thi đấu bóng chày buổi tối kéo dài hơn dự định, th́ chương tŕnh này thường hay bị bỏ đi.

Tuy vậy, số lần phát thanh cứ tăng măi lên đến nay, nhờ vào sự thông cảm của nhà tài trợ và nhiệt t́nh hưởng ứng của thính giả.  

Nội dung chương tŕnh gồm có phần kể lại những chuyện hay hằng ngày, xen kẽ với những bản nhạc nổi tiếng trong thời đại Showa. Hồi tưởng lại th́ chương tŕnh thường hay bị trục trặc, v́ những lần bất th́nh ĺnh tôi bị đau bụng, hay cổ họng bị nghẹn không nói được, nhưng phải nói là phát thanh trực tiếp thật là đặc biệt khác thường, một trong những điều thú vị nhất là bầu không khí căng thẳng trong pḥng thu âm. Tuy thế, đó cũng là một không khí tự do thoải mái chỉ có giữa ba người với nhau, gồm có mỗi ḿnh tôi ngồi trước micro, với cậu Shirasaki và một người phụ tá, phụ trách chương tŕnh.

-Tiếp theo là phần bưu thiếp nhé.

Lại nghe có tiếng Shirasaki. Rồi tiếng nhạc đựợc vặn nhỏ dần.

-Vâng, sau đây xin mời quư vị nghe Lá thư cuối chương tŕnh hôm nay.

Tôi cầm tấm bưu thiếp lên.

Người gửi là một bà cụ 75 tuổi ở quận Nerima, đề nghị giấu tên. Tuổi bà gần với tuổi mẹ tôi. Tuy không phải là chữ viết đẹp, nhưng ḍng chữ viết bằng bút bi ngay ngắn, dễ đọc.

Gần đây, các thính giả ngày càng phần lớn gửi thư cho chương tŕnh phát thanh bằng điện thư, nhưng thính giả của chương tŕnh này có nhiều người cao tuổi, nhiều vị gửi bưu thiếp viết tay cho chúng tôi. Trong đó có cả những tấm thiệp viết chữ rất bay bướm, phải vất vả lắm mới đọc được. Tuy thế, dù sao đi nữa, được đọc những gịng chữ viết tay vẫn cảm thấy ấm áp và thấy ḷng nhẹ nhơm hẳn.

-Ồ, thế là cậu bé cháu ngoại của cụ đă thi đỗ vào tiểu học, tốt quá ạ. Thế nhưng, chưa ǵ người con gái của cụ đă lại nhờ cụ giúp cho cháu gái luyện thi nữa cơ à. Làm cha mẹ th́ dù đến tuổi nào cũng vẫn c̣n phải vất vả v́ con, phải không ạ.

Thông thường, trước buổi họp chuẩn bị cho mỗi chương tŕnh phát thanh, tôi đă có được bản chụp fax các bưu thiếp sẽ đọc lên hôm ấy, nhưng tôi thường đợi đến lúc vào pḥng thu mới mở ra vừa xem vừa đọc. V́ nếu biết trước nội dung của những lá thư ấy, th́ không thể diễn tả cảm tưởng một cách trung thực được.

-Tuy cụ viết là “phiền quá”, nhưng qua những gịng chữ trong thư của cụ, chúng tôi như nh́n thấy được nụ cười thật tươi của cụ đấy ạ. Xin chúc cụ luôn khỏe mạnh và măi là chỗ tựa cho con cháu.

Tôi khẽ mỉm cười rồi hít một hơi đoạn nói tiếp:

-Chương tŕnh phát thanh hôm nay đến đây đă sắp hết. Bản nhạc cuối cùng của tối thứ năm tuần này là bài Cyclamen no Kahori, Mùi hoa anh thảo, do ca sĩ Fuse Akira tŕnh bày. Xin hẹn gặp lại quư vị vào tối mai.

Điệu nhạc từ cây đàn ghi ta êm dịu bắt đầu vang lên.

Tôi gỡ tai nghe, gơ nhẹ lên chồng bản cảo và giấy fax để trên bàn, xếp lại cho ngay ngắn. Rồi thấm giọng cho mát bằng nước khoáng, vặn cổ so vai hai ba cái, ra sức oằn ḿnh cho giăn người ra.  

Chiếc đèn đỏ báo hiệu đang thu âm đă tắt; sau tiếng nhạc ngắn, phần quảng cáo thương mại bắt đầu.

-Vâng, tốt rồi ạ.

Shirasaki nói, đoạn giơ hai tay lên làm thành ṿng tṛn lớn, ra hiệu.

Tôi đứng lên khỏi ghế, đẩy cánh cửa cách âm, bước sang Pḥng Phụ.

-Cảm ơn cậu Shira.

-Vâng, xin cảm ơn ông Tera.

Ở pḥng phát thanh viên tôi được gọi là phó pḥng, nhưng Shirasaki vẫn gọi tôi bằng tên.

Và tôi cũng vậy, thường gọi cậu ta một cách thân mật là “cậu Shira”. Cậu ta thuộc thế hệ trẻ hơn tôi. Khi chương tŕnh này mới bắt đầu, trong số các bản nhạc ăn khách thời đại Showa, Shirasaki chọn toàn các bài trong thập niên 80, quả là cũng v́ có sự cách biệt về tuổi tác. Nhưng dạo này, cậu ta cũng đă biết nghĩ tới thính giả thường nghe chương tŕnh này, nên đă có ư chọn các bài của thập niên 70.

-Ông đă không báo trước rằng ngày mai sẽ là buổi cuối cùng nhỉ.

-Ờ, không phải gióng giả lần cuối, lần cuối, cũng được mà, phải không. Ta cứ thản nhiên mà lặn đi thôi.

Trong buổi phát thanh vào hôm Thứ Hai tuần này, cũng đă thông báo là chương tŕnh này sẽ kết thúc, và chỉ một lần ấy thôi. Sau đó cũng có nhiều thư gửi về đề nghị tiếp tục cũng như tỏ ư luyến tiếc v́ chương tŕnh này không c̣n nữa.

-Không phải là mèo khen mèo dài đuôi, nhưng quả thực là dạo này không đâu có được một chương tŕnh hay, ấm ḷng như thế này. Một chương tŕnh có thể tự hào được, tuy rằng ḿnh đă không làm thống kê tỷ lệ thính giả theo dơi.

Shirasaki nh́n vào đáy chiếc cốc giấy đang cầm trên tay, mà thở dài thật mạnh.

Số là một công ty ṇng cốt ngành xây dựng nhà ở làm nhà bảo trợ cho chương tŕnh này ngay từ buổi đầu, nay v́ thua lỗ, đă phải kết hợp với công ty khác, hay nói đúng hơn là bị sáp nhập vào công ty khác, nên theo đường lối của ban quản lư mới và những lư do khác nữa, họ không c̣n bảo trợ chương tŕnh được nữa. Giờ phát thanh của chương tŕnh này sẽ được dành cho chương tŕnh khác thay thế, do các nghệ sĩ hài phụ trách và nhắm vào đối tượng là thế hệ trẻ.

-Thời điểm đổi mới chương tŕnh hàng năm cũng đă qua rồi, làm ǵ mà phải thay đổi một cách dở dở ương ương nửa chừng thế này chứ nhỉ.

-Ờ, cậu nói thế th́ cũng phải, nhưng mà họ cũng có hoàn cảnh của họ, đáng tiếc thật nhưng cũng đành phải như vậy thôi. Nói vậy chứ, thực ra là tôi c̣n cảm thấy biết ơn họ lắm đấy, v́ lâu nay họ đă bảo trợ cho ḿnh măi cho đến bây giờ ấy chứ.

Vâng, đúng vậy, nhờ có chương tŕnh này mà tôi vẫn c̣n trụ lại được, chưa bị cho về vườn.

Đó là vào khoảng 7 năm trước. Tôi đă nhận được một cú điện thoại từ Ônô là bạn học từ thời cấp ba. Ônô đang giữ chức trưởng pḥng của một công ty xây dựng nhà ở.

-Terada à, tôi có chuyện này phải nhờ anh. Ông giám đốc quản lư công ty tôi, tức là con trai của ông giám đốc, rốt cuộc cũng chịu mang tṛng vào cổ rồi. Con trai nối dơi tông đường nhà người ta mà lại, nên tiệc cưới thế nào cũng phải đ́nh đám ra tṛ. V́ thế, mới phải cần một người xứng đáng để dẫn chương tŕnh trong tiệc cưới. Cho nên tôi muốn nhờ anh giúp cho. À, thực ra cũng là tại có lần tôi đă lỡ nói với ông giám đốc là ḿnh quen thân với Terada ở đài TCH.

Ấy là cái thời mà người ta vẫn c̣n nhớ h́nh ảnh tôi khi làm biên tập viên các chương tŕnh tin tức thời sự.

-Ônô à, chỉ là anh muốn ăn điểm với cấp trên chứ ǵ?

-Th́ đúng là thế, này, chỗ bạn đồng song với nhau, nhờ anh đấy.

Từ khi tôi vào làm ở đài đến nay, những công việc kiểu này cũng không phải là ít. Và thật sự là nhờ vậy, tôi cũng kiếm được tí tiền tiêu vặt. Chỉ có điều là, gần đây, trong đài có chiều hướng cho rằng không nên nhận làm người dẫn chương tŕnh cho chỗ khác, với tính cách cá nhân, v́ thế xin được phép để đi làm cũng khó, do đó mọi người có khuynh hướng tự kiềm chế. Bây giờ mà nói chuyện này với người trẻ cấp dưới ḿnh, th́ họ tỏ ư thèm thuồng nói rằng “Thời của ông Phó pḥng sướng quá nhỉ”.

Rút cuộc, tôi đă nhận lời. Buổi tiệc tổ chức trong pḥng tiệc lớn của khách sạn ở Shinagawa thật là linh đ́nh với hơn một ngh́n khách.

Buổi tiệc diễn ra mỹ măn rồi kết thúc, khi tôi trở lại pḥng nghỉ, th́ ông Matsuo giám đốc công ty, mặc dù trước buổi tiệc đă cảm ơn tôi rất trịnh trọng, lại đến chào.

-Xin cảm ơn ông đă nhận lời dẫn chương tŕnh buổi tiệc cưới cho con trai và con dâu của chúng tôi, nhờ vậy mà mọi chuyện đều tốt đẹp.

Nh́n kỹ lại ông Matsuo trong bộ lễ phục, mới thấy những nếp nhăn hằn sâu trên trán và đuôi mắt. Chỉ trong những người mà tôi quen biết, th́ các nhà kinh doanh thường có phong độ tỏa sáng đâu đấy, thế nhưng tôi lại không cảm thấy điều đó ở Matsuo.
-Chỉ có một chút này để cảm ơn, thật là không phải với ông.
Ông Matsuo lấy chiếc khăn màu tím ra và rút từ trong đó ra chiếc phong bao đựng tiền cảm ơn. Đây là thù lao cho người dẫn chương tŕnh. H́nh như thù lao cũng có ấn định các mức giá cả, nhưng tôi không bao giờ hỏi trước là bao nhiêu. Tuy là hơi có vẻ làm dáng đấy, nhưng phương châm của tôi là “miễn sao cho có t́nh là được.”

-Thật là làm phiền ông quá. Nhưng ông đă có ḷng, xin không dám từ chối ạ.

Tôi khẽ cúi đầu, đưa hai tay ra nhận chiếc phong bao.

Nói ra th́ nghe hạ cấp, nhưng từ bề dầy cảm nhận được khi cầm chiếc phong bao, tôi biết là thù lao mà ông Matsuo đă sắp sẵn cho tôi là một món tiền khá lớn.

-Quả thật là cũng muốn mời ông đi đâu đấy nhấp một cốc, nhưng tôi vẫn c̣n nhiều việc lặt vặt phải làm. Thôi th́ xin khất một dịp khác sẽ xin được thù tiếp ông ạ.

Câu nói của ông Matsuo chỉ có tính cách xă giao, nhưng tôi vẫn cảm thấy như là biết đâu, có lúc nào đó, sẽ có một dịp như thế.

Hai năm sau đó, tôi có dịp làm người dẫn chương tŕnh cho một buổi họp mặt đầu năm của một đoàn thể kinh tế, tổ chức tại một khách sạn ở Akasaka. Công việc này là theo chỉ thị của đài, tôi dẫn chương tŕnh chung với Takatsu Yaeko là nữ phát thanh viên mới vào đài được một năm. Hôm đó Takatsu suưt bị ngă v́ vướng vào ống tay áo buông dài của chiếc áo kimono kiểu furisode của cô, hơi khó coi một chút, nhưng rồi buổi họp mặt cũng diễn ra xuôn xẻ và kết thúc.

Sau buổi họp mặt ấy, tôi đang đứng xếp hàng chờ ở chỗ đón tắc xi trước cửa khách sạn, th́ một chiếc xe sang trọng màu bạc hiệu Bentz dừng lại trước mặt tôi. Tấm kính mờ cửa xe hạ xuống, rồi nghe có tiếng gọi tên tôi từ một khuôn mặt quen quen.

-Ông Terada.

-Ô, ông giám đốc Matsuo, lâu lắm mới lại được gặp ông.

-Tôi cũng vừa mới dự buổi họp mặt đầu năm vừa rồi. Hôm nay tôi được xem ông Terada dẫn chương tŕnh từ ghế ngồi ở đằng xa đấy ạ.

-Vâng, th́ ra thế ạ.

-Ông Terada à, ông có rỗi không? Nếu ông có th́ giờ, th́ như ḿnh đă hẹn từ dạo nào lâu lắm rồi đấy, ông đi uống với tôi một cốc nhé.

Tôi không có hẹn ǵ cả. Ḍng người đợi xe tắc xi cũng khá dài, và nhất là ngọn gió thổi thốc tới lạnh quá. Thế là tôi nhận lời mời ấy.

Tôi được dẫn tới một hiệu ăn nhỏ trong ngơ hẻm ở phố Shinbashi. Cách chọn hiệu ăn cũng rất có vẻ là ông Matsuo.

-Thực sự là tôi ngại những chỗ ồn ào ông ạ. Từ xưa, hễ tới đây là tôi thấy thoải mái.

Matsuo nói vậy, rồi đỡ lấy chiếc khăn lau tay mà bà chủ hiệu ăn, vẫn c̣n khoác chiếc áo làm bếp, đưa cho ông.

Chúng tôi cụng ly, vừa gắp các thức nhắm, vừa bắt đầu nói chuyện về buổi tiệc cưới, rồi dần dần bàn sang các đề tài chính trị, kinh tế.

-Công ty của tôi hiện đang trong t́nh trạng hơi khó khăn ông ạ.

-Ôi, đài của tôi cũng đang vất vả v́ doanh thu tụt hẳn xuống ông ạ. Kinh phí thực hiện chương tŕnh bị cắt giảm, thảm lắm, đến độ chỉ muốn quay mặt nh́n đi chỗ khác.

Ở đài, tôi nghe được toàn là những lời than thở tương tự như thế. Tuy rằng, đối với các hăng nhỏ kư khế ước hợp tác với đài, th́ chúng tôi được như thế vẫn là c̣n sướng như tiên rồi.

-Hiện giờ ông Terada vẫn c̣n phụ trách chương tŕnh tin tức à?

-Vâng ạ, nhưng gần đây tôi chỉ đọc tin bên phát thanh thôi ạ.

Công việc của tôi chủ yếu đă chuyển sang bộ phận phát thanh. Chức vụ th́ không đổi, vẫn là phó pḥng, nhưng đối với tôi, công việc quản lư chẳng có ǵ hấp dẫn cả. Thế nhưng, đó là con đường mà các bậc đàn anh của tôi cũng đă đi qua.

-Phát thanh viên th́ phải nói cái ǵ đó mới gọi là phát thanh viên chứ. Chỉ ngồi bàn giấy đóng dấu th́ chán chết.

Dạo này, đó là câu cửa miệng của tôi. Khi c̣n trẻ..Ồ, không phải nói rằng vào cái thời không biết sợ là ǵ, tôi đă không thể tưởng tượng ra được là ḿnh sẽ bị dồn ra ngồi làm cảnh cạnh cửa sổ.

Tức th́ Matsuo ôn tồn nói.

-Ra đi ô à. Dạo c̣n trẻ tôi hay nghe đài lắm đấy. Học xong bậc trung học là vào làm công cho một hăng xây cất ở Nagasaki quê tôi, bắt đầu từ đấy chỉ với hai bàn tay trắng mà rồi tôi đă lập được công ty và được như ngày nay. Thời bấy giờ, ở chỗ xây cất, xen lẫn trong tiếng gơ cành cạch thường nghe có cả tiếng radio.

Để đạt được thành công, hẳn là người ta cũng phải trải qua nhiều gian khổ, thế mà ở Matsuo không hề có hơi hướm ǵ như thế cả.

-Những ngày mùa đông lạnh lẽo, nhóm lửa đốt trong thùng thiếc rồi ngồi trên những mảnh ván vây quanh, vừa ăn cơm trong hộp bento vừa nghe chương tŕnh ca nhạc phát ra từ ra đi ô, là thú vị lắm.

-Đốt lửa à. Ông nhắc mới nhớ ra là gần đây không thấy đốt lửa như thế nữa

-Ngọn lửa đốt lên như thế là một cái như là nó làm ḿnh thấy ấm ḷng làm sao ấy ông ạ. Với lại nh́n ngọn lửa hồng ấy, ḿnh như trở nên dũng cảm hơn, tự nhủ ḿnh là sẽ quyết làm cho bằng được. Nhật Bản bây giờ, không những là không c̣n những ngọn lửa như thế nữa, mà dường như cũng đă đánh mất luôn cả nhiệt huyết hay những thứ làm ấm ḷng người, thật là điều đáng buồn.

Tay đang nâng chén rượu chợt dừng lai, Matsuo đưa mắt nh́n về xa xăm.

-Ồ, trong nghề của chúng tôi cũng tương tự như thế, bây giờ không c̣n những chương tŕnh như đốt lên ngọn lửa sưởi ấm ḷng ấy, mà ngày càng nhiều toàn những thứ hỗn tạp. Ôi, nhưng mà nói ǵ tới chương tŕnh, ngay đến cái thân ḿnh đây cũng c̣n lo chưa xong ...

Tuy chỉ là v́ câu chuyện đưa đẩy, tôi đă vô t́nh buột miệng than thở.

-Ơ, có chuyện ǵ thế ạ?

-Ồ, đấy là ..có lẽ tới lúc thay đổi nhân sự trước mùa hè, tôi sẽ bị cho về vườn, không c̣n được ở pḥng phát thanh viên nữa.

Tôi cười nhạt ngán ngẩm cho ḿnh.

-Xin lỗi, v́ tôi không rơ lắm. Chứ không phải là phát thanh viên là một nghề có thể làm măi đến lúc về hưu hay sao ạ?

-Vâng, đáng tiếc là không phải thế.

-Chà, có lẽ là trong đài cũng có những chuyện nội bộ, nhưng mà nếu như thế th́ tiếc quá.

Phát thanh viên là một công việc có tính cách chuyên môn, thế nhưng cũng không ít người đă bị chuyển sang các ban thuộc ngành chuyên môn hoàn toàn khác. Chỉ có một số ít người trọn đời được làm phát thanh viên cho đến khi về hưu. Nói thế thôi, c̣n được chuyển sang làm việc khác là vẫn c̣n may đấy cũng nên.

V́ lâu nay làm công việc chuyên môn, nên lạ lẫm không biết ǵ về những công việc khác. Bị chuyển sang các ban ngành mà ḿnh không biết đường đi nước bước, th́ cũng giống như nhân viên mới, mà nhân viên mới nhưng lại ít nhiều có tuổi rồi, là “của nợ” khó dùng cho người ta. Nơi sắp được chuyển đến mà người ta không nhận cho, là cũng không chuyển đi được. Hễ c̣n ở lại lâu trong pḥng phát thạnh viên th́, hoặc là đă được thăng quan tiến chức, hoặc là v́ không có nơi đâu người ta nhận cho, chỉ là một trong hai trường hợp này mà thôi.

-Đây là quyết định của công ty, có bị chuyển sang chỗ khác th́ cũng đành… Chỉ có điều, niềm vui của mẹ tôi là chờ nghe các chương tŕnh có tôi…Đó cũng là cách báo hiếu duy nhất của tôi cho nên..

-Đúng thế. V́ có phải là ai cũng có thể muốn mà được như thế đâu. Đấy là đặc quyền của những bậc cha mẹ có con làm nghề này. Chắc là bà cụ hănh diện lắm đấy ạ.

-Không, không ạ ... Cũng không có ǵ ghê gớm lắm ạ..

Tôi bỗng thấy ngường ngượng làm sao ấy, bất giác giơ tay găi đầu. Lúc ấy bên cạnh tôi, Matsuo mới chợt nhận ra là ḿnh đang đăm đăm nh́n vào ḷng bàn tay.

-Ông Terada à!

-Dạ..
-Bố tôi chết trong chiến tranh, cảnh nhà nghèo, nên mẹ tôi ngày ngày chỉ lo làm việc ở nhà máy chế biến cá, chẳng nghĩ ǵ đến những thú vui của riêng ḿnh hay chuyện ǵ khác, cứ lầm lũi cắm cúi làm lụng nuôi cho ba anh em tôi nên người. Mơ ước của tôi là xây cho mẹ tôi một ngôi nhà ở Nagasaki, thế nhưng mẹ tôi đă mất trước khi tôi kịp thực hiện được mơ ước này. Rốt cuộc là ngay cả vẽ chuyện ra để báo hiếu mẹ già mà cũng không được nữa. So với tôi th́ ông đă báo hiếu mẹ được hẳn hoi đấy.

-Tôi cũng mong là như thế. Nhưng thế mà tôi hay bị mẹ mắng lắm đấy ạ. Mẹ tôi bảo “Con đừng có đọc những tin không hay nữa, cứ đọc những tin vui có phải hơn không”. Nhưng đâu có thể như thế được chứ.

Tôi nhe răng cười để làm dịu bớt không khí đang chùng xuống.

-Chỉ những tin vui thôi à. Chà, bà cụ nói phải lắm. Đời sống phải như thế mới được. Chà, ra là thế.

Matsuo có vẻ rất đắc ư, ông lấy quyển sổ tay b́a bằng da màu đen ra mà ghi chép lại điều ǵ đó.

Khoảng một tháng sau ngày tôi gặp Matsuo th́ có một thông báo bất ngờ gửi đến. Thông qua văn pḥng đại lư quảng cáo, có nơi đề nghị thực hiện một chương tŕnh mới cho ra đi ô, mà hơn nữa tôi được chỉ định làm người dẫn chương tŕnh ấy. Tên gọi của chương tŕnh là “ Ngọn lửa ấm ḷng”. Nhà bảo trợ là công ty của Matsuo. Một sự sắp xếp thật không ngờ, nhưng đối với tôi, đó là một tin vui không ǵ thay thế được.

Tôi gọi điện thoại cảm ơn th́ ông ôn tồn đáp lại rằng:

-Ông hăy làm một chương tŕnh thật hay, làm thỏa ḷng bà cụ nhé. Tôi cũng nhờ ông báo hiếu hộ cả phần của tôi nữa đấy.

Lời Matsuo làm tôi xúc động đến run cả người.

Thế là, chương tŕnh này đă được bắt đầu vào lúc mùa hoa anh đào đang măn khai bắt đầu từ vùng Kanto rồi tiến dần lên miền Bắc.

– À, phải rồi, băng cát sét thu chương tŕnh dành cho bà cụ, đến ngày mai sẽ là cuộn băng cuối nhỉ.

Shirasaki bảo tôi thế với nét mặt ra chiều nuối tiếc.

Mẹ tôi bị đau tim, phải vào bệnh viện của trường đại học ở Fuchu từ khoảng cuối mùa hè. Trong pḥng bệnh, sau giờ tắt đèn, chương tŕnh này mới bắt đầu nên không nghe đài được. Ồ không, thật ra th́ cắm tai nghe cũng có thể nghe một ḿnh được chứ không phải là không được. Thế nhưng..

-Trong bóng tối mà ḿnh cứ lục đục th́ làm phiền người khác mất.

-V́ thế mà giá mà mẹ nằm pḥng riêng có phải hơn không. Đă có bảo hiểm rồi, c̣n thiếu đâu th́ chị con với con cũng trả được khoản phí tổn ấy được mà.

-Pḥng bệnh dành riêng cho một ḿnh là mẹ không thích. V́ có người chung quanh mới yên tâm được.

Đă sắp 80 tuổi, mà không biết là do tính nết cứng cỏi hay v́ dễ sinh buồn bă, hoặc là v́ cả hai, mẹ tôi nói thế để đ̣i ở pḥng bệnh dành cho bốn người.

V́ vậy, tôi thường thu âm chương tŕnh phát thanh từng tuần một để khi đi thăm bệnh vào ngày thứ bẩy th́ đưa cho mẹ.

-Thời bây giờ mà lại c̣n băng cát sét… Thật là làm cậu Shirasaki mất th́ giờ quá nhỉ.

-Chuyện ấy dễ thôi ạ ..

Shirasaki khua tay nói thế.

Mẹ tôi dường như không theo kịp những món đồ điện gia dụng nối tiếp nhau ra đời. Thật ra th́ dạo này có nhiều sản phẩm mới mà ngay cả tôi cũng không biết cách dùng nữa, nên tôi cũng chẳng dám nói về người khác.

-Tôi có đưa cho bà cụ dùng chiếc ra đi ô cát sét nhỏ mà ngày trước tôi đă dùng để tập phát âm. Cho đến bây giờ bà cụ vẫn dùng nó. Bà cụ dùng cái ǵ cũng bền th́ phải.

-Chương tŕnh này mà kết thúc th́ bà cụ mẹ ông Tera buồn lắm nhỉ.

-Cũng v́ thế, thực ra là tôi chưa nói cho bà cụ biết chuyện chương tŕnh này sẽ kết thúc.

Cuộn băng thu chương tŕnh ngày thứ hai có thông báo kết thúc tôi vẫn c̣n giữ đây. V́ vậy, mẹ tôi không biết.

-Chắc chắn là, khi tôi báo cho bà cụ biết là chương tŕnh này kết thúc, thể nào rốt cuộc cũng bị mắng là “ Cũng tại anh không làm cho đàng hoàng hẳn hoi nên chương tŕnh mới kết thúc chứ ǵ” .

-Bà cụ nghiêm khắc nhỉ.

-Ừ, từ ngày xưa cũng đă thế rồi. Không biết phải nói là nghiêm hay là khó tính nữa. Tôi hay bị bà cụ cằn nhằn là “Anh không làm được việc ǵ đến nơi đến chốn cả”.

Quả thực, tôi là đứa ngày nhỏ học thêm môn ǵ, như đàn pi a nô hay bàn tính, mà hễ thấy ḿnh không tiến bộ là tôi đ̣i bỏ dở.

Chị Noriko trên tôi 2 tuổi th́ thông minh, lại học đâu hiểu đấy, học đến nơi đến chốn, nên có lẽ v́ thế mà mọi người càng thấy tôi là cậu em đểnh đoảng không kiên tâm bền chí. 

Lại thêm, mới bị hỏng ngay lần đầu thi vài đại học tôi đă đ̣i đi làm ngay. Và rồi, cuối cùng là li dị.

Cuộc sống vợ chồng của tôi chỉ kéo dài được ba năm. Nguyên nhân v́ sao th́ cho đến giờ vẫn không rơ. Người vợ tôi đă chia tay làm nghề, nói theo kiểu bây giờ, là nhân viên tháp tùng các chuyến bay. Vào cái thời nghề ấy c̣n được gọi là Tiếp viên hàng không, th́ cô ta làm bên tuyến đường bay quốc tế. Tôi quen cô trên máy bay khi đi Trung Đông để làm phóng sự. Nửa năm sau th́ cưới. Đồng nghiệp có người lên tiếng ganh tị rằng chúng tôi là một cặp đôi đẹp như trong tranh.

Thế nhưng, cả hai đều giành ưu tiên cho công việc, nên cứ mỗi người một ngả măi, nên không c̣n thấy ư nghĩa của việc chung sống. Không phải là do bên nào, mà rồi tự nhiên mà thành ra “hay là chia tay vậy”. Con cái cũng không, có lẽ đó là lư do đưa đến li dị một cách êm thấm cũng nên.

Tôi không thể nào quên được nét mặt mới thật là năo nùng và có phần ngao ngán của mẹ tôi, khi nghe tôi báo tin đă li dị. Đời tư của tôi như thế, quả là không thể nói rằng ḿnh đă báo hiếu mẹ.

-Cứ cái điệu như thế, tôi không thể ngẩng đầu lên nh́n mẹ được. Thôi th́ cứ để cho mẹ có đôi ba chuyện để cằn nhằn về ḿnh, âu cũng là báo hiếu vậy. Nghĩ cho cùng, bố chết sớm nên mẹ vất vả suốt từ bé đến giờ.

Nhà của bố mẹ tôi ở trên tuyến đường Inokashira. Gần đây, quang cảnh phố xá đă hoàn toàn đổi khác. Khi tôi c̣n nhỏ, trước nhà ga c̣n toàn là những thửa ruộng trồng rau cải thảo và bắp cải. Ngay cả cho đến bây giờ, chỉ đi vài bước vẫn c̣n thấy những khu vườn trồng cây hạt dẻ

Bố mẹ tôi có một hiệu giặt là quần áo trong khu phố buôn trước nhà ga. Bố tôi đă mở cửa hiệu này. Tôi vẫn c̣n nhớ mang máng bóng dáng của bố tôi đứng là quần áo, sau làn hơi nước nóng tỏa ra..

Năm tôi đang học lớp ba, th́ bố tôi phải nhập viện v́ bệnh xơ gan. Mẹ tôi vừa phải lo cho người bệnh vừa một ḿnh quán xuyến mọi việc ở hiệu giặt là. Sau đó bố tôi cứ ra vào bệnh viện đến mấy lần, được hai năm sau th́ mất. Họ hàng thân thích đều khuyên nên đóng cửa hiệu, nhưng mẹ tôi một mực bảo “Cửa hiệu của bố, làm sao mà có thể đóng cửa được”.

Măi đến khoảng cách đây mười lăm năm trước đây, mẹ tôi mới miễn cưỡng quyết định nghỉ việc. Nguyên là v́ chứng đau lưng ngày càng trở nên trầm trọng hơn.

-Mẹ ạ, chúng con hiểu được tâm trạng của mẹ, nhưng có lẽ cũng đă đến lúc rồi ạ.

Tôi và chị tôi ra sức khuyên lơn măi, mẹ mới chịu đóng cửa hiệu.

Ngôi nhà được xây lại, tầng một cho một hiệu thuốc thuê, tầng hai và tầng ba dùng làm nhà ở. Mẹ tôi ở đấy, sống chung với vợ chồng chị tôi. Là con trai trưởng, nhưng tôi không phản đối việc nhường cho chị tôi về ở căn nhà hương hỏa của cha mẹ. Chẳng những thế, tôi c̣n cho thế là tốt nữa. Có chị về ở chung với mẹ th́ tôi không phải lo ǵ cả.

-Tóm lại, cũng nhờ có bà cụ, nào nhắc nhở nào giục giă, mà tuy loanh quanh măi xong rốt cuộc tôi cũng được như ngày nay. Dù sao đi nữa, điều không ngờ là hóa ra tôi thích mẹ. Ơ, như thế có phải là kiểu con trai mà cứ bám lấy mẹ không nhỉ.

Tôi vừa cười vừa lấy ngón tay trỏ chà lên chỏm mũi ḿnh.

-Như thế cũng được, có sao đâu ạ.

Shirasaki vừa gật đầu lia lịa vừa đáp.

-V́ vậy, tôi vẫn tự nhủ ḿnh là sẽ làm chương tŕnh này thật chu đáo, cho đến nơi đến chốn, cho đến ngày cuối cùng thể nào cũng sẽ phải đến thôi cậu ạ.

Trong suốt 4 năm và 7 tháng qua, tôi đă không dám lơ là việc giữ ǵn sức khỏe. Dù thế, cũng có khi đă bị sốt v́ cảm. Nhưng chừng nào chương tŕnh c̣n được phát đi, là tôi c̣n ngồi trước micro.

-Tuy là cũng cảm thấy nuối tiếc đấy, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy nhẹ nhơm như thể được giải thoát. Tóm lại là ta hăy hết sức cố gắng làm đến nơi đến chốn, hoàn tất chương tŕnh phát vào ngày mai. Lúc này, th́ những chuyện tiếp theo sau đó thế nào cũng được thôi.

-Vậy th́ ngày mai, làm xong chương tŕnh rồi, chúng ta đi ăn mừng thật tưng bừng nhé.

-Ở, chỉ toàn là cánh đàn ông chúng ta với nhau nhé.

Tôi vỗ vai Shirasaki, miệng nói” Tôi về trước đây” rồi ra khỏi pḥng thu âm.

-Ngày cuối cùng, ông nhớ đừng để bị cảm đấy nhé. Nghe đâu ngày mai có luồng khí lạnh thổi về, trời rét như là vào cuối tháng chạp đấy ạ.

Nghe lời cảnh báo của Shirasaki, tôi không quay lại chỉ giơ tay phải lên và đáp ”Vâng, tôi nhớ rồi.”  

Quả đúng như lời Shirasaki, hôm phát chương tŕnh cuối cùng, là một ngày trời lạnh, nhiệt độ không tăng lên. Từ lúc chiều tối, trời bắt đầu đổ mưa, theo dự báo thời tiết th́ đến nửa đêm h́nh như c̣n rét đậm hơn nữa. Tôi đến bên cửa sổ ngửng nh́n nền trời u ám đang đổ xuống những giọt mưa.

Cho dù hôm nay là một ngày có ư nghĩa với tôi, nhưng đối với người khác th́ cũng chỉ là một ngày như mọi ngày. Pḥng phát thanh vẫn không có vẻ ǵ khác so với mọi khi.

Tôi nh́n lên chiếc đồng hồ treo trên tường. C̣n 30 phút nữa là chương tŕnh sẽ bắt đầu. Sắp đến giờ tắt đèn nơi pḥng bệnh cúa mẹ tôi. Ít nhất là buổi phát thanh cuối cùng này tôi cũng muốn mẹ được nghe trực tiếp, thế nhưng..

-Nào, ta đi chứ.

Chẳng phải là có ai gọi, tôi lầm bẩm một ḿnh và đứng lên.

Ra khỏi pḥng phát thanh, tôi thong thả đi về phía có pḥng thu âm. Lối đi này tôi đă đi qua không biết bao nhiêu lần.

Tôi dùng thang máy để đi từ tầng 17 xuống, ḷng c̣n đang hơi bùi ngùi xúc động, th́ nhận ra được là chiếc điện thoại thông minh để trong túi trên ngực áo com lê đang rung nhè nhẹ. Sắp đến giờ phát thanh chính thức, hơi đâu mà phải bận tâm v́ những chuyện lặt vặt. Cứ làm như không biết. Thế rồi máy cũng hết rung. Nhưng ngay sau đó, máy lại bắt đầu rung trở lại. Nghĩ đến mẹ tôi cũng hơi chột dạ, thôi th́ ít nhất hay là cứ xem thử ai gọi tới, nên bèn nh́n vào màn ảnh của chiếc điện thoại thông minh. Th́ ra đó là chị tôi.

-Vâng, a lô. Chị ạ, có chuyện ǵ thế?

-Mẹ, bỗng nhiên mẹ trở bệnh nặng, ở bệnh viện họ vừa mới gọi tới bảo thế.

Giọng nói hốt hoảng của chị cho thấy t́nh trạng nguy ngập. Một cảm giác như là linh tính choán ngợp cả ḷng tôi.

-Họ bảo là y tá bắt gặp mẹ bị ngă quỵ trong hành lang. Chị cũng không rơ sự t́nh ra sao.

Thứ bảy tuần trước lúc đến thăm mẹ, tôi không nhận ra một mảy may nào dấu hiệu cho thấy là sẽ bị quỵ như thế này.

-Chị với anh sắp sửa vào bệnh viện ngay bây giờ, c̣n cậu, cậu cũng đến ngay đi.

Tôi cũng muốn chạy bổ tới bệnh viện lắm, nhưng chương tŕnh phát thanh sắp bắt đầu đến nơi.

Dường như chị tôi cầm điện thoại trên tay trong lúc đang cuống quưt sửa soạn để đi. Hơi thở của chị dồn dập. Ngay đằng sau giọng nói của chị có tiếng anh rể tôi “ Anh lấy xe ra nhé”.

-Bây giờ sắp đến giờ phát thanh rồi chị ạ.

-Không có cách nào sao hả cậu?

-Nếu có cách nào th́ em làm ngay chứ ạ.

Tôi chợt nhớ lại câu nói của cấp trên, ông Mukoujima trưởng pḥng, khi tôi c̣n là lính mới “Nhớ đấy, làm cái nghề này th́ phải biết là có khi bố mẹ đang hấp hối cũng không về nh́n mặt được đấy”.

-Mẹ đang nguy mà cậu nói thế à.

-Em biết chứ, nhưng mà…

Lúc này mà căi cọ cũng chẳng ích ǵ.

-Thôi, ở đây xong rồi là em sẽ đi ngay mà.

Không biết có phải v́ quen đưa các tin buồn thảm, nên không biết từ bao giờ tôi đă có thói quen tiếp nhận sự việc một cách khách quan. Chuyện của mẹ cũng thế, tuy một mặt là sốt ruột không biết mẹ có sao không, nhưng đồng thời cũng có phần nào đó chỉ coi như là đang đọc một bản tin. Tôi cũng không ngờ là ḿnh lại bạc bẽo đến thế.

Tôi dừng lại nơi cửa pḥng thu âm, hít một hơi thật dài. Tôi không có ư định nói cho mọi người trong ban biết tin về mẹ. Hễ nói ra, bầu không khí sẽ trở nên nặng nề. Vả lại có nói ra th́ cũng chẳng làm ǵ được.  

-Chuẩn bị ..Chương tŕnh chót đấy nhé.

Shirasaki nhận ra tôi, nói thế, rồi mím môi lại.

-Ừ, ḿnh sẽ hoàn thành thật mỹ măn chương tŕnh nhé.

Chúng tôi bắt đầu họp. Tôi nhận kịch bản mà Shisasaki đă soạn sẵn, và bức bưu thiếp sẽ đọc tối nay, do người phụ tá trao cho. Tất cả đều sẽ diễn ra theo tuần tự như mọi khi, không bị ảnh hưởng ǵ về chuyện bệnh t́nh của mẹ tôi hay việc chương tŕnh này sẽ chấm dứt.

Ba phút trước khi chính thức bắt đầu, tôi đến ngồi trước micro, nhắm mắt lại trong một giây, khấn thầm trong bụng. Mẹ hăy gắng đợi con nhé.

-Nào, sắp bắt đầu.

Tiếp theo giọng của Shirasaki là tiếng báo hiệu 10 giờ, thế rồi nhạc hiệu của chương tŕnh vang lên. Từ Pḥng Phụ, Shirasaki phất tay ra hiệu.

-Terada Takeshi xin kính chào quư vị thính giả, sau đây là chương tŕnh Ngọn lửa ấm ḷng. Chà, tối này trở trời, lạnh quá phải không ạ. Bản nhạc mở đầu hôm nay là...

Tôi bắt đầu nói, th́ h́nh ảnh của mẹ trong đầu cũng biến mất. Dường như ḿnh cũng có máu nghề nghiệp đấy chứ. Vừa nghe bài Koibito yo ( Gửi người yêu dấu) của Itsuwa Mayumi tôi vừa nghĩ thế.

Chương tŕnh diễn ra thật xuôn sẻ, thế rồi chẳng mấy chốc mà một tiếng đồng hồ sắp trôi qua.

–Ông Tera ạ, suưt nữa là tôi đă khóc mất rồi đấy.

Trong lúc chương tŕnh tạm nghỉ để phát phần quảng cáo, Shirasaki nửa đùa nửa thật bảo tôi thế。Tôi mấp máy môi nói không thành tiếng bảo cậu ta “Th́ cứ khóc đi”.

-Vậy th́ tới phần cảm tưởng cuối chương tŕnh, ông nói thật cảm động cho nhé.

Shirasaki lại phất tay ra hiệu.

-Thưa quư vị, hôm nay là buổi phát thanh cuối cùng của chương tŕnh “Ngọn lửa ấm ḷng”. Chúng tôi xin thành thật cảm ơn quư vị đă theo dơi chương tŕnh này trong thời gian qua. Hồi tưởng lại th́ đó là những năm tháng mà chúng tôi nhận được rất nhiều thư từ của quư vị gửi về, có thư thật bồi hồi xúc động, có thư đem lại một trận cười nghiêng ngửa. Tuy chương tŕnh này đă kết thúc, nhưng chúng tôi xin chúc quư vị vẫn luôn bắt gặp quanh ḿnh những điều hay đẹp, cho dù là lớn hay nhỏ. Tuy lưu luyến nhưng rồi cũng đến lúc phải chia tay, sau hết xin mời quư vị thưởng thức bài hát cuối cùng, và cũng là bài hát tạm biệt, bản Mata au hi made, Cho đến ngày gặp lại nhau, do Ozaki Kiyohiko tŕnh bày.

Nhạc dạo đầu của giàn nhạc kèn trống dồn dập vang lên.

Chương tŕnh không c̣n cần đến giọng đọc của tôi nữa. Tôi có thể đứng lên ngay, nhảy bổ ra khỏi pḥng thu âm cũng không sao. Nhưng tôi vẫn lắng nghe tiếng hát như nghiền ngẫm giây phút “giẫy chết” của chương tŕnh. Cho đến khi Shirasaki ra hiệu “Được rồi” th́ chương tŕnh “vẫn c̣n sống” mà.

-Vâng, được rồi. Ông Tera, xin cảm ơn ông.

Câu nói ấy của Shirasaki đă khiến tôi từ một phát thanh viên, đă trở về với cương vị của kẻ làm con.

Tôi cầm lấy cặp và áo com lê, bước sang Pḥng Phụ, chỉ nói với Shirasaki được một câu:

- Xin lỗi, liên hoan mừng hoàn tất chương tŕnh th́ để sau vậy nhé.
Đoạn ra khỏi pḥng thu âm và đi như chạy trong hành lang.

Tôi leo lên chiếc tắc xi đang đậu trước cửa, nói tên bệnh viện ở Fuchu. Giọng nói thảng thốt của tôi có lẽ đă khiến người tài xế đoán ra được điều ǵ đó. Anh ta đáp “Tôi sẽ cố đi thật nhanh”.

Tuy thế cũng là phải mất khoảng một giờ đồng hồ nữa mới đến Fuchu được.

Tôi vừa nh́n cái gạt nước đang gạt những giọt nước mưa thật lớn vừa gọi điện thoại cho chị tôi.

-À, chị ạ. Bây giờ em đang ở trên xe đi tới. Mẹ sao rồi..

-Mẹ được đưa vào pḥng tăng cường chăm sóc, bây giờ vẫn c̣n ở trong ấy.

Giọng chị có vẻ thất vọng. Bất giác, tôi h́nh dung ra được là chị đang lắc đầu.

-Người ta đang làm đường hay sao ấy nhỉ.

Người tài xế chậc lưỡi.

Đoạn đường đang làm khiến xe phải đi đường ṿng. Cứ những lúc vội th́ lại hay gặp cản trở trước mặt thế này.

-Bác tài à, không có lối nào khác tốt hơn sao?

Tôi hoàn toàn bất lực. Mẹ ơi, mẹ hăy gắng lên mẹ nhé. Mẹ ơi.. Tôi nắm lại thật chặt bàn tay đang để trên đầu gối.

–Đừng có làm ồn cả lên thế, không ra thể thống ǵ cả.

Có lẽ là do thần hồn nát thần tính, tôi tưởng chừng như nghe có tiếng mẹ bảo thế.

Đó là lần đầu tiên tôi được giao nhiệm vụ trực tiếp tường thuật tại chỗ, nơi xảy ra tai nạn đường sẳt. Tôi c̣n là phát thanh viên mới vào nghề, đă bị cuốn hút vào bầu không khí ở hiện trường, nên tùy theo cách nh́n mà cũng có thể có người cảm thấy sự sôi nổi trong lời tường thuật của tôi. Mẹ tôi xem được đoạn trực tiếp truyền h́nh ấy, đă mắng tôi rằng “Người ta đang gặp nạn, ḿnh không được làm ồn lên như thế, không ra thể thống ǵ cả.” Tôi bỗng thấy ḿnh thật là khôi hài, khẽ lẩm bẩm. Mẹ ạ, con vẫn không khá hơn tí nào.

Thế rồi ṭa nhà bệnh viện cũng hiện ra. Bấy giờ đă quá 12 giờ đêm.

Chiếc tắc xi tiến vào tận cửa của bệnh viện. Tôi đưa cho bác tài hai tờ mười ngh́n yên đă lấy ra sẵn khỏi ví, bảo “Bác không phải trả lại tiền lẻ đâu ạ”, rồi nhoài người ra khỏi xe. Hơi thở ra bốc thành mầu trắng rồi tan vào bóng đêm.

Cửa chính của bệnh viện đă đóng, tôi đi ṿng sang cửa nhận bệnh nhân cấp cứu ban đêm. Pḥng chăm sóc tập trung ở đâu ạ, tôi hỏi người gác cửa ở bên kia chiếc cửa sổ nhỏ, nhờ họ chỉ chỗ cho, nhưng ṭa nhà bệnh viện giống như mê cung, tôi không biết đường đi nước bước, chỉ việc đến pḥng tăng cường chăm sóc ở một góc của tầng một mà cũng mất khá th́ giờ.
Tiếng nện gót giầy của tôi vang lên khuấy động sự yên tĩnh trong bệnh viện. Tôi vừa thở hổn hển vừa đến được trước cửa pḥng, th́ đúng lúc vị bác sĩ mặc chiếc áo khoác trắng từ bên trong bước ra.

-Mẹ tôi, bà Terada Sachi thế nào rồi ạ?

Vị bác sĩ chậm răi lắc đầu, cúi đầu thi lễ nói “Bà cụ vừa mới tắt thở ạ”.

-Sao lại thế ..

Tôi có phần nào không tin vào lời của bác sĩ, nhẩy bổ vào trong pḥng. Mồ hôi từ trên trán, cổ và khắp người tôi đều toát cả ra.

Vợ chồng chị tôi cùng hai đứa cháu con chị cùng quay lại.

-Takeshi…

Chị tôi loạng choạng tiến tới gần, tựa vào người tôi mà khóc nức nở. Tôi vừa đỡ lấy chị vừa đến bên mẹ. Gia đ́nh chị dạt cả ra hai bên giường bệnh, nhường chỗ cho tôi. Tôi thấy hụt hẫng như không c̣n sức lực, suưt khuỵu xuống, từng bước tiến đến gần.

-Me ơi, sao mẹ lại ..đi vội thế này.

Tôi nh́n mẹ đang nằm yên như ngủ mà hỏi.

-Nghe đâu là v́ mẹ định nghe ra đi ô th́ phải.

Chị tôi nghẹn ngào nói.

-Ra đi ô nào, hay là chương tŕnh phát thanh của em? Thế nhưng tại sao mẹ lại bị ngă ngoài hành lang?

Tôi hỏi, th́ chị tôi vừa lấy khăn tay lau nước mắt, vừa đưa mắt nh́n bà y tá đứng tuổi c̣n ở lại trong pḥng.

Người y tá khẽ cúi đầu chào tôi rồi bắt đầu kể.

-Tôi là người phát hiện bà cụ ngă nằm dưới đất. Tối hôm trước cũng thế, vào khoảng trước 11 giờ, bà cụ ngồi trên chiếc ghế dài đặt ở chỗ máy bán hàng tự động mà nghe ra đi ô. Tôi hỏi bà cụ đang làm ǵ thế, th́ cụ bảo “Là v́ sau giờ tắt đèn mà c̣n lọ mọ kêu sột soạt e là làm phiền người khác“. Tôi bảo bà cụ là “Ở đây lạnh, thôi cụ vào ngủ đi”, th́ bà cụ bảo “Chương tŕnh của con trai mà không nghe cho nó th́..”

Tôi hỏi rằng “Từ khi nhập viện đến giờ, tối nào cụ cũng nghe à “, th́ bà cụ gật đầu.

Hóa ra là mẹ tôi đă nghe từ ra đi ô, đúng vào giờ phát thanh.

-Tôi có thưa với bà cụ rằng theo nguyên tắc là không được ạ, nhưng bà cụ năn nỉ rằng” Chương tŕnh do con tôi phụ trách đến ngày mai là sẽ chấm dứt hẳn, sau đó th́ tôi xin giữ đúng nguyên tắc, nên cô bỏ qua cho nhé.”

Người y tá xúc động, khóe mắt đỏ ửng.

-V́ thế tối nay tôi cũng có lo là bà cụ lại định ra nghe ra đi ô nữa. V́ vậy trước giờ tắt đèn một chút, tôi đă định sẽ đi tuần. Xong v́ đúng lúc ấy có chuông gọi của bệnh nhân nên sau khi tắt đèn tôi mới đến nh́n vào pḥng bệnh được. Không thấy bà cụ trên giường, nên tôi đi ra chỗ đặt máy bán hàng tự động, th́ mới thấy bà đă bị ngă nằm sấp co quắp trên sàn nhà. V́ từ buổi chiều hôm nay trời bỗng rét đậm hẳn lại. Cho nên .. 

Để nghe chương tŕnh phát thanh của tôi, ai lại ra chỗ như thế trước những 30 phút để chờ nghe.. Lại thêm, c̣n bảo không nghe chương tŕnh cuối cùng là không được nữa chứ.. Có phải là dại không. Tôi thầm trách mẹ mà nước mắt giàn dụa không cầm lại được.

Tôi hít vào đến mấy hơi, để lấy lại b́nh tĩnh. Rồi cuối cùng thở hắt ra thật mạnh. Đoạn nói với gia đ́nh chị tôi và người y tá:

-Làm ơn cho em được ở một ḿnh với mẹ một lát.

Mọi người gật đầu, rời khỏi pḥng.

Tôi đăm đăm nh́n vào mặt mẹ, có vẻ như là vẫn c̣n thoi thóp thở. Khuôn mặt đầy nếp nhăn như thế này sao.

-Mẹ ơi.

Tôi mân mê những ngón tay gầy guộc toàn những đốt tay của mẹ. Vẫn c̣n hơi ấm. Chắc hẳn là linh hồn mẹ vẫn c̣n quanh quất đâu đây.

Đưa mắt nh́n ra ngoài cửa sổ, thấy trên ngọn tháp bằng thép nào đó có ánh đèn sáng nhấp nháy. Trông như thể là ngọn đèn đỏ ở pḥng thu âm sáng lên, báo hiệu đang phát thanh.

-Mẹ ơi, mẹ nghe con nói đây.

Tôi cúi gập người xuống giường bệnh, ghé lại sát bên tai mẹ.

“Sau đây chúng tôi xin giới thiệu Lá thư cuối chương tŕnh. Đó là thư của ông Terada Takeshi. Thư viết như sau. Mẹ tôi từ xưa là người rất nghiêm khắc trong việc dậy con. Số là v́ tôi vốn là một đứa con đểnh đoảng không nên thân. Làm bất cứ việc ǵ cũng bỏ dở nửa chừng. Thế nhưng, được mẹ mắng, không hiểu sao, tôi lại thấy phần nào sung sướng. Tuy vậy, thỉnh thoảng th́ cũng muốn được mẹ khen.

V́ vậy, cho dù bệnh t́nh của mẹ nguy ngập, con cũng đă không bở dở chương tŕnh phát thanh, mà cố gượng để làm cho xong. Thằng con không nên thân này trở thành phát thanh viên được, cũng là nhờ có mẹ, là người mẹ tuyệt vời nhất nước Nhật đấy ạ. Con rất biết ơn mẹ đă nuôi nấng con. Trước mặt mẹ, con đă không nói ra được ḷng ḿnh, nên con mượn dịp cuối cùng này để nói cho mẹ biết. Thưa mẹ, con cảm ơn mẹ.”

Mẹ ơi, mẹ có nghe con nói không? Con đă làm được trọn vẹn công việc rồi đấy. Lần này th́ mẹ khen con chứ ạ?

 

(27/4/2017)

Quỳnh Chi

dịch Saigo no o tayori của Mori Hiromi


 

art2all.net