Quỳnh Chi

Mảnh giấy vụn

 

 

http://blog-imgs-19.fc2.com/k/e/b/kebihabi/20090312223751.jpg

 

Trời về chiều, cảnh vật chung quanh mỗi lúc một ch́m vào bóng chiều đang mờ tối dần. Viên cảnh sát chợt cảm thấy nơi người đàn ông đang đi trên con đường vắng vẻ thưa thớt bóng người kia có một vẻ ǵ bất thường, bèn lên tiếng gọi:

-Này ..này..

Tức th́, người đàn ông ấy quay lại, nhưng không hiểu v́ sao anh ta lại xanh mặt, ra chiều hết sức hoảng hốt, toan bỏ chạy.

-Tên này khả nghi thật !  Đứng lại nào!

Viên cảnh sát đuổi theo măi mới bắt kịp người đàn ông. Anh ta vùng vẫy kháng cự.

-Cái ǵ mới được chứ ! Tôi có làm ǵ đâu nào mà sao lại bị đuổi theo ?

-Là v́ mi bỗng dưng bỏ chạy. Nghe cảnh sát gọi mà bỏ chạy ắt là phải có lư do ǵ !

- Không có lư do ǵ cả. V́ tưởng là bọn trấn lột nên tôi mới bỏ chạy.

-Nếu bỏ chạy mà không dám quay đầu lại th́ nói thế nghe c̣n được. Đằng này biết là cảnh sát rồi mà vẫn bỏ chạy đấy là ǵ. Vào đồn cảnh sát một chút coi nào, ta không làm mất nhiều th́ giờ của anh đâu.   

Người đàn ông lầu bầu nói ǵ đó, nhưng viên cảnh sát cứ thế điệu anh ta vào đồn cảnh sát rồi bắt đầu tra hỏi. Người đàn ông trả lời cho biết địa chỉ và tên tuổi.

-Tôi không làm điều ǵ gian dối cả. Tôi là một công dân lương thiện.

-Nếu thế, tại sao lại hoảng hốt. Hà hà. Xem nào, chắc là có đem theo vũ khí đây. Lấy hết những thứ đem theo trong người ra đây xem nào !   

-Tôi không đem theo thứ ǵ là vũ khí cả !

Người đàn ông lấy hết các thứ trong túi ra bầy trên bàn. Bút máy, khăn mùi xoa, thuốc lá, ví tiền..Không có thứ ǵ khả nghi. Thế nhưng, bằng kinh nghiệm lâu năm trong nghề, viên cảnh sát đă nhận ra hơi hướm đặc biết của kẻ phạm pháp toát ra từ  gă đàn ông này. Viên cảnh sát ngọeo đầu ra dáng hồ nghi, bất giác cầm chiếc ví tiền lên mở ra xem. Trong ấy c̣n có một mảnh giấy. Mở ra th́ thấy có h́nh như là bản đồ vẽ một góc phố bằng bút ch́ nguệch ngoạc. H́nh vẽ một góc phố có thể ở bất cứ nơi nào với các cửa hiệu như nhà bưu điện, hiệu bán mỹ phẩm, hiệu trái cây. Nhưng trong dẫy phố ấy có đánh một dấu X có vẻ đặc biệt lắm.

-Anh kia, bản đồ ǵ thế này ?

Được ch́a cho xem h́nh vẽ, người đàn ông lại có vẻ hốt hoảng

-À, à ..Không có ǵ đâu ạ.

Giọng điệu ấp úng ấy càng khơi thêm nỗi nghi hoặc nơi viên cảnh sát.    

-Th́ anh hăy giải thích đi nào. Chỉ cần giải thích cái này cho rơ là anh được về. Bản đồ vẽ nơi nào, để dùng vào việc ǵ, hả ?

-À, à..đây là

-Anh hăy khai ra. Nếu là chuyện đàn bà hay chuyện ǵ không thể nói với ai được, chúng tôi sẽ tuyệt đối giữ kín không để lọt ra ngoài cho anh. Nhưng anh hăy giúp chúng tôi làm việc.

-À à …Tôi quên mất rồi.

-Cái này đâu có cũ để đến phải đă quên được. Anh cũng đâu có vẻ bị bệnh quên. Có chuyện ǵ mà anh không thể khai được, hả ?

-Vâng, tôi không khai được.

Viên cảnh sát đành bó tay, bèn thử bàn với các đồng nghiệp. Mọi người nói:

-Không chừng có dính líu đến giết người hay đốt nhà ǵ đây. Dĩ nhiên đó chỉ là giả thiết những trường hợp tồi tệ nhất. Nếu thủ phạm nhắm vào căn nhà đó, th́ cho dù có bị giam bao nhiêu ngày, chắc chắn là hắn cũng không chịu khai ra đâu.

-Cũng có thể là như thế lắm. Cố t́nh vẽ thật nguệch ngoạc có lẽ là để giấu cho không bị lộ bút tích đấy.

-Tóm lại dù thế nào cũng phải t́m ngay ra căn nhà trong bàn đồ.  Hễ chùng ch́nh th́ dám xảy ra án mạng kế tiếp lắm! Hoặc là sau khi chúng đă đặt xong bom nổ chậm rồi th́ …

Để đề pḥng sự thể có khả năng muôn một ấy có thể xảy ra, lệnh được truyền đi ngay tức khắc cho các ty cảnh sát là phải t́m cho được khu phố đă được vẽ trong bản đồ này. Bản đồ đă được sao chụp lại và phân phát cho các nơi.

Có nhiều khu phố có nào là nhà bưu điện, nào là hiệu trái cây, đại loại các hàng quán như thế này lắm, thế nhưng t́m măi vẫn chẳng thấy ở đâu một dẫy phố với các hàng quán ở cạnh nhau giống hệt như trong bản đồ này. Ty cảnh sát nào cũng chia người lo t́m, và đối chiếu với bản đồ chi tiết khu phố mà họ có phận sự canh gác.

Nhưng rồi họ cũng t́m ra một khu phố giống hệt như thế.  Viên cảnh sát hối hả t́m tới căn nhà trên bản đồ có đánh dấu x. Tới nơi th́ thấy đó chỉ là một hiệu bánh b́nh thường

- Ngôi nhà vẽ trong bản đồ này là hiệu bánh của ông đây phải không ạ ?   

Nghe viên cảnh sát hỏi, chủ hiệu bánh vừa nh́n vào bản đồ vừa ngoẹo cổ ra chiều ngờ vực

-H́nh như là thế. Nhưng bản đồ này là  như thế nào  ạ ?

-À, đây là của một người đàn ông khả nghi, mà hỏi th́ hắn nhất định không khai. Ông thử nhớ lại xem có bị ai thù oán ǵ không ?

-Không có ai thù hằn tôi hết. Tôi cũng muốn thử bị ai thù một lần cho biết nữa là khác đây ạ !

Nét mặt chủ hiệu bánh lộ vẻ nghi hoặc. C̣n viên cảnh sát th́ không  biết phải làm sao nữa.

Vừa đúng lúc ấy, có một đứa bé bước vào hiệu hỏi mua:

-Cho cháu một cái kem.

Nhưng ông chủ hiệu và viên cảnh sát vẫn lặng thinh v́ đang mải nh́n nhau, nên thằng bé mới hỏi:

-Ông cảnh sát ơi, có chuyện ǵ thế ạ ?

Rồi nó nh́n vào mảnh giấy và bỗng kêu lên “ Ơ, cái bản đồ này của cháu vẽ ! “

-Ủa, cháu vẽ bản đồ này à. Cháu vẽ để làm ǵ thế ?

-Sáng nay cháu vẽ để  đưa cho bố, cháu đă dặn  bố là nhớ mua kem đem về cho cháu. Nhưng măi không thấy bố đem về nên cháu đành phải đi mua đây ạ !

-Tưởng ǵ ! Chỉ có thế sao !

 Viên cảnh sát đang hăm hở điều tra có vẻ hơi thất vọng v́ sự thực bất ngờ này. Nhưng dù sao th́ cũng c̣n một điều an ủi, là đă tóm được một tên ”suri”(*).

 

Nguyên tác : Kamikire của Hoshi Shinichi

Quỳnh Chi dịch ( 24/5/2009)

*suri = (1)móc túi

(2)in (nghề vẽ và in mộc bản)

 

trang Quỳnh Chi

art2all.net