Thái Bạch Vân

 

 

ĐÔI MẮT QUỶ QUÁI

 

 

 

          ..Trong một giây.. tôi sững người. Trong tôi trào dâng một cảm xúc thật khó diễn đạt: một chút mừng, một chút vui, một chút buồn, một chút nhớ nhung xa vắng, một chút thương cảm nhẹ nhàng, một chút mất mát, một chút t́m được, một chút hờn dỗi vu vơ.. Đó, một thứ cảm xúc trộn lẫn kỳ lạ trong tôi, không phải trong tim, không phải trong trí cũng không phải trong ḷng mà nó như đang len lén trào dâng đây đó trên khắp châu thân tôi.

Trong ngày hội ngộ Đồng Khánh & Khải Định, đứng giữa đông đảo bạn bè, giữa bao tiếng nói đang rộn vui, bao tiếng cười đang rộn nở mà tôi thấy ḿnh bỗng ch́m lĩm giữa ḍng sông dĩ văng mênh mông... bởi tôi vừa mới bắt gặp lại đôi mắt đó .. không, phải nói là ánh mắt mới đúng. Giữa tôi và ánh mắt đó có một kỷ niệm lặng lẽ, vướng mắc măi suốt mấy mươi năm âm ỷ ...Bỗng dưng giữa đám đông này, ở lối đi bên kia, ánh mắt ấy sừng sững xuất hiện. Ḍng sông kỷ niệm cuồn cuộn chảy ... Đôi mắt ấy ở mốc kỷ niệm nào nhỉ ! A, phải rồi: Bến đ̣ Thừa Phủ.

Bến đ̣ Thừa Phủ của ḍng Hương Giang có sóng nước mơ màng, có sương lam buổi sáng, có nắng rực rỡ giữa trời trưa, có tiếng ḥ ngọt ngào buổi chiều tà và vừng trăng khuya mộng mị giữa trời đêm. Trên ḍng sông đó những chuyến đ̣ ngang qua lại có rất nhiều bến nhưng chỉ có bến đ̣ Thừa Phủ là nổi danh và lưu danh muôn thuở; bởi khách sang sông toàn trai thanh, gái lịch của hai ngôi trường Đồng Khánh và Khải Định. Bến đ̣ Thừa Phủ là nơi không hẹn mà vẫn thường gặp gỡ giữa nam nữ sinh của hai ngôi trường có giờ học chênh lệch mười lăm phút. Cứ ngày tiếp ngày, những chuyến đ̣ sớm sớm, chiều chiều qua sông... phát sinh ‘’cây tơ hồng không trồng mà mọc’’ nhưng với tôi không vướng tơ hồng để có đêm đốt đèn hoa chúc... mà chỉ một chút vương vấn tâm tư, lưu đọng một kỷ niệm khó phai mờ.

Thời đó, sau khi tốt nghiệp Trung học cấp hai nữ sinh Đồng Khánh chúng tôi phải sang Khải Định học tiếp cấp ba chung với nam sinh; lúc này trường Khải Định là một nửa cơ sở của Đồng Khánh cho mượn.

Vào Đệ tam, học chung với con trai, lúc đầu đám con gái chúng tôi rất bỡ ngỡ, e dè, sau dần rồi cũng quen. Với tuổi của nữ sinh Đệ Tam chắc các bạn đồng lứa tuổi với tôi ai nấy đều có ít nhiều khái niệm về t́nh yêu, đă biết mơ mộng và rung cảm trước cảnh trời mây, non nước hữu t́nh.. cho nên những chuyến đ̣ ngang Thừa Phủ, chung bến, chung đ̣, chung ḍng sông, lại chung cổng trường .. dù không hẹn ḥ, vẫn thường gặp gỡ ..nên giữa chúng tôi, nam cũng như nữ, không ai khỏi vương vấn ít nhiều về nhau. Sang sông gặp đ̣ nên đă gặp người. Hằng ngày tôi cùng vài người bạn thân chung đường, xuống đ̣ qua sông, trên đ̣, con trai một số đứng phía sau lái, một số phía trước mũi đ̣. Tôi và Nga, cô bạn thân nhất của tôi, đứng gần đằng lái hơn v́ đ̣ ít bị lắc.

Tuần lễ sau Tết, trời nắng ráo nên học sinh qua đ̣ đến trường nhiều hơn những tháng mưa gíó.

Nhóm con gái thường ngồi, đứng ở giữa ḷng đ̣. Hôm đó tôi và Nga đang đứng giữa ḷng đ̣ như thường lệ, tôi chợt bắt gặp một đôi mắt khá đặc biệt nh́n tôi đăm đăm. Tôi ngượng quá ngước mặt nh́n trời, lát sau tôi bấm tay Nga, nói khẽ vào tai:

-Này Nga, hắn ta nh́n mi kỹ quá!

Nga nh́n quanh nháo nhác:

-Ai, chỗ mô?

Tôi níu tay Nga khẽ quát:

-Làm chi rộn rứa, phía sau lái ḱa .....

Nga nh́n ra sau, anh chàng áo trắng quần xanh ấy vẫn măi miết nh́n tôi, chẳng biết có người đang ṭ ṃ nh́n ḿnh. Nga tủm tỉm cười chỏ mồm tận mặt tôi :

- Mi ngó kỹ đi, nh́n tau hay nh́n mi đó?

- Thôi dẹp mi đi, mặc kệ người ta ...

Thế là từ đó, chuyến đ̣ nào tôi qua cũng có người đó ở phía cuối đ̣ và vẫn đôi mắt đăm đăm ấy khiến tôi đâm hoảng, hễ đ̣ cập bến là hai đứa vội lên bờ và đi thật nhanh để khỏi bị bắt kịp... nhưng tôi đă lo xa v́ người ta không có ư muốn đuổi kịp mà cứ chậm răi nối bước theo sau. Bực ḿnh v́ bị nh́n lom lom nhưng Nga và tôi cũng  bị chi phối nên hai đứa thỉnh thoảng nghiêng nón nh́n lại.

Dần dần nhận thấy ánh mắt người ta thật đằm thắm, đôi mắt khá to, con trai mà mi dài làm cho cái nh́n thêm thăm thẳm. Ánh mắt có một chút ḍ t́m, một chút ưu tư ...

Vào lớp cái miệng Nga oang oang nên mấy cô bạn trong lớp đ̣i chiếu cố. Thế là hôm sau mấy cô nhỏ theo tôi và Nga xuống đ̣ để thử chiêm ngưỡng đôi mắt đó..

Các cô xúm quanh tôi chong mắt nh́n về phía cuối đ̣ để phân tách mắt người ta. Lần này đông đảo tấn công nên tôi mạnh dạn nh́n thẳng, không cần nghiêng nón.  "Người ta’’ vẫn đứng đó, lặng lẽ nh́n về phía chúng tôi. Tôi cố t́nh đứng thụt lùi sau lưng Nga để hiên ngang nh́n ngó.

Vẫn đôi mắt ấy, vẫn ánh mắt như th́ thầm muốn hỏi.. vẫn trầm tư lắng đọng, không né tránh những ánh mắt đang chiếu thẳng vào ḿnh. Nga rót vào tai mấy cô bạn :

- Ê, tụi mày thấy chưa, người ta chẳng nh́n thấy ai ngoài nàng Vân nhà ḿnh !

Nàng Bông cũng không vừa, ghé vào tai tôi th́ thào :

- Dễ sợ, cái nh́n chết người!

Minh, cô bạn ít ăn, ít nói của tôi cũng xí xọn ngâm nga:

- Thôi rồi chết đuối nàng Vân!

Ỷ đông, chúng tôi chẳng ngán ai nên đồng thanh cười rộ sau câu thơ thẩn của Minh; chỉ tội nghiệp ‘’người ta’’ nghe tiếng cười chợt giật ḿnh, mặt đỏ phừng, cúi xuống nh́n chồng sách trên tay..

Cứ thế, những chuyến đ̣ Thừa Phủ đều đặn qua sông, chúng tôi vẫn chung đ̣, vẫn đi về có nhau, âm thầm lặng lẽ. Phía con gái chúng tôi vẫn áo trắng ngây thơ, tóc thề thả gió lê thê qua đ̣ đi học, ai nh́n mặc ai.

Một hôm, diện đôi guốc mới, đau chân nên đi chậm lại, tới được bến th́ đ̣ sắp quay mũi. Nga bết băi miệng gọi, chân chạy, tay vẫy lia lịa. Chị chèo đ̣ gh́m chèo chờ chúng tôi. Nga leo nhanh lên, len vào giữa đ̣. Tôi quên cả đau chân, vội nối bước Nga, vừa đứng thẳng lên ở mũi đ̣, mắt tôi đụng ngay ‘’ đôi mắt ấy’’ đúng lúc đ̣ đang quay mũi lắc lư. Thế là tôi lảo đảo rồi ngă ṭm xuống nước tối tăm mặt mũi, hồn vía lên mây!! Tôi thoáng nghe nhiều tiếng kêu thất thanh, rất nhanh tôi thấy toàn thân lạnh buốt, quanh tôi là một hố sâu đen ng̣m, tiềm thức tôi đă vội lên tiếng‘’ḿnh đang chết, thôi từ giă cuộc đời thơ mộng, ta đi chầu Long Vương đây’’, và tôi có cảm giác đang gặp Long Vương thật.

Long vương không có hia măo, không có long bào.. mà là một khối đen thủi đen thui, râu tóc mặt mũi cũng toàn một màu đen.....

Không biết bao lâu, tôi nghe có tiếng khóc và nhiều tiếng gọi tên tôi; cùng lúc tôi cảm nhận được một ṿng tay ôm ấm áp ... Tôi mở bừng mắt, trời đất ơi, đôi mắt đó chăm chăm trước mũi tôi và tôi đang ở gọn trong ṿng tay ... không phải ṿng tay Long Vương mà là ṿng tay ‘’người ta’’. Tôi vụt ngồi dậy, vừa sợ, vừa thẹn, vừa giận ( không biết giận ai đây chứ ) miệng lẩm bẩm ‘’vô duyên’’. Ngay khi ấy mấy cô bạn ùa lại d́u tôi vào giữa đ̣, đ̣ lại cḥng chành, tiếng chị chèo đ̣ la ơi ới ‘’Đứng yên, ngồi xuống, coi chừng rớt sông nữa đó mấy cô mấy cậu ơi ‘’!!

Bên cạnh tôi, cô em con ông chú ruột tôi (t́nh cờ hôm nay sao lại đi cùng chuyến ) nh́n tôi thút thít: ’’Chị có sao không, em sợ quá ‘’. Nga th́ xuưt xoa:

- Lạnh không Vân, may mà c̣n trong bờ, nước cạn ‘’người ta’’ nhảy liền xuống ẳm mi lên!

- Ẳm tao lên!?

Tôi trợn mắt hỏi giật giọng..

- Chớ sao nữa, không phải nằm gọn trong ṿng tay người ta đó à!

Nga vừa dứt lời, tôi nghe phiá trước mũi đ̣ có tiếng Bông :

- Cảm ơn anh nghe, may quá nhờ anh ...

Tôi thẹn chín người, mặt nóng ran mặc dù châu thân c̣n lạnh run v́ áo quần ướt sủng. Tôi liếc vội về phía Bông, thấy "người ta" đứng đó, áo quần ướt mèm, mấy cuốn sách trên tay chắc cũng đă tiêu điều dưới nước rồi. Bắt gặp mắt tôi anh hơi nhếch mép. Tôi vội quay đi. Nga, cô em họ tôi và hai cô bạn nữa ngồi sát lấy cặp che chung quanh tôi. Áo quần tôi, ướt nhẹp dán sát vào người, trong suốt như gương. Ngồi co ro, tôi càu nhàu với Nga:

- Khỉ thiệt, mới leo lên mũi đ̣ chưa đứng vững đă va phải ‘’đôi mắt quỷ quái ‘’đó!!

Nga cười cười :

- Ác chưa, mắt người ta t́nh rứa mà nói là quỷ quái!

Tôi nhéo cô ta một cái nên thân rồi x́ một tiếng dài, Nga nhăn mặt rên rỉ:

- Đau người ta, con ni ác quá.

Mấy cô bạn tôi vẫn chưa an tâm, thỉnh thoảng nhổm tới gần tôi hơn, nhờ vậy tôi đỡ lạnh và đỡ ngượng v́ quần áo ướt..

Đ̣ ngang vẫn lướt qua sông, tôi thấy như đ̣ hôm nay đi chậm quá. Phía nam sinh ở trước mũi đ̣ chốc chốc lại quay ra sau nh́n chúng tôi.

Khi đ̣ tới bến, chờ cho nam sinh lên bờ và đi trước, chúng tôi mới kéo nhau lên sau. Đi giữa mấy cô bạn, ḷng xốn xang khó chịu, ḿnh tự giận ḿnh: bỗng dưng nằm gọn trong ḷng ‘’người ta’’ trước mặt văn vơ bá quan, dị ̣m !!.

Hôm ấy vào lớp trễ gần cả tiếng đồng hồ v́ phải qua nhà cô bạn ở trong khuôn viên trường mượn áo quần để thay. Giờ Vạn vật thầy Chính sắp hết, thầy thấy tôi vào, tôi chưa kịp mở miệng, thầy đă vội ngoắt tay cho về chỗ. Tôi nghĩ chắc thầy đă biết chuyện té sông của ḿnh rồi.

Vừa ngồi yên chỗ đă thấy vài cái đầu quay lui nh́n tôi, mặc dầu thầy đang giảng bài. Tôi ngồi, tay chống cằm, nh́n ra cửa sổ.. Học hành ǵ nữa đây; cơn sợ c̣n váng vất trong tôi- ghét quá, đôi mắt ấy, ṿng tay ấy cứ ám ảnh măi trong cái đầu vẫn c̣n đang lạnh buốt của tôi. Tôi băn khoăn: thường đứng phía sau lái, hôm nay sao chạy tuốt ra phía mũi mà đứng, không lẽ chờ ta. Tôi buột miệng lẩm bẩm: ‘’thật quỷ quái, làm người ta rớt xuống sông, c̣n bày đặt làm anh hùng, nhảy xuống nước cứu ḿnh lên‘’. Nghĩ tới đó mà muốn độn thổ...

- Chị Vân!

Nghe tiếng gọi, tôi giật ḿnh ngước lên, th́ ra thầy Chính đang đứng cạnh bàn tôi ngồi. Tôi vội đứng dậy ấp úng:

-Thưa thầy...

Thầy ôn tồn:

- Chị ngồi xuống đi, sao.. c̣n sợ phải không?

- Dạ dạ. ..

- Thôi, chị lên văn pḥng xin phép nghỉ đi, mai hăy đi học.. về phải nhớ uống thuốc vào.

- Dạ, cảm ơn thầy.

Thầy ra khỏi lớp, đổi giờ học. Mấy ông mănh ngồi ở bàn trên quay xuống hỏi han, có đứa riễu:

- Chị Vân à, sao Mây không bay trên trời mà lại lặn dưới nước vậy ...h́ h́ ..?

Có đứa tử tế hơn:

-Thôi mày, người ta c̣n chưa hết sợ ḱa, đừng giỡn ác.

Thôi th́ lao xao, mỗi người một câu. Tôi chỉ nghe rơ có câu nói của tên Bào:

- A, tao biết, anh chàng đó học trên lầu, bảnh lắm à!

Học trên lầu, vậy là người ta học Đệ Nhất. Tôi nghĩ vậy rồi lặng lẽ lật tập ra. Giờ Hóa của thầy Tắc sắp tới.

Tiếng giày lộp cộp của thầy vào tới cửa.. Giờ học này thường căng thẳng đối với ban A của chúng tôi nên ai nấy đều tạm quên vụ té sông của tôi, nghiêm chỉnh nghe thầy sang sảng giảng bài .

Hôm sau chưa hết sợ và c̣n ngượng nên tôi năn nỉ Nga đi ngă cầu Tràng Tiền, tưởng tránh được ’’người ta’’, ai dè mới bước tới đầu dăy lớp Đệ Nhị tôi đă thấy ‘’người ta’’ đang đứng ở bậc thềm, gần thang lầu; vẫn đôi mắt ấy, vẫn ánh mắt âm thầm như hỏi han, dáng ngập ngừng như muốn bắt chuyện... Hoảng hồn, tôi vội kéo
Nga chạy nhanh về lớp ḿnh. Nga chạy theo quưnh quáng, vào lớp nàng ta gắt ầm lên:

- Làm chi mà chạy dữ rứa, mi tướng tá vậy mà cũng biết sợ à?

- Sợ chi, thấy ghét quá thôi.

Nghe tôi nói thế Nga nheo mắt, lên giọng đạo đức:

- Không cảm ơn người ta được tiếng nào c̣n bày đặt ghét...

Tôi vẫn cố căi:

- Cám ơn chi, dị ̣m. Tại họ chứ!

Nga bật cười, trêu tôi:

-Tại họ làm sao? Tại họ ẳm mi gọn quá hả ..hi.. hi..

Nga nói rồi c̣n nheo mắt cười .. hi.. hi. Tức quá tôi cho nàng mấy cái đấm thùm thụp sau lưng, cũng may có tiếng kẻng vào lớp tôi mới tha cho Nga.

Mấy hôm sau tôi kéo Nga đi ngă khác vào lớp. Tuần sau, tôi cho là đă thoát nên lại cùng Nga dung giăng đi lại lối cũ và thoát thật, chẳng thấy bóng‘’họ’’đâu, thật hú hồn.
Liên tiếp mấy tuần như thế, tôi gần như quên mất cái chuyện té sông và quên ‘’họ’’ luôn. Thật ra dạo ấy ngoài việc học tôi c̣n đi dạy kèm cho mấy người con bà d́; hơn nữa, thú thật là đă có người ‘’làm đuôi’’ rồi nên chuyện quên ’’họ’’ là chuyện rất dễ hiểu.

Thế nhưng chuyện chưa tới hồi kết cuộc. Một hôm Nga nhắc:

- Vân, mi có thấy lạ không?

- Lạ chi, khi không hỏi ngang vậy!

Nga nhỏ giọng vẻ bí mật:

- Th́ đôi mắt quỷ quái của mi đó.

Nữa, lại đôi mắt quỷ quái! Nghe Nga nói tôi mới sực nhớ đă lâu ḿnh không thấy ’’họ’’, trên đ̣ cũng như trên hiên trường ... Tôi chợt bâng khuâng và chậm răi hỏi lại Nga:

- Nga muốn nói chi,’’đôi mắt quỷ quái’’của ta ..mà sao?

Nga nh́n quanh trường rồi nói :

-Tao để ư, chẳng thấy chàng ta đâu, ở đây chẳng có, phía cuối đ̣ cũng không.

Tôi cười trêu Nga:

-Thôi, chết mi rồi Nga ơi!.. th́ ra là của mi, hôm đó không phải ta mà là mi rớt xuống sông, để được người hùng nhảy xuống, ẳm lên .. chắc là mi khoái lắm.. ha.ha..

Nói xong tôi bỏ chạy. Nga chạy theo dí tôi vào cuối lớp, nhéo tôi một cái đau điếng vừa rót vào tai tôi :

- Mi ác vừa thôi nghe, tao ḍ la nghe nói anh chàng v́ nhảy xuống nước ẳm mi lên, bị lạnh nên bệnh rồi ...

- Ba xạo, mạnh như voi, sau đó tụi ḿnh c̣n gặp mấy lần. Ê mà mắc mớ chi đi ḍ la.. dzô dzuyên dzậy...?!

Nghe tôi trêu vậy, Nga giận đỏ mặt chẳng thèm nói chi thêm.

Hôm sau chúng tôi vẫn qua ngơ cũ về lớp, chợt nhớ tới lời Nga nói hôm qua, tôi đi chậm lại và khẽ nh́n quanh.. Ôi, trời ơi, tôi suưt kêu lên,’’người ta’’đứng đó sừng sững nơi cửa lớp đầu dăy lớp Đệ Nhị .. vẫn đôi mắt đăm đăm ấy; th́ ra ‘‘họ’’ đứng đó từ lâu nay, ḿnh qua lại mà không hay; nghĩa là ḿnh đă bị nh́n hằng ngày.. Tôi vụt chạy, Nga chạy theo bết băi. Vào lớp tôi bắt bẻ Nga liền :

-Này, ḍ la ǵ giỏi vậy, người ta đứng như trời trồng đó mà nói đau ốm ...

Nga thừ mặt một chút rồi nói :

- Ai biết mô, nghe Bông nó nói ...à mà sao kỳ cục vậy, sao không kiếm cách làm quen mà cứ măi nh́n nh́n, ngó ngó!

-Thây kệ người ta, sao Nga hay lo voi chết không ḥm vậy!

Nga chợt vỗ tay nói như reo :

- Thôi ta biết rồi.

- Biết chi mà biết rồi?

Nga nói nhỏ ra vẻ quan trọng

- Chắc họ thấy mi có hai, ba cái đuôi nên đứng xa xa như để nh́n bức tranh c̣n ướt vậy mà..

- Không đúng, người ta phải hiểu cái lẽ cạnh tranh công bằng chứ.

- Biết đâu v́ tự trọng, có khi người ta sợ thua cuộc hay người ta chỉ muốn độc quyền nh́n..

- Nói khẽ chứ, cái miệng mi lộn xộn quá...

Thế là hôm sau tôi lại tránh đi qua lối đó bởi họ đổi pḥng xuống dưới lầu rồi mà ḿnh không biết. Thời gian qua, những ngày học cuối năm bịn rịn, xôn xao ..

Ngoài sân phượng rực đỏ, ve sầu rền rĩ. Hè tới rồi, sẽ được nghỉ học.. tha hồ đi chơi đó đây thoải mái, nhưng trước mắt sẽ xa thầy, xa bạn nên trong lớp, người nào cũng có vẻ lưu luyến, hỏi nhau địa chỉ nghỉ hè, có người trao nhau tập lưu niệm...

Hôm đó tôi đi học sớm để bàn chương tŕnh liên hoan cuối niên học của lớp. Vừa rẽ vào hiên trường, đang định vào văn pḥng lấy sổ, tôi bỗng thấy ‘’người ấy" từ văn pḥng đi ra, dừng ngay trước mặt tôi, tay ch́a cuốn tập b́a đen. Một thoáng thật nhanh tôi hiểu là người ta muốn ḿnh viết lưu niệm. Hoảng quá, tôi quay đầu đi một mạch về lớp, bụng bảo dạ ‘’tên Bào đáng chết không chịu đi sớm lấy sổ mà nhờ ta’’. Sau này tôi mới biết là Bào bị người ta năn nỉ nên bày đặt chuyện lấy sổ dùm và tôi c̣n biết thêm cuối năm đó ‘’người ta’’ xếp bút nghiên lên đường.. rồi đi đâu biệt tích. Từ đó đ̣ ngang Thừa Phủ không c̣n người ấy, đôi mắt ấy chung chuyến nữa ..

Vài tháng sau tôi nhận được một lá thư, trong đó chỉ vơn vẹn một tấm h́nh, ảnh một chiếc đ̣ ngang, trên đ̣ lố nhố nữ sinh áo trắng, tóc thề, một số nam sinh đứng trước mũi đ̣ và cuối đ̣, sau tấm ảnh có hai câu thơ :

Thuyền ơi, hăy nhẹ vào mơ
Để ta gom hết Mây trời vào tim.

Dưới hai câu thơ vẽ một cành hoa Forget-me-not... kư tên ’’Đôi Mắt Quỷ Quái’’.. Khi đọc mấy chữ này tôi không khỏi bật cười.

Rồi thôi, bặt vô âm tín. Rất lâu, sau ngày ’’trời sập 75’’ tôi nghe nói ‘’người đó’’ đă chết ở một trại tù cải tạo ngoài Bắc.

Nghe tin này tôi không khỏi ngậm ngùi nghĩ tới những ngày đă từng đ̣ ngang chung chuyến trong thời hoa mộng qua mà "người đó’’ chỉ đứng lặng thầm nh́n tôi!!

... Bỗng tiếng vỗ tay rào rào, tôi sực tỉnh nh́n lên sân khấu, không biết đă qua bao nhiêu mục văn nghệ. Lúc này một nữ ca sĩ đang tiến ra trước ánh đèn ... Tôi nhớ ra ḿnh đang dự ngày hội ngộ Đồng Khánh - Khải Định.

Trong khi tiếng vỗ tay vang vang, tôi lách đám đông đi về phía tôi vừa bắt gặp ’’ánh mắt quỷ quái kia, đưa mắt t́m kiếm.

Phía đó rất đông các ông cựu học sinh Khải Định của các thập niên. Sau hơn bốn mươi năm, thời gian đă làm cho con người thay đổi sắc vóc quá nhiều nên bạn bè khó nhận ra nhau. Tôi chầm chậm qua đám đông, nh́n từng người để xem có ai quen không. Bỗng một người nh́n tôi đăm đăm:

-A , chị ...Vân, phải chị Bạch Vân không?

Tôi thấy ngờ ngợ quen, dừng lại. Người ấy đă tự giới thiệu :

- L. đây, láng giềng xóm Hồ ...

- A, nhớ rồi, cùng xóm đúng hơn.

Thế là tay bắt mặt mừng thăm hỏi tíu tít. Anh chàng này học trên tôi một lớp; thời hoa niên của chàng ta cũng ‘’sấm chớp’’ dữ đội lắm. Sau đó tôi gặp thêm mấy ông tướng cùng lớp, phần nhiều họ gọi tôi trước, có lẽ đàn bà chúng tôi ít thay đổi. Thôi th́ hỏi han rộn ràng và đúng là vui như hội, lúc này tôi thấy đời vui tươi làm sao! Chia tay đám bạn nam, tôi lẫn quẫn một ṿng nữa nhưng người mà tôi muốn t́m đă mất hút!

Tôi trở về chỗ đám bạn gái phía trước, mấy cô bạn kêu ơi ới:

- Ê, đi mô năy giờ, đi t́m cố nhân à?

Tôi cười cười :

- Ừ, ḿnh đi t́m ‘’quái nhân’’ nhưng biến đâu mất rồi.

Chúng tôi lại chụm đầu chuyện tṛ, chẳng để ư mấy đến văn nghệ trên sân khấu đang tiếp diễn.

Trong số bạn bè có nhiều kẻ hơn bốn mươi năm mới gặp lại... thôi th́ mừng mừng tủi tủi ... Tan cuộc, chia tay ra về vẫn c̣n quyến luyến dù đă nói thật nhiều, cười cũng đă thật nhiều, có lúc c̣n rưng rưng nước mắt nữa ...mà vẫn chưa thấy đủ; thôi hẹn  năm sau . !!!

Đêm đó về nhà trằn trọc khó ngủ bởi vừa được trải qua một buổi tương phùng hội ngộ thật vui, thật nức ḷng, thêm vào đó tôi đang bị ám ảnh bởi ’’đôi mắt quỷ quái’’ kia chợt biến chợt hiện.

Tôi tự hỏi ‘’người ta’’c̣n sống và đang ở đây? Bạn bè c̣n ai biết và nhớ đến chuyện té sông của tôi? Có người nào biết tông tích của người đó không?

Khi viết những ḍng này tôi lại nghĩ: -Nếu người đó c̣n hiện diện trên cơi đời ‘’người ấy’’sẽ nghĩ ǵ khi đọc đoạn hồi kư này của tôi ..và ánh mắt mà tôi bắt gặp kia có thật hay chỉ là ảo giác; rồi th́ không biết bao nhiêu câu hỏi lại dồn dập...
 

----


Các bạn thân mến! Ḍng sông kỷ niệm của tôi trùng trùng, vừa rồi tôi đă đưa các bạn bơi vào một trong những Khúc Sông Kỷ Niệm của tôi...như một tín hiệu gọi về tuổi hoa niên của chúng ta..

Bạn bè thân thiết của tôi ơi, có phải chúng ta ai cũng trân quí và lấy làm thú vị về những kỷ niệm của thời niên thiếu đầy hoa mộng, đầy quỷ ma trong tuổi học tṛ của chúng ta!?

‘’Phải Phải’' ! Tôi như đang nghe rền vang đâu đây tiếng trả lời của các bạn phải, phải.....PHẢI!...............

Ḍng đời trôi... lặng lẽ trôi
Kỷ niệm nào có pha phôi
Một thoáng bay, hương hạnh phúc
D́u bước ta.. đến cuối đời ! !


Thái Bạch Vân

*******

Phụ Trang

Giờ Đây Chỉ
Thấy Trong Mơ


Hương Giang một giải sông mơ,
Nước xanh bích ngọc sương lam rũ bờ.
Lung linh sóng lượn tỏ mờ,
Đ̣ ngang Thừa Phủ thoi tơ đi về.

Dù xa mấy dặm sơn khê,
Qua sông chung chuyến cùng lên một bờ.
Để cho Đồng Khánh mộng mơ,
Để cho Khải Định làm thơ tuổi hồng.

Tháng ngày áo trắng sang sông,
Gửi thương cho sóng gửi mong cho bờ,
Để cho Khải Định ngẩn ngơ,
Nh́n ai nghiêng nón mà ngơ ngẩn ḷng.

Những mong sóng bước song song,
Đôi tim cùng nhịp, ḷng ḷng vương tơ.
Chung đường đến cổng bơ vơ,
Vào trường ngóng măi người thơ rèm hồng

Thế rồi ngày tháng long đong ,
Ai ngoài nhung nhớ ai trong hững hờ .
Giờ đây chỉ thấy trong mơ ,
Hương Giang sóng biếc , dáng thơ một người .

Thái Bạch Vân

**********

Tao Phùng Nhớ Hẹn

Một cơi ngây thơ
sân trường ngập nắng
Kỷ niệm vương tơ
Hương ḷng thơm ngát .

Phượng nở ve sầu
Mây trôi tan tác
Cuộc đời bể dâu
Cổng trường ngơ ngác .

Chia tay nhau rồi
Bạn hiền muôn ngă
Vận nước nỗi trôi
Đường đời tất tả

Gánh nặng hành trang
Về vườn kỹ niệm
Nhặt lá thanh xuân
Ướp hương mộng cũ .

Muôn nẽo t́m về
Tuổi thơ êm ả
Mặc đời bể dâu
Tao phùng nhớ hẹn

Thái Bạch Vân


*******

 

 

art2all.net