Thái Bạch Vân

 

 

MỘNG NỬA CHIỀU

 

Hồi kư

 

 

 


          Chào các bạn Đồng Khánh và Khải Định thân thương;

          Tôi đă từng mời các bạn bơi vào Ḍng Sông Kỷ Niệm của tôi chơi và đă đưa các bạn tới, dừng lại nơi từng khúc sông như : "Đôi Mắt Quỷ Quái",  "Thuở Nghịch Đùa", "Mưa Ơi Ta Vẫn Nhớ" để cùng nhau sống lại những kỷ niệm vui đùa, thương cảm khó quên. Giờ đây mời các bạn theo tôi dừng lại khúc sông kỷ niệm: "Mộng Nửa Chiều" ... để chúng ta, chính ḿnh hâm nóng lại những rung cảm đằm thắm đầu đời khi.. sóng vai người yêu dạo chơi nơi băi biển, nơi đồi sim, nơi ven rừng, nơi bờ suối, cũng để sống lại những phút giây hạnh phúc tuyệt vời của tuổi xuân phơi phới bên ngưỡng cửa t́nh yêu.. Tôi nghĩ rằng các bạn đang đồng t́nh với tôi... phải không!? Vậy th́ hăy theo chúng tôi du ngoạn Đồi Sim Tím để ngắm màu tím hoa sim .. với buổi chiều vàng, cảnh trời đẹp và t́nh tứ như mộng ... trước t́nh yêu đăng quang phơi phới ...


*

           T́nh yêu vừa chớm nụ, chúng tôi ríu rít bên nhau như đôi chim vành khuyên, hai kẻ yêu nhau chẳng mấy khi xa rời... tay trong tay cùng nhau mở rộng buồng phổi, hít thở lấy luồng không khí long lanh hạnh phúc, mở toang cánh cửa trái tim đón nhận hết những mộng, những mơ, những ngọt ngào với lời hay ư đẹp cùng những hờn dỗi vu vơ, những đắng cay vô t́nh...

Trong t́nh yêu phơi phới đó tôi thường đưa người yêu dạo chơi đó đây, những nơi có cảnh đẹp và những vùng thiên nhiên đầy thơ mộng của xứ Huế.

Những ngày cuối hạ và chớm thu, thời tiết xứ Huế của chúng ta thật dễ thương, cảnh sắc thật nên thơ; trời không nóng gắt, nắng hanh hanh vàng, mây mỏng lăng đăng trôi, khi chiều sắp lên, chân trời điểm bàng bạc mây sắc tím.. và gió thu đă bắt đầu khiến lá vàng chợp chờn buông rơi... Rồi những cơn mưa hồng, đẹp và xao xuyến..bay bay theo gió từ những tàng phượng vỹ đă nở rộ tới độ sung măn. Ôi! cảnh đẹp và t́nh tứ biết bao. Trước thiên nhiên thơ mộng, gợi t́nh ấy, hai kẻ yêu nhau chúng tôi ..nhất định vai kề vai đi thưởng ngoạn.

Những ngày trời như mơ đó rơi vào dịp nghỉ hè của các trường Đại học nên chàng của tôi vẫn thường từ Sài G̣n về Huế thăm tôi, c̣n tôi, mới đầu niên học nên chưa phải bận rộn bài vở... thế là chúng tôi có được nhiều th́ giờ dạo chơi bên nhau; khi xuống Vỹ Dạ.. "nh́n mấy hàng cau nắng mới lên - vườn ai mướt qúa,xanh như ngọc" (1), khi lên núi Ngự B́nh trước tṛn sau méo (2) để nghe thông reo, khi đi xem các lăng tẩm cổ kính để bên nhau lặng thầm nghe tiếng thời gian thở than, khi vào cung nội tráng lệ uy nghi để cùng nhau có một ước ao mơ hồ nào đó, thăm hồ Tịnh Tâm hương sen ngào ngạt, hoa nở trắng hồ.. để t́m một chút lắng dịu cho tâm hồn, đi viếng các chùa, nhất là chùa Thiên Mụ, ngôi chùa ở gần nhà thờ họ Thái của tôi...nơi mà thời thơ ấu tôi và đàn em vẫn thường lên chơi vào những ngày nghỉ học.. để nhớ lại những buồn vui của thời thơ ấu qua.. Phía sau khu chùa là những g̣, những đồi chập chùng một vùng rộng, phần lớn nơi đồi thấp là nghĩa trang dành cho dân cư ngụ trong vùng.

Mộ của chú tôi cũng ở trên ngọn đồi thấp sau chùa. Đặt biệt trong khu đồi đó có mấy đồi cao mọc toàn cây sim, đến mùa hoa sim nở, tím ngát cả đồi ...chợp chờn cánh bướm.. Rồi mùa sim chín, đồi sim rộn ràng những đàn ong mật cùng mấy bầy chim sẻ.

Tôi rất mê mấy đồi sim ấy và thường lên chơi ngọn đồi cao nhất; v́ trên đó có rải rác bóng im dưới mấy tàng cây, tuy chỉ là những cây gai già khẳng khiu, hơn nữa từ nơi cao này có thể nh́n xuống mấy đồi hoa sim phiá dưới; cho nên đi chơi với ngườI yêu tôi không thể bỏ sót cái đồi sim tím ngát kia được. Mỗi lần lên đó chơi tôi không quên viếng thăm mộ chú tôi v́ vậy tôi được tiếng là cô cháu này c̣n thương nhớ tới ông chú quá ...

Một hôm, vẫn là ngày đầu thu, hai chúng tôi sửa soạn chuyến du ngọan Đồi Sim Tím bằng xe đạp. Tôi biết mỗi lần đi chơi dù xa hay gần chàng luôn luôn mang theo cây đàn Violon để tới đâu cũng có thể đàn chơi được nhưng tôi vẫn hỏi :

- Anh không... bỏ quên cây đàn đó chứ ?

Chàng vờ ngẩn ngơ một chút rồi ngâm nga:

-Hôm qua anh đến nhà em.. khi về anh đă bỏ quên cây đàn (3).

Bán tín bán nghi, tôi vội nh́n ra chiếc xe đạp anh để ngoài hiên, chẳng thấy túi đàn treo nơi guidon xe như thường lệ. Thấy tôi sắp sửa xịu mặt chàng vội nói:

-Nghe lại nè:

Rồi lại ngâm nga :

- Hôm qua anh đến nhà em ..khi về ..

Chàng chưa dứt câu tôi đă nhớ ra, hôm qua chàng ở chơi nhà tôi suốt buổi chiều, vội ngoảnh nh́n lên đầu tủ.... và cây đàn thật đang trên đó; thế là tôi tươi rói nụ cười. Chàng nheo mắt trêu tôi:

- Em tôi xấu quá chưa chi đă muốn "nhỏ xuống ḷng tôi những giọt châu" (4) ( hai chúng tôi rất mê thơ phú, mê ca nhạc nên hay méo mó ngôn từ và ưa hư lộng chữ nghĩa khi chuyện tṛ với nhau).

Ḷng vui phơi phới, giữ nụ cười của nhau, chúng tôi thong thả song song đạp xe ra ngơ, lên cầu Gia Hội ngang qua chợ Đông Ba, bắt chàng gác xe chờ tôi vào chợ mua nhang, hoa quả cúng chùa và tảo mộ chú tôi cùng thức ăn trưa. Ra khỏi chợ chúng tôi theo con đường Trần Hưng Đạo dọc bờ sông Hương hướng lên chùa Thiên Mụ. Trên đường đi chúng tôi dừng lại chụp h́nh vài nơi như nhà Thủy Tạ, Bến Thương Bạc, Vườn Ương, nơi đây trồng và ương rất nhiều cây cùng các loài hoa quí và lạ, cầu Bạch Hổ rồi chợ Kim Long.

Ngoài tà́ đàn violon và viết nhạc, chàng c̣n có tài chụp h́nh. Chàng chọn cảnh, hướng dẫn kiểu đứng và lấy ánh sáng rất hay nên tôi thường được nhiều tấm ảnh đẹp, rất giá trị về nghệ thuật. Mỗi lần nhận ảnh là tôi không khỏi xuưt xoa khen ngợi... Mỗi lần như thế chàng lại được dịp nịnh đầm:

- Nhờ em tôi đẹp nên anh mới chụp đẹp đó thôi.

Thuở đó nghĩ ḿnh thiệt dại khờ, nghe phỉnh, nghe nịnh, chẳng cần biết mô tê chi, cứ việc khoái chí khơi khơi.. Nhưng biết đâu, được dịp để nịnh ḿnh, người ta cũng lấy làm sung sướng khơi khơi ấy chứ...

Cứ t́nh tang như thế, khi tới nhà thờ họ Thái của tôi th́ đă giữa trưa. Chúng tôi vào nhà, mụ Nguyên, người giúp việc trông nom nhà thờ, vui mừng chạy ra đón. Tôi sắp một ít hoa quả và đốt nhang cúng tổ tiên. Thấy tôi vái lạy chàng cũng xớ rớ tính làm theo, tôi vội can :

- Khoan, anh chưa vái lễ được.

- Sao vậy?

- C̣n sớm, chưa phải lúc.

- Sớm chi nữa, trưa trề rồi ...

Biết chàng không nghĩ ra, tôi cười cười nói :

- Em nói là anh chưa lễ bàn thờ nhà em được, c̣n sớm lắm.

Chàng ta mở to mắt nh́n tôi lắc đầu. Tôi đang nghĩ, không biết là chàng không hiểu thật hay giả vờ th́ mụ Nguyên đứng lau lư đồng bên cạnh nói tỉnh khô:

- Cậu lễ ở bàn Phật thôi, các bàn khác chờ tới lúc làm rể đă mới được phép lễ.

Chàng ta trả lời ngay:

- Th́ tôi đang làm rể ...

Tôi vội ngắt lời:

- Từ từ đă, c̣n sớm lắm anh ơi !

Chàng làm bộ, buông thỏng tay thở dài than:

- Tội nghiệp thân tôi..

Mụ Nguyên tưởng thật nói ngay:

- Th́ nhờ mai mối lẹ đi...

Nghe thế chàng nheo mắt nh́n tôi. Tôi liền khoát tay lia lịa rồi ngâm nga:

-Em c̣n bé lắm ..ư chọn tài trai (5).

Nói xong tôi chạy nhanh xuống nhà ngang.

Mấy thức ăn tôi mua lúc sáng, mụ Nguyên đă dọn ra bàn, chúng tôi ăn xong từ giă mụ rồi đạp xe lên chùa Thiên Mụ.

Chúng tôi gửi xe nơi quán nước bên cạnh chùa rồi leo lên mấy chục bậc cấp, dừng lại một lúc ngắm nh́n tháp chùa uy nghi sừng sững in bóng lên nền trời.

Chàng chụp cho tôi thêm mấy tấm ảnh nữa rồi mới vào chính điện dâng hoa quả lễ Phật. Trong khi lễ tôi th́ thầm:

-Nè..giờ th́ tha hồ lạy nghe.

Chàng không vừa, nói lớn:

-Khỏi chờ làm rể hí?

Tôi hoảng hồn, bặm miệng cúi lễ mà mắt lấm lét nh́n quanh, chỉ sợ các vị sư đang tụng kinh gần đó nghe thấy. Biết ḿnh lỡ miệng chàng im bặt, lễ xong rón rén rút êm ra ng̣ai.

Chúng tôi ra cổng hậu sau chùa, theo con đường ṃn đi lên đồi viếng mộ chú tôi rồi lên Đồi Sim Tím, tới giữa đồi th́ mặt trời vừa chênh bóng, nắng thu vàng hanh, nhẹ như lụa, làm cho hoa sim mượt mà tím ngát, hoa nối hoa, màu tiếp màu, đồi cao, xuống đồi thấp, mênh mông, mênh mông. Chúng tôi im lặng đắm ch́m giữa cái tím bát ngát của màu sim và giữa cái bao la của không gian trời đất. Giọng chàng thiết tha:

-Vân ơi, em thật tài t́nh, tài t́nh hết sức, sao em khám phá được nơi này ?!

Tôi mỉm cười đằm thắm nh́n chàng, ḷng xúc động thích thú, th́ ra chàng cũng có một cảm quan như ḿnh...Tôi cùng chàng ngước nh́n phía chân trời, vài cụm mây trắng đang dần pha hồng rồi sắc tím vụt loang tới.. Ôi chao huyền ảo... giờ đây trời mây như xuống thấp, rất gần với chúng tôi....

Đồi sim như biến dạng chỉ c̣n là một thảm nhung tím ngát ..và trời ...và mây.. và hoa..và hương và sắc đang quyện lấy hai chúng tôi. Chàng khẽ nắm lấy tay tôi rồi như chúng tôi đang d́u nhau nhẹ bay lên trời ... cứ thế không biết bao lâu chúng tôi mới ra khỏi cơn mộng ảo đầy thi vị đó.

Chàng vội mở túi đàn lấy đàn đưa lên tựa cằm vào, miệng nói nhanh:

-Em sáng tác ngay cho anh vài câu thơ đi.

Trong cơn mộng mị chưa phai, cảm hứng đâu vụt tới, tôi ứng khẩu:

Tím ngát đồi sim mộng nửa chiều
Du du mây tím gửi hương yêu ...

Tôi vừa dứt câu chàng đă bảo: -chờ anh.. rồi miệng lẩm nhẩm tím, tím ngát.. Sol .. Si .. Fa ..Sol.. Mi.. trong khi mấy ngón tay trái bấm vào phím đàn, tay phải kéo đàn .. Chỉ một phút sau đó gịng nhạc trỗi lên d́u dặt, thiết tha, từ chậm tới nhanh... Mắt chàng vời vợi sắc chiều, bóng chàng in lên nền mây tím lênh đênh. .. Tôi đắm mắt nh́n chàng và đắm hồn theo tiếng đàn réo rắt, chơi vơi. Tiếng đàn như thổn thức, như bâng khuâng ..

Bỗng tiếng đàn dài lê thê.. cao vút.. cao vút rồi chấm dứt.

Tôi như mộng du, nhẹ đến bên chàng, tựa vào vai đàn của chàng, nước mắt rơi ướt má tự bao giờ. Dịu dàng chàng hôn lên mắt tôi giọng âu yếm:

- Em tôi dễ cảm xúc đến thế sao !

Tôi nh́n chàng không nói để mặc chàng lau nước mắt cho tôi. Chàng thủ thỉ:

-Thế là chiều nay chúng ta có được một đọan nhạc mới.

Tôi hơi ngạc nhiên hỏi :

- Chỉ hai câu thơ của em mà gợi hứng cho anh cả một đoạn nhạc dài vậy sao?

Chàng cười, vẻ tự hào:

- Chứ sao! bởi chúng ta đang cùng có chung một rung cảm..

Tôi vội ngắt lời chàng:

- Sao anh biết em có cùng một rung cảm với anh?

- Biết chứ, chúng ta không phải đang đứng chung trong một cảnh rất hữu t́nh và nên thơ đây hay sao?! Không phải chúng ta là hai kẻ đang yêu nhau sao?! Và qua cửa sổ mắt em anh đă thấu dưọc sự rung động của em lúc này chẳng khác ǵ anh !!

Tôi lắng nghe lời chàng rót mật, ḷng những rộn ràng phút giây hạnh phúc. Trong khi chàng vẫn say sưa theo khúc nhạc mới, chàng nói tiếp:

- Đêm nay anh sẽ trau chuốt lại khúc nhạc này và đặt lời tiếp theo hai câu thơ của em vừa rồi ... và nó sẽ được mang tên ‘’Mộng Nửa Chiều.‘’

Chiều xuống đậm, màu tím hoa sim thẩm lại. Chàng xách túi đàn cùng tôi rẽ hoa chầm chậm xuống đồi, ngàn hoa như quấn quưt lấy chân chúng tôi. Tôi cúi xuống ngắt một ôm và ngầm hẹn ḥ với Đồi Sim Tím một ngày trở lại.

Chúng tôi đạp xe trở về thành phố với ḷng đầy ắp niềm vui. Trước khi chia tay chàng khẽ nói với tôi :

- Em phải có cái áo dài màu tím hoa sim này mới được.

Ba hôm sau chàng ôm đàn đến thăm tôi, trao cho tôi xấp ảnh anh đă chụp cho tôi hôm đi chơi Đồi Sim Tím; gần hai mươi tấm ảnh màu thật đẹp. Tôi kêu lên:

- Sao tôi lại có thể đẹp như thế này!!

Chàng khoe tài liền :

- Phục anh chưa!!

Tôi vui quá trả lời ngay:

- Phục, phục lắm nhưng..không có người mẫu đẹp th́ sức mấy ..

- Cái đó quả không sai.

Nói rồi chàng lựa mấy tấm h́nh chụp cho tôi ở Vườn Ương, ảnh chụp cận, chỉ lấy nửa người, có cái ảnh chụp khuôn mặt tôi kề bên một đóa hoa hồng màu vàng thắm. Chỉ vào tấm h́nh chàng nói :

- Này em coi , thật là: - Mặt hoa lồ lộ, hoa bên hoa.

Lời chàng nói là một câu đối. Thật đúng như chàng nói, một khuôn mặt má hồng môi thắm, mắt đen lay láy đang kề bên đóa hoa hồng màu vàng tươi hé nở. Tôi không khỏi tấm tắc khen :

- Tuyệt .. tuyệt, rất nghệ thuật!!.

- Vậy th́ phải có thưởng chứ ?

- Anh muốn thưởng ǵ đây?

Anh nhỏ giọng :

- Mỗi tấm ảnh thưởng một cái.. hôn được chứ?

Tôi lắc đầu le lưỡi nói:

- Nghèo mà ham..

Rồi như đồng ư nói tiếp:

-Thôi cũng được ..

Nói xong tôi gom xấp ảnh lại đến cạnh chàng. Thấy chàng hơi ngạc nhiên nhưng thoáng nét hí hửng tôi không khỏi cười thầm. Khi đứng trước mặt chàng tôi ch́a xấp ảnh ra bảo:

- Anh cứ tự nhiên, hôn lên mỗi tấm ảnh này một cái...

Nói xong tôi vội chạy xuống bếp. Biết bị lừa chàng đứng nơi ngưỡng cửa chun mũi, dứ dứ nắm tay theo tôi.

Tôi nín cười, đi làm nước chanh rồi mang lên cho chàng:

-Thôi em tạ lỗi, uống nước chanh cho bớt giận nghe!

Chàng cười x̣a rồi cắn nhẹ vào tay tôi; uống cạn ly nước chanh.. như sực nhớ điều ǵ chàng nói :

- Chưa thoát anh đâu, giờ th́ hăy đối câu đối anh ra khi năy:

"Mặt hoa lồ lộ, hoa bên hoa".

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói

- Đối dở đừng cười đó nghe, và đọc luôn:

"Mộng t́nh tỏ tỏ, t́nh với t́nh"..

Thấy chàng gật gù, tôi nói thêm để trêu chàng:

- Miệng người rơ rơ, người cắn người...

Nghe tôi nói vậy chàng dưa tay cú nhẹ lên đầu tôi rồi đọc:

- C̣n đây th́ : Tay người gơ gơ, người gơ người...

Tôi không nín cười được, thế là chúng tôi cựi lên sặc sụa..

Hết cười được một lúc, chàng bảo tôi :

- Đối giỏi lắm, nhắm mắt lại, ch́a tay ra anh thưởng cho cái này.

Tôi ngoan ngoăn nhắm mắt lại, chừng mươi giây tôi nghe mát rượi nơi bàn tay, vội mở choàng mắt ra, thấy trên tay ḿnh một xấp lụa màu tím hoa sim .. Tôi thích thú quá, xổ tung xấp lụa ra, ướm lên người. Lụa thật mềm, điểm lưa thưa những hoa sao nhỏ li ti, hơi yến sáng. Tôi nói như reo:

- Ôi chao đẹp quá! thích quá! Chao ơi màu tím hoa sim!

Trước sự thích thú của tôi, anh cảm động thật sự, mắt anh ngời ngời ánh yêu thương. Lần này không chờ anh đ̣i thưởng, tôi ôm lấy đầu anh hôn lên mắt anh .. Bỗng giọng anh trầm trầm :

- Năm ngày nữa anh trở lại SàiG̣n, em nhớ mặc áo này đi tiễn anh nghe!

Nghe tới tiễn đưa tôi như đă thấy trước nỗi nhớ nhung của những ngày sắp tới ... dường như mắt tôi đang ướt. Tôi gượng vui, th́ thầm với chàng:

-Thế th́ chúng ta ra tiệm may áo ngay bây giờ mới kịp!


***

Các bạn thân mến, thôi hăy tạm dừng ở đây để tôi đi may áo màu tím hoa sim cho kịp mặc vào ngày đưa tiễn chàng của tôi nhé.

Xin hẹn .. có dịp sẽ mời các bạn vào thăm những khúc sông kỷ niệm khác của tôi .....

 

Thái Bạch Vân

( Mộng nửa chiều, hồi kư, trang 22)


 

Ghi Chú
1- Thơ Hàn Mặc Tử : Đây Thôn Vỹ Dạ
2- Ngạn ngữ.
3- Nhạc Phạm Duy: Cây Đàn Bỏ Quên .
4-Thơ Hàn MặcTử : Những Giọt Lệ
5-Thơ Nguyễn Nhược Pháp : Em Đi Chùa Hương

 

~~oOo~~

 

PHỤ TRANG

 

Mây Tím


Nhớ măi mùa thu nắng chẳng say,
Ngập ngừng mây tím thoáng bay bay.
Cùng ai sánh bước Đồi Sim Tím
Đắm đuối hồn hoa mộng cuối ngày,

 

Mây tím vương vương lượn nẻo trời,
T́nh ta như vẫn măi chơi vơi.
Hương yêu phong kín, t́nh chan chứa,
Chuỗi mộng long lanh qúa tuyệt vời.

 

Chênh chếch tà dương giọt nắng mờ,
Hoàng hôn mây tím dệt ngàn thơ
Màu sim tím ngát, đàn nâng phím,
Trỗi khúc nhạc t́nh đẹp ước mơ.

 

Mây tím giăng giăng tím cả trời ,
T́nh ta vương vấn măi người ơi !...
Hoa sim tím ngát màu thương nhớ,
Lắng ...buớc chân ai vọng dưới đồi ...


Thái Bạch Vân

Mộng Nửa Chiều, Hồi kư, Trang 22


~~oOo~~


.
Áo Tím Ngày Xưa


Áo em màu tím đẹp như mơ,
Gió thoảng tà bay rộn ư thơ.
Sắc tím tô màu em duyên dáng
Hồng nhung đỏ thắm cũng lu mờ.


Áo em, ta vẫn nhớ màu sim
Có biết rằng ta vẫn kiếm t́m ?
Những độ thu về mây nước tím
Ta đem nỗi nhớ gửi đàn chim .


Áo em tím ngát cả đường xưa,
Lưu lạc hồn ta thủa nghịch đùa.
Khăn tím choàng thêm khi trở rét,
Nh́n em ta cảm tác nguồn thơ!


Áo em màu tím thật đơn sơ,
Vẫn măi theo ta cuối bến bờ
Thầm bảo ta yêu Người Áo Tím,
Và yêu cả Áo Tím... người thơ ?!


Thái Bạch Vân

Mộng Nửa Chiều, Hồi kư, Trang 23 - 24

~~oOo~~

 


Những Ngày Thu Tím
 

Bâng khuâng gió thoảng ...thu về
Lá xanh nhẹ điểm úa vàng rừng cây
Nhạt nḥa nắng rụng trời tây
Hoàng hôn... hiu hắt dâng đầy nhớ thương
Những ngày thu tím mờ sương
Lá thu lót thảm con đường đón đưa
Mưa Ngâu lất phất sớm trưa
Cùng ai sánh bước vào mùa chớm yêu
Sen thu nḥa nhat gió chiều
Cúc hoa tím ngát dập d́u dáng thơ
Vĩ cầm lă lướt như mơ
Anh nâng phím nhạc dệt tơ t́nh nồng
Thang mây đan vơng hư không
Cùng nhau hẹn ước trọn ḷng uyên ương
Dù cho tan tác mười phương
T́nh ta vẫn măi vương tơ một đời
Giờ đây non nước trùng khơi
Đón mùa thu tím chơi vơi cơi ḷng
Lặng nh́n lá rụng ngoài song
Mà nghe đàn khúc nhớ mong chập chùng
Người ơi ḷng măi thủy chung
Đường đời vạn nẽo, trùng phùng.. bóng mây!
Cho ta thương tưởng vơi đầy
Châu rơi ướt mộng chuỗi ngày tương tư !!
Những ngày thu tím


Thái Bạch Vân

Mộng Nửa Chiều, Hồi Kư, Trang 25 - 26

 

 

 

art2all.net