Thiếu Khanh

 

ANH THÀNH ĐÃ MẤT

 

 

          Đó là tin nhắn tôi vừa nhận được từ một đứa em.

                 Nguyễn Thành là một người bạn cùng lớp của tôi ở trường Trung Học Phan Bội Châu, Phan thiết. Tôi rời nhà trường năm 1962, măi đến năm 2004, sau hơn 40 năm, chúng tôi mới gặp lại nhau. Anh Thành nghe tin tôi đă “xuống núi” và vừa chuyển về thành phố mang tên mới HCM, đă từ quê anh ở Ḥa Đa (tức huyện Phan Rí thành cũ tỉnh B́nh Thuận) vào t́m thăm tôi ở Tạn Phú, Sài g̣n, và... trả cho tôi một quyển sách anh đă mượn từ hơn 40 năm trước mà tôi đă quên! Đó là cuốn tiểu thuyết “The Old Man and The Sea” của nhà văn Mỹ Hemingway, giải Nobel văn chương 1954. Nhờ cho anh mượn, và được anh giấu rất giỏi, nên cuốn sách thoát được nạn “phần thư” sau năm 1975.

Thành ra trường, học sư phạm, làm thầy giáo. Nhưng sau năm 1975 anh “mất dạy” như nhiều nhà giáo thuộc phe chiến bại lúc bấy giờ. “Tiến vi quan, thoái vi sư” là cái “đạo” của kẻ sĩ thời xưa. Anh Thành tiến vi sư mà thoái cũng vi sư. Người ta không cho anh làm thầy chính thức th́ anh sống lây lất bằng nghề dạy học chui tại gia. Cuộc sống của anh rất nhiều khó khăn, nhưng các con của anh vẫn được học hành tới nơi tới chốn. Anh đọc sách rất nhiều, biết rất nhiều chuyện, nhưng nói rất ít. Tôi vẫn lo và tiếc vốn kiến thức của anh sẽ mai một thật uổng nếu anh mất đi.

Có lần trong khi nói chuyện với nhau, nhân đề cập Chùa Hang ở quê tôi (tức ngôi chùa Cổ Thạch ở Làng B́nh Thạnh, Huyện Tuy Phong, B́nh Thuận), tọa lạc tại một nơi xa xôi heo hút nay đă trở thành một thắng cảnh du lịch, anh hỏi tôi c̣n nhớ những câu đối chữ Hán đắp nổi trên các trụ cổng chùa không. Tôi sửng sốt không nhớ ǵ cả. Đó là những câu đối của các vị ḥa thượng cao tăng khai sơn hoặc các vị đại nho trong làng, đă ghi hai bên cổng chùa và khắc gỗ treo trên các cột ở nhà trai từ thời tôi chưa sinh ra, mà hồi nhỏ c̣n ở nhà với vốn chữ Nho học ở nhà chùa ra, tôi có đọc được, nhưng có lẽ không hiểu hết, rồi xa quê nửa thế kỷ, tôi không c̣n nhớ nữa. Anh Thành đọc cho tôi nghe tất cả, và chép lại cho tôi giữ. Tôi lưu vào máy tính. Bây giờ sực nhớ t́m lại nhưng không c̣n ǵ nữa sau nhiều lần hỏng ổ cứng và đổi từ máy bàn ra máy xách tay. Giờ nếu về quê, ra thăm Chùa Hang, chắc là tôi không đọc được hết những câu đối đó; ngẫm lại trong làng B́nh Thạnh tôi không nhớ ra ai có thể đọc lại giúp tôi những câu đối chữ Hán này, mà anh Thành th́ đă mất rồi.

Tôi mới được một đứa em gởi tin nhắn báo cho biết “Anh Thành đă mất!”

Chuyện đau ḷng này đă được lường trước. Cách đây khoảng gần một tháng, trước khi trở về Canada, nhà thơ Thu Lâm (Trương Lợi), cũng bạn chung học cùng lớp, một trong ba tác giả in chung tập thơ “Khơi Ḍng” ở Canada năm 1968 (người thứ ba là Nguyên Thi Sinh), điện cho tôi biết anh Thành đă rất yếu, không nói được nữa, tuy vậy vào phút chót trước khi Lợi đi, anh nắm bàn tay Lợi và chảy nước mắt. Anh cảm động v́ bạn đến thăm. Sau đó tôi gọi điện thoại hỏi thăm, chị Thành cũng nói anh đă yếu lắm, và chắc không gượng được lâu.

Tin nhắn của đứa em chỉ vỏn vẹn bồn từ. Tôi đang hỏi lại để biết thêm.

Năm nay anh Thành 78 tuổi. Chúng ta làm bạn chơi thân với nhau cho đến năm ngoái 2017 là 60 năm, trong đó thời cuộc đưa đẩy chúng ta bặt tin nhau hơn 40 năm không gặp. Đau ḷng vĩnh biệt anh. Cầu nguyện anh được thảnh thơi siêu thoát.

Gia đ́nh Thiếu Khanh chân thành chia buồn với chị Thành và các cháu. Chú TK chia buồn với cháu Triều.

 

TK post lại bài thơ viết tặng anh Thành từ 14 năm trước, sau hơn 40 năm gặp lại.

https://www.facebook.com/thieukhanh/posts/10209055825472895
 

 

art2all.net