Thiếu Khanh

 

 

VỚI BẠN HỌC NGÀY XƯA CHƯA GẶP LẠI
 

 


"Đàn chim xa trường Phan Bội Châu
Bay dài hơn bốn chục năm sau "(*)
Dù khi lá rụng không về cội
Nhưng mỗi ḷng riêng ắt nhớ nhau

Dẫu sống một trăm hai chục tuổi
Đến nay cũng quá nửa đời rồi
Ới ơi bạn cũ ngoài sông núi
Mái tóc c̣n đen được mấy người?

Nay bạn dễ chừng mang kính lăo
Ít nhiều đuôi mắt nhíu chân chim
Về chiều hẳn bớt lo cơm áo
Vẫn thức trong ḷng tuổi thiếu niên?

Qua cuộc mưu sinh sừng lẫn móng
Mấy phần c̣n lại nét hồn nhiên?
Bao nhiêu mơ ước và hy vọng
Dưới đáy rương ḷng hẳn mới nguyên?

Thành bại nên hư thôi chớ kể
Giếng đời đâu đă cạn ngây thơ
Dù nay con cái thành cha mẹ
Vẫn nhớ ngày vui thuở học tṛ

Họp mặt nhau từ năm Đệ Thất
Khởi nguồn trăm suối góp thành sông
Tṛ quê ra tỉnh c̣n chân đất
Đồng phục chưa quen áo đóng thùng.

Nhà trọ ở lâu thành ở thiệt
Đứa từ Phan Rí đứa Tuy Phong
Hàm Tân, Mũi Né về Phan Thiết
Hột muối trao tay cũng mặn ḷng.

Gần nửa trăm năm từ đó nhé
Hết hè năm trước tiếp năm sau
Bỗng dưng ta lớn bao giờ nhỉ?
Rồi thoắt xa nhau đến bạc đầu!

Cuộc sống phân thành nhiều miếng nhỏ
Mỗi người nhận lấy phận riêng ḿnh
Rồi theo vận nước đi trăm ngả
C̣n nhớ trường xưa nhớ tuổi xanh?

Mong có một ngày ta gặp lại
Cầm tay nhau đứng ngó nhau cười
Trông lên mái tóc thời thơ dại
Đă muối tiêu hay muối trắng rồi.

Và nhắc nhau từng trang kư ức
Ḍng sông Mường Mán nước trong xanh
Đường Trần Hưng Đạo, đường Trưng Trắc
Nhà sách Vui Vui, sách Hiệp Thành.

Về lại trường thăm pḥng học cũ
Mặt bàn nét chữ có c̣n không?
Thấy ta trong đám đồng môn nhỏ
Kỷ niệm ngày xưa lại cháy ḷng.

Sàig̣n, 2/12/2004

Thiếu Khanh

 

 

(*)Thơ Thiếu Khanh, Với bạn hơn 40 năm gặp lại
 


 

art2all.net