Thân Trọng Tuấn

MẤY HỘT BỤI HỜ
 

Kỷ niệm như sách cũ
Buồn tay giở từng tờ
Nhớ thương khơi lăng đăng
Bám mấy hột bụi hờ

Tui
California Jun 8, 2019 at 12:05 PM

 

 

-9-

NHỮNG NGÀY DI TẢN


          Ngày 29 tháng 4 năm 1975 hỗn loạn. H́nh ảnh Sài G̣n hốt hoảng hoang mang! Trước bến Bạch Đằng xe đậu kín mấy hàng. (122) Và đường phố dềnh dàng xe quân đội. Xe Jeep gắn súng đại liên có anh dân sự ngồi thật lối (123). Quán ăn đông nghẹt. Hè phố đầy người! Vẫn nói vẫn cười. Vẫn vui chơi thỏa thích. Vài đêm có pháo kích. Thiết quân luật giới nghiêm. Sau 11 giờ đêm. Không được ra khỏi ngơ. Ngọn đèn đường vẫn tỏ. Soi tương lai mịt mù. Ra đi có trật tự (124). Phận ḿnh nằm chỗ mô?

 

 

Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ và trực thăng chở người di tản ra hạm đội 7 (Nguồn: Internet

 

 

Trước cổng ṭa Đại sứ Mỹ những ngày cuối tháng 4-1975 (Nguồn: Internet)
 

 

Đường phố Sài G̣n ngày 30 tháng 4 năm 1975 (Nguồn: Internet)

 

Dân chạy loạn tràn vô. Làm Sài G̣n chật cứng! Ngày 30 tháng tư. Nạn cướp giật tràn lan những nơi đông người đứng (125). Sáng 30 tan hàng. Đoàn tàu tới Côn sơn. Có một chiếc tàu nhỏ. Chở vợ đi t́m chồng. Vượt sóng khắp biển đông. Nhưng chồng vẫn vắng bóng. Đành phải trở về không. Đáng thương phận má hồng!

 

Trên bến Bạch Đằng (Nguồn: Internet vbafmamn.com)
 

Chiều 30 đoàn tàu quay mũi. Vượt trùng dương nhắm hướng chính đông. Nối đuôi nhau một hàng đi tới. Mỗi b́nh minh rực rỡ mặt trời hồng. Ngày mồng 7 tháng 5 đoàn tàu dừng lại. Thả súng đạn xuống biển và làm lễ hạ cờ. (126)

 

Tàu HQ3 tại Subic Bay ngày 07 tháng 5 năm 1975 (Nguồn: Internet)

Giọt nước mắt nghẹn ngào thương tiếc ngẩn ngơ! Làn gió biển thổi lá cờ Mỹ bay phần phật. Cả đoàn người im lặng nén tiếng khóc. Trong vui mừng v́ hai tiếng “Tự Do”. Hải quân Mỹ c̣n làm bộ giở tṛ. Bắn hàng trăm phát súng vào thân tàu được lệnh hủy bỏ, nhưng tàu vẫn trơ thân chịu. (127) Vào tới bến được phát cho chiếc chiếu. Qua hôm sau lên chiếc Green Forest sang Guam. (128) Sau bốn ngày hết đứng, ngồi lại nằm. Khuya không trăng. Trưa dội nắng. Đă đến được ḥn đảo tươi sáng hiền lành.

Từ ngoài biển nh́n vào hải đảo. Dưới trăng non có một hàng đèn sáng lung linh như ngọc thạch. Gió biển lùa từng làn hơi mát lạnh. Ḷng vui mừng nhẹ nhàng thanh thản. Cơn đói mờ người cũng đă tiêu tan!

Chấm dứt hải hành, chúng tôi xuống đảo (129). Sau khi tắm rửa và thay quần áo được lănh thứ ăn khô và nước ngọt. Vừa ăn vừa đi lên xe bus về Tent City! (130) B́nh an suốt một chuyến đi. Ra khỏi đất nước chuyện ǵ cũng cam. Giờ th́ đă đến đảo Guam. Không c̣n nghe tiếng đạn bom hăi hùng. Cho dù xứ sở lạ lùng. Rồi sẽ vào Mỹ là vùng tự do. Chẳng lo đói kém gầy g̣. Và tương lai sẽ ấm no rỡ ràng. Bây giờ phải tập xếp hàng.(131) Ăn ngày mấy bữa phải càng lội bơi! Băi Gab Gab tắm đă đời. Tắm xong đói bụng vậy thời lại ăn. Khúc quanh ra khỏi nhà bàn. (132) Chợ trời la liệt bày hàng bán buôn. Cũng có ghế hớt tóc luôn. Có tổ x́ tẩy, có phường lái thương… Tiến dần ra biển là đường. (133) Đón tàu cặp bến vẫn thường ngày đêm. (134) Băi dừa chân núi êm đềm. Uốn quanh băi cạn cứng mềm hải sâm. Hốc đá đầy đặc những nhum. Ốc xà cừ lớn nằm khum mai rùa. Trong veo băi biển sóng đùa. Thanh b́nh một cơi xa xưa dịu dàng! Dù chẳng là chốn địa đàng. Nhưng hơn những cảnh xóm làng tan hoang! Buồn thương cho nước Việt Nam. Giải phóng gây cảnh lầm than tội t́nh. Chủ nghĩa chia rẽ dân ḿnh. Bạo lực hành hạ dân lành thảm thương! Ra đi là cảnh cùng đường. Có ai hiểu thấu đoạn trường này chăng? Quê hương, đất nước xóm làng. Gia đ́nh thân thích họ hàng bà con. Chiến tranh mất hết chỉ c̣n. Một chút sinh mạng cỏn con chạy làng. Xa xôi ngh́n dặm đảo Guam. Nghe tiếng loa gọi lại càng tủi thân! (135)

 

Bản đồ đảo Guam và năm 1975 tỵ nạn (Nguồn: Internet)

 

Trại tỵ nạn Orote Point tại Guam tháng 5 năm 1975 (Nguồn: Internet)
 

“One line! Đi đi mau!”  Xếp hàng đi ăn ở trại tỵ nạn Orote Point tại Guam

tháng 5 năm 1975 (Nguồn: Internet)
 

 

Bảng số xe của đảo Guam và nhật báo của trại năm 1975 (Nguồn: Internet)
 

Trại Asan tại Guam và băi biển Gab Gab (Nguồn: Internet)

 

Băi biển Gab Gab (Nguồn: Internet)

 

Gab Gab Beach Fortification (Nguồn: Internet)

Tới ngày đi Mỹ đă gần. Giấy tờ. Xe buưt. Anderson phi trường. Alaska nửa chặng đường. Dừng lại thấy tuyết trên đường trắng tinh. Lần đầu tiên trong đời ḿnh. Thấy tuyết rơi nhẹ trong thinh không buồn. Xúc cảm dấy động tâm hồn. Viễn du xứ lạ. Nỗi buồn nhớ quê! Đến Harrisburg xe buưt chở về. Port Indiantown Gap cận kề rừng thông. Mái xanh, tường trắng, đường cong. Cỏ non mướt mịn như trong họa đồ. Trại được chia làm 4 khu. Đặt chung chữ H chia lô rơ ràng. (136)

Trại (Barracks) Indiantown Gap - Pensylvania (nguồn: Internet)

Ranh giới những sợi băng vàng. Thăm viếng xe buưt sắp hàng ra vô. Một ngày ba bữa ăn no. Bàn chuyện t́m kiếm sponsor ra ngoài. Nhập vào cuộc sống đổi đời. Nhà thờ. Trang trại. Những người hảo tâm. (137)
 

Thân Trọng Tuấn

California November 11, 2019
 

__________

Ghi chú

(122) Trước bến Bạch Đằng xe đậu kín mấy hàng. Tin đồn là đoàn tàu hải quân Việt Nam Cọng Ḥa sẽ sang Phi Luật Tân nên người ta đến để kiếm cách xin đi nhưng bị cấm cản không cho vào trại. Tôi và “người dưng khác họ” vừa lấy nhau được 4 tháng không mang hành lư bảo với lính gác cổng tôi là người đang sống ở trong trại nên bị hỏi thẻ gia binh, đang lúng túng th́ may mắn có người bạn tên Nguyễn Đăng Nam là trung úy hải quân trong sân bước ra, xác nhận với người lính gác nên chúng tôi được cho vào. Vào lúc hoàng hôn, khi đang chờ ở trại tiếp tân th́ thấy gia đ́nh Đề Đốc Chung Tấn Cang và một đoàn người đi về phía có mấy chiếc tàu đang đậu liền chạy theo. Khi gia đ́nh Chung Tấn Cang lên tàu xong th́ lính trên tàu cất cầu thang, bắn chỉ thiên cản người ùa theo lên tàu và hô lớn “Tàu này hư máy không đi đâu hết!”. Một thanh niên phóng đại theo hụt chân rơi xuống nước, Phó Đề Đốc là Thiếu tướng Hoàng Cơ Minh bảo lính gác quăng phao cứu vớt người rơi xuống sông và chính ông tự tay gài lại cầu thang nên “người dưng khác họ” lên chiếc HQ1 trước hết khiến chúng tôi luôn nhớ ơn. Sau khi lên xong, thấy bên ngoài chiếc HQ1 là HQ2 và ngoài cùng là chiếc HQ3. Hai chúng tôi leo thành tàu ra chiếc HQ3 v́ cho rằng chiếc tàu bên ngoài này sẽ chạy trước hai chiếc kia. Khoảng 7 giờ tối, tàu rời bến. Có lần bị mắc cạn ở một khúc quanh sông, nhưng rồi lại ra được nhập vào đoàn tàu tiếp tục hải tŕnh ra Côn Sơn.

(123) Xe Jeep gắn súng đại liên anh dân sự ngồi thật lối: Đường phố xe và người đông nghẹt, nhốn nháo. Thỉnh thoảng xuất hiện chiếc xe jeep có gắn súng đại liên M60 chạy qua và người đứng gác súng lại là anh dân sự trẻ thấy oai hùng trong thành phố chứ ra mặt trận có lẽ sẽ không thọ!

(124) Ra đi có trật tự: Gia đ́nh thân nhân các thành phần những người có liên hệ mật thiết với các cơ quan Hoa kỳ, an ninh, điệp vụ t́nh báo, chiến dịch dân vận, v.v. được tuần tự cho di tản qua Guam bằng máy bay. Chương tŕnh Orderly Departure Program, viết tắt là ODP thoạt tiên chỉ được dùng trong giới chức Hoa Kỳ tại Việt Nam vào tháng 4 năm 1975. Chương tŕnh này được chính thức công nhận từ năm 1979 dưới sự hỗ trợ của Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn.

(125) Nạn cướp giật tràn lan những nơi đông người đứng: Ngày 30 tháng 4 năm 1975: Sau khi nghe lệnh buông súng, Sài g̣n nhốn nháo hỗn loạn. Tại bến Bạch Đằng đông nghẹt người nên kẻ gian lợi dụng giở tṛ móc túi, giật giây chuyền, cướp tài vật, v.v.

(126) Thả súng đạn xuống biển và làm lễ hạ cờ. Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh hướng dẫn đoàn tàu di tản sang Phi Luật Tân. Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1975, để vào vịnh Subic Bay, đoàn tàu di tản phải thay cờ Việt Nam Cọng Ḥa bằng cờ Mỹ và tháo bỏ tất cả vũ khí xuống biển. Lễ hạ cờ đơn giản. Những gịng lệ xót xa âm thầm. Một số tàu cũ được lệnh bắn ch́m. Sau khi tàu cặp bến, đoàn người được đưa vào căn cứ, phát thức ăn, nước uống. Sáng hôm sau đoàn người được chuyển sang tàu lớn mang tên Green Forest trực chỉ đi Guam. Tối 11 tháng 5 đến Guam. Khi nh́n thấy hàng đèn trên đảo, mọi người vui mừng, xúc động.

(127) Bắn hàng trăm phát súng vào thân tàu được lệnh hủy bỏ, nhưng tàu vẫn trơ thân chịu. Sau khi được lệnh tất cả vũ khí trên tàu phải được giao cho quân đội Mỹ để quăng xuống biển, một chiếc tàu HQ của Việt Nam Cọng Ḥa cũng bị lệnh phá hủy. Hải quân Mỹ bắn hoài mà không ch́m, chẳng biết lư do.

(128) Qua hôm sau lên chiếc Green Forest sang Guam. Sau khi vào Subic Bay, lên căn cứ Mỹ, ngủ một đêm, sáng hôm sau lên chiếc tàu chở hàng dân sự Green Forest đi Guam. Lính Mỹ đóng thêm 2 tầng mới đủ chỗ cho khoảng 100 ngàn người, gấp 10 lần dự tính, nên thực phẩm thiếu hụt. Tầng trên hết dành cho đàn ông thanh niên độc thân. Tầng thứ hai dành cho gia đ́nh có trẻ em. Tầng thứ ba dành cho gia đ́nh chưa có con và phụ nữ. Ban ngày tàu chạy chậm, ban đêm phóng nhanh. Bốn ngày sau đến Guam.

(129) Chấm dứt hải hành, chúng tôi xuống đảo. Vào lúc 7 giờ sáng ngày 12 tháng 5 năm 1975, cơ quan tỵ nạn bắt đầu cho chúng tôi rời tàu Green Forest đi xuống đảo. Những thanh niên độc thân ở tầng trên hết xuống trước xếp theo hàng một từng người. Trung b́nh mỗi một giây đồng hồ dành cho ba người đi qua chỗ tiếp nhận áo quần, khăn tắm, xà pḥng, bàn chải và kem đánh răng, v.v. Chúng tôi là người xuống sau cùng nên măi đến 7 giờ tối chân mới chạm đất. Sau khi tắm rửa thay áo quần lên xe về lều th́ đă quá 9 giờ tối.

(130) Vừa ăn vừa đi băng ngang qua đống áo quần người ta vừa mới tháo bỏ trong ngày cao như mái nhà để lên xe bus về Tent City! Guam có khoảng 10 trại tỵ nạn gồm khách sạn Đông Kinh (Tokyo Hotel) đến các cao ốc trong căn cứ quân sự, nhà tù năm 1945, trại Asan. Riêng trại Orote Point dùng lều vải và gường bố, gọi đùa là Tent City có chợ trời, PX (Chợ quân tiếp vụ Mỹ), máy bán nước Coca cola, nhà cầu, khu vực dành riêng cho những người muốn trở về Việt Nam, v.v. Trong khu vực trại Asan có băi biển Gab Gab.

(131) Bây giờ phải tập xếp hàng. Tập xếp hàng khi lấy thức ăn, trả tiền ở PX, làm giấy tờ v.v. Một cảm giác khó chịu khi nghe người lính Mỹ trẻ ra lệnh với một câu nửa Mỹ nửa Việt thật rơ ràng “One line! Đi đi mau!” học được từ mấy đứa trẻ con tị nạn ranh mănh.

(132) Khúc quanh ra khỏi nhà bàn. Từ các lều vải đi ra qua khỏi ba nhà ăn tới khúc quanh có chợ trời, rẽ phải về khu vực dành cho người Việt hồi hương và tận cùng là trại Asan có băi biển Gab Gab.

(133) Tiến dần ra biển là đường. Khoảng giữa chợ trời và biển là khu vực gồm những dăy nhà tiền chế mái nhọn dành cho người Việt muốn hồi hương, được bảo vệ bằng hàng rào chống B-40 và dây kẽm gai. Những cửa sổ phía gần đường đi được đóng thêm ván ép v́ bị ném đá.

 

Khu vực dành riêng cho người muốn trở về Việt Nam (Nguồn: Internet)

 

Biểu t́nh đ̣i trở về Việt Nam (Nguồn: Internet)

 

Cạo trọc đầu đ̣i trở về Việt Nam (Nguồn: Internet)

 

Thư Viện Phạm Văn Thành Trích: “ngày 22 tháng 3 năm 2015 ghi trên mạng: “tạm gọi là "sử liệu" đáng tin cậy về câu chuyện không thể tin được về con tàu Việt Nam Thương Tín từ 3 phía:

- Phía người quốc gia bị nạn: M Ngọc Phan và nhạc sĩ Trường Sa

- Phía người ở bên kia vỹ tuyến (thời điểm tháng Tư đen 1975): nhà báo Huy Đức.

- Phía truyền thông: Đài phát thanh Á Châu Tự Do (RFA):

1- M Ngọc Phan (không rơ là tên hay bút danh, không xác định năm tháng viết những ḍng kể dưới đây...)

10:30 sáng ngày 30/04/1975, với danh nghĩa Tổng Thống, cựu Tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng…

…Tàu Việt Nam Thương Tín ra đến sông Ḷng Tảo bị Cộng quân nă B-40 vào hông tàu, làm thủng một mảng lớn. Nhà Văn Chu Tử, Chủ Nhiệm Nhật báo Sống ở Sài G̣n đă bị đạn B-40 của Cộng quân giết chết trên tàu Việt Nam Thương Tín….

…Khi cập bến đảo Guam, phần do nội tuyến VC tuyên truyền, phần v́ ly biệt người thân, 1652 người đă chấp nhận lên tàu Việt Nam Thương Tín quay trở lại Việt Nam, vào tháng 10/1975, dưới sự điều khiển của Trung Tá Hải Quân Trần Đ́nh Trụ….

…Lúc đó, người nào cũng hy vọng là sự trở về của họ sẽ được cộng sản thích thú chấp nhận và đăi ngộ tử tế.

Người Mỹ th́ biết những người trở về sẽ vô cùng cực khổ v́ thiếu thốn nên đă trang bị cho họ đủ thứ mùng mền, chăn gối, lương thực ê hề. Có người đă ví người Mỹ cho nhiều vật dụng như cho con gái về nhà chồng!...

’’Nào ngờ đâu khi tàu Việt Nam Thương Tín cập bến Nha Trang, Việt Cộng đă cho lột sạch sẽ quần áo và của cải trước khi đưa tất cả vào trại giam ngoại trừ một bé trai 7 tuổi. Mỗi người phải trút bỏ hết quần áo và được cấp phát 2 bộ quần áo cũ thay quần áo tù. Cộng sản làm như vậy để tiện lục soát trong quần áo và tịch thu toàn bộ của cải, kể cả những bộ quần áo của người tỵ nạn….

…Kết quả là mỗi người được cộng sản đón bằng cái c̣ng số 8, bất kể đàn bà trẻ con! Tất cả phải lột sạch quần áo để công an khám người, khám tóc t́m cái ǵ có thể giấu được. Quần áo bị tịch thu để công an có thời giờ lục soát kỹ càng và lấy luôn. Trong số những người về có tới 400 sĩ quan cảnh sát, và mấy trăm sĩ quan quân đội.

Đàn bà và trẻ con bị giam tối thiểu 9 tháng, những người khác từ 5 năm trở lên, tuỳ theo thành phần, lư lịch. Một số lớn bị t́nh nghi do CIA "cài" về để làm gián điệp, t́nh báo th́ c̣n bị giam lâu hơn! Riêng cựu Trung Tá Trụ đă bị tù 13 năm. Cuối cùng ông được trả tự do và ông cùng với gia đ́nh đă được định cư tại Hoa Kỳ qua diện HO năm 1990…”
 

…Nhạc sĩ Trường Sa (*). Trả lời phỏng vấn của Thy Nga RFA 2008-12-07, ông cho biết:

"… Khi tàu tới Nha Trang, VC bắt tôi lên Ty Cảnh Sát cũ tại Nha Trang ở đó 2 tháng, rồi chuyển ra trại A 20 Phú Khánh. Một thời gian ngắn sau th́ chuyển ra Bắc, trại Nghệ Tĩnh đến năm 1984, mất cả thảy 9 năm! Chỉ v́ đă ra đi, rồi lại trở về.

Nhạc sĩ TRƯỜNG SA và Nữ Ca Sĩ QUỲNH LAN (Sàig̣n 2008) -

nguồn ảnh: trang nhà Nhạc sĩ TRƯỜNG SA
 

…“2- Trích trang 19 sách "Bên Thắng Cuộc" (TẬP 1: GIẢI PHÓNG - PHẦN I: MIỀN NAM) của Huy Đức (xuất bản và ra mắt ở ngoại quốc 2012, sách điện tử do Amazon phát hành dưới h́nh thức Kindle theo Mặc Lâm, biên tập viên RFA 2012-12-13)

…Ngày 29-9-1975, sau khi Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc nhận được sự đồng ư của Chính phủ Lâm thời Cộng ḥa Miền Nam Việt Nam, tàu Việt Nam Thương Tín rời Guam trong một buổi lễ tiễn đưa trang trọng: có những phụ nữ mặc áo dài, chào cờ và được truyền h́nh Mỹ tường thuật. Trung tá Hải quân Trần Đ́nh Trụ được ủy nhiệm chỉ huy chuyến trở về của con tàu này….

…Sau hai tuần hải hành, tàu Việt Nam Thương Tín về đến hải phận Vũng Tàu. Măi tới hôm sau, hai tàu Hải Quân treo cờ đỏ sao vàng mới chạy ra và dừng lại cách tàu Việt Nam Thương Tín gần 200m. Những người lính Hải quân dùng ống nḥm quan sát rất kỹ và sau mấy giờ, họ hướng dẫn tàu Việt Nam Thương Tín chạy ngược ra phía miền Trung. Những người trở về bắt đầu linh cảm điều ǵ đó bất thường nhưng họ vẫn c̣n hy vọng và vẫn c̣n chờ đợi….

…Tới Nha Trang, tàu bị dẫn vào Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân. Tất cả mọi người đều bị dồn lên những chiếc xe bít bùng và khi được chở tới Trung Tâm Thẩm Vấn của Quân đoàn II th́ mọi người được lệnh “phải trút bỏ hết quần áo, bị khám xét rất nhiều lần từ đầu đến chân, được phát cho hai bộ đồ lính rộng thùng th́nh, một chiếc chiếu rộng 8 tấc rồi dẫn đi nhốt vào pḥng giam”. Trừ một đứa bé khi ấy 7 tuổi, tất cả đều phải đi tù, người ít nhất 9 tháng, người lâu nhất – Trung tá Trần Đ́nh Trụ – phải ở tù tới 13 năm….” Hết trích.

Xem thêm: Thư Viện Phạm Văn Thành - Chuyện tàu Việt Nam Thương Tín

Thương thuyền Việt Nam Thương Tín

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 rời Sài G̣n. Tháng 5 năm 1975 tàu đến Guam với hơn 600 người di tản.

 

Trên đường đưa tiễn người lên tàu Việt Nam Thương Tín hồi hương

(Nguồn: Thư Viện Phạm Văn Thành)

Tháng 10 năm 1975, Trung Tá Hải quân Trần Đ́nh Trụ chỉ huy tàu Việt Nam Thương Tín chở 1,652 người về lại Việt Nam. Tàu cặp bến tại Nha Trang và tất cả những người trên tàu đều bị tù trong trại A20 biệt danh Thung Lũng Tử Thần!

Theo nhà văn Vơ Hương An th́ vào năm 1979, khi ngồi chờ hớt tóc trên băng nghế trong trại cải tạo, chợt người bên cạnh quay sang hỏi có biết ai là người ngu nhất trên đời không? Chưa kịp trả lời th́ anh ta nhận là chính ḿnh. Vơ Hương An chưa kịp hỏi tại sao th́ một người khác trả lời thay là v́ anh ta sau khi tới Guam đă theo tàu Việt Nam Thương Tín trở lại Việt Nam, bây giờ phát khùng trong trại cải tạo.

 

Tàu Việt Nam Thương Tín sẽ trở về Việt Nam (Nguồn: Internet)
 

(134) Đón tàu cặp bến vẫn thường ngày đêm. Mỗi lần nghe tin có tàu tị nạn cặp bến tại Apra Harbor là người ta ùa xuống thăm hỏi và t́m thân nhân.

(135) Nghe tiếng loa gọi lại càng tủi thân! Đủ mọi thứ tin tức qua loa phóng thanh gắn trên những trụ điện đến đài phát thanh tiếng Việt do Kim Vui phụ trách nhưng hoàn toàn của … người ta! Xe rao thêm tin tức như có tàu cặp bến; mở thêm trại mới; mời lên văn pḥng điều chỉnh giấy tờ hay ra phi trường; tin ông cụ đi lạc đường cần ngươi đón về; giá vàng hôm nay là $175/lượng; v.v. Trong khi chờ đợi ngày vào Mỹ, người tị nạn giết th́ giờ bằng cách tắm biển, nhặt hải sâm, bắt ốc xà cừ, hái dừa, xem chiếu bóng, xếp hàng lănh dĩa thức ăn, đánh bài gió không tiền, đi chợ trời và tán láo!

(136) Đặt chung chữ H chia lô rơ ràng. Trại (Barracks) Indiantown Gap là trung tâm huấn luyện của quân đội Hoa Kỳ tại thành phố thủ đô Harrisburg thuộc tiểu bang Pensylvania. Trại có 4 khu vực là 3, 4, 5 và 6. Chúng tôi được cho vào ở trong khu số 4, lầu số 12, nên địa chỉ ghi là H4-12. Có buồng tắm nước nóng. Nhà ăn riêng. Gần PX, nhà thờ, bệnh viện, văn pḥng, hội trường, v.v.

(137) Những người hảo tâm. Sau khi mừng lễ độc lập trong trại (Ngày thứ Sáu 04/7/1975 tức là ngày 25 tháng 5 Ất Măo), chúng tôi đă được nhà thờ tin lành bảo trợ từ tháng trước và ngày thứ hai 7/7/1975 chúng tôi đi Rochester, New York bắt đầu cuộc đời mới trên đất nước Hoa Kỳ.


 

art2all.net

 

6