VĂN HỮU

Số 12 Mùa Xuân 2011

____________________________________________

 

Diệu Loan 

Tháng ngày đợi mong

  

Sáng cuối tuần ra mở cổng sau, Loan bâng khuâng trước cảnh trời giá lạnh sau những cơn dông băo về đêm! Cành cây lá rụng ngập hiên nhà. Mặt đường ướt át c̣n từng vũng nước đọng. Không khí trĩu nặng mùi ẩm ướt, trĩu nặng như tâm hồn của những con người hoàn cảnh như Loan. Từ hướng Phú De, Dậu cũng đang quét nước, thấy Loan, Dậu ngừng tay vẫy vẫy, cười cười tiến lại phía nàng. Dậu là người bạn cùng xóm cùng cảnh có chồng học tập cải tạo như Loan.

-Bà Loan, bà có nhận được thư của ông Ngọc chưa? Tôi mới nhận được thư của ông Hồng hôm qua.

-Vậy à! Mừng cho bà! Ông ấy đang ở đâu? Sức khỏe thế nào? Tôi th́ vẫn chưa có tin tức ǵ của ba sấp nhỏ cả ! Mong đợi măi rồi cũng chịu đựng quen thôi 

-Ông Hồng và ông Ngọc bây giờ đều ở K1 ngoài Nghệ Tĩnh bà có biết không? Trong thư ông Hồng nói ông Ngọc bị chúng cùm biệt giam mấy tháng đó!

 

Loan sững sờ khi nghe tin ấy.  Sau bao tháng ngày mong đợi từ sau cái buổi Loan chở Ngọc đến nơi  tập trung, nghĩ là sẽ học tập sau thời gian ngắn rồi sẽ trở về sống đời sống dân giả b́nh thường. Không ngờ đă bao lần xuân đến, thu đi và hôm nay Loan được tin chồng! 

-Bà Loan! Làm ǵ mà sững sờ vậy? Không sao đâu! Thời gian biệt giam đă qua. Nay th́ ông Ngọc đă được đi lao động rồi! Để tôi cho bà đọc lá thư của ông Hồng! Bà biết không, ông Ngọc trốn trại bị chúng bắt lại! 

Dậu cứ nói say sưa về tin tức những người sĩ quan cải tạo. Loan th́ cứ nghe và lịm đi trong cái tê tái xót xa ... 

 -Có thể vài ngày nữa bà cũng sẽ có thư của ông Ngọc. Họ cho các ông ấy liên lạc về gia đ́nh và cho thăm nuôi đó! Xa quá, Bà có tính đi thăm ông ấy không? Tôi th́ chưa bao giờ ra Bắc.Chẳng biết cái miền ấy ra sao! Và làm sao lo được tiền! 

Dậu cứ nói miên man như muốn trút bỏ tất cả mọi ưu tư dằn vặt muộn phiền dồn nén đă bao ngày! Nói mà không cần đối tượng trả lời. Một lúc lâu Dậu giật ḿnh ngừng lại:  Bà Loan! Sao im lặng vậy? Bà nh́n ǵ? Nghĩ ǵ? Có nghe tôi nói không? Ôi, rầu quá bà ơi!   .-Ồ, Xin lỗi chị. Tôi đang nghe chị nói đây chứ! À, mà chị nói ǵ nhỉ? Ḿnh phải lo cho các ông ấy trong tù!  Phải lo cho những đứa con thơ dại! làm sao đi thăm nuôi! Miền Bắc xa lạ mịt mù. Làm sao có tiền. Loan trả lời Dậu một thôi cũng toàn những câu không ăn nhập ư, cũng lờ đờ lăng đăng như những vầng mây xám trên cao và cũng mênh mang tản mạn như tâm hồn nàng trong buổi sáng cuối tuần này!

 

Thế là 1 tháng sau cái buổi nói chuyện với Dậu, Loan quyết định ra đi Nghệ Tĩnh thăm nuôi Ngọc. Nàng cũng đă nhận được thư chồng với lời nhắn mong được thăm! Loan xin nghỉ dạy học hai tuần v́ đợt này có cái em sinh viên thực tập khá đông. Loan nhờ bà Ngoại và người em chồng của cô nàng đến nhà ở trông nom 3 đứa trẻ. Đó là vấn đề nhân sự. C̣n tiền? Loan bán đi chiếc nhẫn hột xoàn kỷ niệm, chiếc mền len mới của mẹ. Tấm mền đẹp, mịn và nhẹ làm sao. Trong một chuyến đi du học ở Mỹ, anh Loan đă mua cho mẹ. Nó đẹp quá ! Cuối cùng là chiếc xe Honda cũ. Phương tiện chuyên chở các con cũng được ra đi nốt. Loan để lại cho mẹ một số tiền, c̣n bao nhiêu chi phí cho chuyến đi thăm nuôi.

Dậu chưa đi thăm chồng v́ chưa xoay đủ tiền. Dậu giới thiệu cho Loan một người cùng cảnh- Bà Hoa. Loan t́m đến nhà Hoa. Đó là một gia đ́nh tử tế. Hoa người Nam, dễ tính, thoải mái, hiền và thẳng thắn. Hoa đi 2 mẹ con mua 2 vé tàu nhưng chỉ gởi hàng 50 kg.  Loan xin Hoa cho phần gởi hàng vé thứ 2.  Gồm 100 kg tiếp tế, 50 kg gồm gạo, cốm dẹp, nếp. 50 kg cho các loại lương khô và vật dụng như kem đánh răng, khăn áo, cái loại thuốc bổ, sán lăi, trụ sinh … Để trang trải cước phí dọc đường, Loan mua thêm 50 kg gạo và 50 kg sà bông bột mang theo để bán ra miền Bắc do sự chênh lệch giá cả giữa hai miền. Tàu khởi hành 7 giờ tối. Một người quen tiễn chân nàng ra ga B́nh Triệu. Trời tối, Lên tàu t́m được số ghế của ḿnh rồi Loan đi t́m các gói hàng được dấu dưới cái gầm ghế trước xong mới t́m người bạn đồng hành.  Hai mẹ con Hoa đă yên vị và thanh thản đang nh́n ra ngoài trời nḥa nhạt bóng đêm! Loan về chỗ ḿnh đếm từng hơi thở sau cuộc đánh vật với việc lên tàu.

 

Xập x́nh .. Xập x́nh .. tàu qua đèo, qua núi, qua các đường hầm, ngày lại đêm, dừng bên bao ga lẻ rồi cũng đến Vinh. Thành phố chưa bao giờ Loan đến! Xa lạ hoàn toàn từ những con đường đến con người. Có chăng là mớ lư thuyết qua các bài học địa lư của thời học sinh bé dại. Loan thuê chở tất cả mọi thứ trên một chuyến xe đẩy về nhà trọ gần bến xe đ̣. Lần đầu tiên trong đời Loan biết về cái nhà trọ kỳ lạ ở đây! Vài tấm liếp che một khoảnh đất bằng trên mái lơ thơ vài gồi lá. Cửa nẻo gần như không. Tấm phên tre hờ hững ghé vào vách lá. Khác với những ǵ Loan tưởng tượng ít ra th́ cũng là một gian pḥng có cửa chặn phân biệt trong ngoài! Mọi người trong nhà trọ h́nh như toàn là thân nhân của những người cải tạo. Vậy là cái nhà trọ dă chiến này đặc biệt dành cho một loại đối tượng? Cừa và Dùng là hai trại cải tạo cách xa phải đi về hai hướng khác nhau. Thế là Loan và Hoa lại tách ra từ đây! Cùng với mọi người đến trước, Hoa đi xếp hàng mua vé.  C̣n Loan? Loan đành lội bộ 2 km đường bộ ra chợ huyện chào hàng, len lỏi vào các xóm bán gạo cho các quán cơm để có số lời tạm đủ. Tiêu thụ xong gạo và sà bông bột th́ đă về chiều. Trở về quán trọ, khi nhà nhà đă lên đèn. Mọi người trong quán trọ đă ăn uống no say và ngồi tán gẫu! Sáng mai mọi người trong quán trọ sẽ lên đường đến nơi thân nhân mong đợi. Ai cũng đă có vé, chỉ một ḿnh nàng không! Loan cảm thấy mệt mỏi ră rời thân xác. Ăn qua loa cái bánh chưng con rồi cũng theo mọi người lên chiếc chơng tre lơ mơ t́m vào giấc ngủ. 

Hôm sau, mọi người lục đục dậy thật sớm. Theo số vé, theo số xe chuyển hàng ra bến.   Đàn bà, đàn ông cũng tự leo lên nóc xe mà xếp mà cột hàng nếu chỉ trả tiền cước phí mà không trả tiền phục vụ. Loan buồn rầu nh́n những bao hàng của nàng c̣n lại trong nhà trọ, lững thững ra bến xe t́m chủ xe đ̣

-Bác làm ơn vào xem mặt hàng và cho giá cho một người cần đi đến trại Cừa

-Hàng hoá của cô nặng bao nhiêu kg ?

-Cỡ 60kg đó bác ạ. Tôi ước lượng thôi. 

-40 đồng cho người và hàng. Chịu không?

-Vâng, bác giúp dùm tôi. Hai chú lơ xe hăng hái nâng bao chuyển vận

-Ôi, nặng quá cô ơi! Dễ chừng cả 100kg chứ không ít đâu. Thôi cô cho thêm 30 đồng tổng chi là 70 đồng, chúng tôi chuyển lên nóc xe và cột cho cô luôn nhé. 

Loan gật đầu. Cũng được, nhưng các chú phải lấy vải nhựa che mưa pḥng bất trắc khi thời tiết đổi thay.

Loan được dẫn lên ngồi ở băng ghế sau tài xế. Thế là nàng cũng được khởi hành một lượt với mọi người. Xe bắt đầu rời bến lúc 7 giờ sáng. Qua bao chặng đường sỏi đá gồ ghề, mỗi lần xóc, dằn, cái ghế lo so cũ nghiến đùi non đau điếng. Đường gập ghềnh nẩy tung người lền, đầu đụng cột, đụng trần bưu từng cục. Lúc xe lội qua con suối nhỏ th́ trời đổ mưa. Mọi người nhốn nháo sợ ướt hàng trên nóc. Loan ngồi im nghe cái mệt lan khắp châu thân. Chẳng có ai quen biết trên chiếc xe này! Hoa đă tách đường sang trại Dùng để Loan c̣n lại chỉ một ḿnh. 

Sáu giờ chiều, xe đến trại. Ai đến trại Cừa! Xuống xe! Chú lơ xe nhảy xuống và kêu réo.  Những gói hàng được thả xuống. Eo ôi! Giữa rừng vắng lặng với một thân đàn bà mong manh! Chưa hết sợ này, đe doạ kia đă đến! Biết làm sao đây? Có một người nữa cũng xuống. May quá! Hai người! Thế là có bạn đồng hành. 

Hai người đàn bà làm quen nhau. Đường vào trại c̣n xa. Chẳng nh́n thấy đâu có mái nhà, có người, chỉ là con đường núi ngoằn nghèo. Thôi th́ đành cưu mang nhau. Lết bết…Hai người khiêng và kéo lê các bao hàng nặng nề, ́ ạch . 

Trời cũng thương t́nh những kẻ thế cô. Có một chiếc xe trâu, củi cao chất ngất, người đánh xe như một tượng đồng đen cười cười, dừng lại

-Các bà đỡ hàng lên xe, tôi giúp cho một đoạn. Thăm nuôi cải tạo phải không?

Như bắt được vàng, Loan và chị bạn cố sức đẩy những bịch hàng lên xe trâu, rồi lúc thúc chạy theo sau, vừa thở, vừa mừng, vừa cười qua làn nước mắt!

-Gần đến trại rồi, các bà ráng khiêng vào, tôi phải về, chớ tụi cán bộ mà trông thấy là chúng cùm tôi đó. 

Th́ ra ông ấy là một cải tạo viên được đi rừng kiếm củi v́ được đánh giá có tinh thần tự giác cao. Vào được trại, nghĩa là, vào được cái gian nhà liếp che một dăy ba pḥng.  Chẳng biết đă mấy giờ, chỉ biết là mặt trời đă vắng mặt. Một chú cải tạo trẻ trông nom trật tự ở đây cho chúng tôi một nhóm củi khô nói là giúp chúng tôi để nấu nướng. Tôi đă dúi cho chú ấy vài chục lẻ gọi là cám ơn sự cảm thông. 

 

Pḥng thăm nuôi thân nhân đă có ba người đến trước cộng chi là 5. Có hai cái bếp, gọi là thế chứ thực ra chỉ là những viên gạch chụm đầu vào nhau để kê nồi mà đun.  Chúng tôi thay phiên nhau nấu. Từ sáng tới giờ chưa có ǵ lót dạ. Loan bẻ ba quả chuối trong quầy chuối mua ở dọc đường ăn cho ấm bụng. Có bánh, có xôi, nhưng thôi .. . Để dành cho người cải tạo, bơ công di chuyển bao dặm đường xa!  uốt đêm lạch cạch bên bếp lửa: nào đun chín các hộp sữa ḅ, nào nấu xôi cho đường mè ép làm xôi dị, nào gà luộc, gà rô ti, nào thịt theo kho tàu.  Các món ăn có thể ăn cho đă thèm trong những ngày tù tội. Loan mắc màn, cho các thức ăn đă nấu vào trong, giặt mùng cẩn thận, tránh mọi con vật có thể chui vào. Thấm thoát đă tảng sáng. Mọi người lại lật đật ghi danh chờ được thăm nuôi.

 

Loan hồi hộp thay bộ cánh mới, bỏ ra cái bộ áo ướt đẫm mồ hôi của ngày hôm qua và suốt đêm bên củi lửa. Loan bâng khuâng không hiểu bây giờ Ngọc ra sao? Chắc là gầy ốm lắm? Không hiểu Ngọc sẽ mừng như thế nào khi thấy Loan? Nào là.. .

 

8 Giờ , 9 giờ, 10 giờ.  11 giờ…Hết đợt thăm nuôi! Sao lạ vậy? C̣n Loan? Loan bắt đầu lo âu. Đứng dưới dàn bầu do cải tạo trồng, Loan khóc và chẳng biết phải tính sao đây? Tủi buồn, nhẫn nhục, chua cay… 

 

Ở đây cái thời điểmnày, Loan gặp lại một người bạn cũ thời THTV: “Hằng”.Hằng th́ đă gặp đươc chồng, chuẩn bị ra về. Hằng ngố buồn rầu nơi bục đất hành lang, hai chân buông thơng tay phải chống xuống đất, cả thân ḿnh ngả ra phía sau, mắt nh́n về xa xăm như một pho tượng buồn phiền. Họ  nhận ra nhau, chào nhau trong trong hoàn cảnh có vài cay đắng tương đồng. Kỷ niệm thời con gái hồn nhiên trong sáng, như một lịch sử oai hùng, lịm chết, để nh́n thấy hiện tại là hai cánh én lạc loài, cô đơn và thật đáng thương! 

-Cái ông cao cao kia là trưởng trại đấy. Chị ra mà kêu với ông ấy kẻo lỡ cơ hội. Chú cải tạo mon men giả như cắt búp bầu nói nhỏ bên tai Loan.

-Cám ơn chú. 

Loan vội lau nước mắt đi nhanh theo người cán bộ mặc áo màu vàng để được biết nguyên nhân v́ sao nàng lỡ buổi thăm nuôi hôm nay! Nàng kể lể hoàn cảnh: Nào là dạy học, nào là miền Nam xa xôi, Nào là con nhỏ, nào là…Người cán bộ ngồi yên trên ghế, nh́n Loan một hồi lâu, tay trái xoa trên trán, miết miết những nếp nhăn ở đuôi con mắt ra chiều suy nghĩ rồi nói:

-Hôm nay chồng chị đi lao động, biết ở đâu mà gọi về! Thôi để mai tôi cứu xét cho chị được thăm nuôi. Đáng lư ra anh ấy chỉ được ra cho nhận quà thôi, v́ anh ấy không cải tạo tốt. Anh ấy trốn trại! Nhưng nay cũng đă được ân xá cho đi lao động, chị biết không?

Loan vâng dạ cám ơn. Ḷng quặn đau da diết. Tự nhủ ḿnh: Đừng có khóc! Không được khóc. Nhưng sao nước mắt cứ ứa lên đầy ắp rồi đua nhau rơi xuống thật nhanh, thật nhanh… Nước mắt làm mặn môi, làm nhạt nḥa mọi cảnh vật xung quanh, mọi h́nh ảnh nhảy múa tơi bời…    

 

Hết giờ thăm nuôi, mọi người may mắn hơn Loan lục đục ra về.  Họ cười nói hả hê, ăn uống ngon lành, gọi nhau tíu tít. Đêm nay căn pḥng này chỉ có ḿnh Loan ư? Rồi sao nàng dám ngủ 

-Thôi, tôi về trước nhé!  Người đàn bà mới quen chào Loan.

-Cô Tạo cũng bị hụt thăm nuôi bữa nay. Chị có bạn, cũng đỡ lo. Thôi đừng buồn, mai về sau nghe.

-Đâu? Cô ấy đâu? Chi giới thiệu cho em đi. Loan cuống quít hỏi dồn

Tạo: Người đàn bà rất trẻ chỉ mới ng̣ai 20, chưa có con. Tạo và Thịnh lấy nhau được vài tháng th́ gặp biến cố 75. Thịnh theo ḍng người cải tạo để Tạo phải lặn lội thăm nuôi.  Thật đáng khen cho mối t́nh son trẻ!  Thịnh nghe tin vợ ra thăm, mừng quá, khoe khắp anh em cùng pḥng. Thế là mọi người nhôn nhao gửi thư tay cho gia đ́nh. Trong những lá thư chui cán bộ xét được có lời miệt thị. Thế là Thịnh bị nhốt. 

 

***

 

Buổi trưa miền núi cao Nghệ Tĩnh, ẩn trong rừng sâu có hai người đàn bà trẻ tuổi, ngồi bên nhau như hai pho tượng đá dưới ṿm cây. Mỗi người theo đuổi một ư nghĩ riêng ḿnh. Mỗi người mang trong ḷng sự ray rứt. Hay ít ra cũng chẳng biết nói thế nào mà san xẻ cùng nhau những nỗi buồn gặm nhấm tâm hồn. Nắng và gió xua lá rừng lao xao.  Để vẫn nghe từng tiếng thở dài! 

Không biết đă bao lâu, cái thời gian lặng lẽ trôi đi, để khi mặt trời ngă bóng về tây, thoi thóp từng tia sáng vàng vọt hắt lên từ triền núi ngoài xa,Tạo và Loan mới lủi thủi dẫn nhau trở lại gian nhà bếp. Cái trạm mà chiều qua có đông người ríu rít, nấu nướng, sửa soạn, hồi hộp, thấp thỏm mong chờ. C̣n giờ đây chỉ có hai người rả rời, mệt mỏi.

-Ḿnh cũng cần chút lót dạ, rồi ḿnh nấu cơm mới cho các ông ấy chị Loan ạ. Cái món xào của em cũng muốn thiu rồi chị Loan ơi. Trời nóng quá mà!

-Cái món miến nấu của tôi như cũng không c̣n thơm nữa! Loan lẩm bẩm

Thế là hai người lại nấu cơm. Nắm thành những nắm tṛn tṛn như cái bánh dày hay dài như đ̣n bánh tét. Nào là cơm rời để ăn ngay

Ngày hôm sau th́ Loan và Tạo được cho và thăm nuôi.  Nói đúng hơn là được gặp mặt chồng mà trao, nhận đồ ăn. Bởi thời gian chẳng đủ để hỏi thăm nhau và hàn huyên mọi điều cần trao đổi. Ngọc gầy đét trong bộ quần áo cải tạo rộng thùng th́nh.  Tóc đă có sợi bạc và h́nh như ở phần đỉnh đầu, tóc rụng trông như hói. Đôi mắt sâu mà những sợi lông mi không đủ dài để che nét thâm quầng. Chiếc răng khểnh để cười duyên đă bị gẫy, và h́nh như Ngọc hơi bị nặng tai. Nói chuyện có đôi lần như lơ đăng! Có phải do bị đánh đập không? Loan không dám hỏi điều đó trước mặt cán bộ canh chừng, nhưng nàng đă nhận ra rằng: Ngọc không c̣n nét nhanh nhẹn và đầy đặn như xưa! Lúc trao hàng Loan dúi vội cho Ngọc đồng bạc trăm cuộn tṛn như điếu thuốc v́ đồ ăn sẽ được thêm một lần kiểm soát trước khi vào trong trại.

Thôi, thế cũng là may, Loan đă hoàn thành sứ mạng cho một chuyến đi. Một chuyến đi chưa từng và cũng không thể nào tưởng tượng ra được. Một chuyến đi đáng đi vào lịch sử cho một đời người

 

** **

 Buổi trưa, khi mặt trời đă lên cao vượt trên ngọn núi,Tạo và Loan nắm tay nhau rời trại. Ít ra cũng thỏa măn được đôi phút giây. Ḷng nhẹ tênh như cái giỏ sách bên ḿnh. Họ cùng nhau cười sung sướng, nuốt theo ḍng nước mắt rơi. Hai người tung tăng trên con đường đất đá gồ ghề, để khi thấy vai áo đẫm mồ hôi và nhận ra cái nóng ghê người, Loan mới thấy chân ḿnh bước nặng nề, cổ khát khô và niềm vui chốn ngủ. Hiện diện là thực tế: Đói và khát.

-Có chiếc xe dầu chị Loan ơi, Tạo reo lên đưa tay vẫy rối rít.

-Xin ông cho chúng tôi quá giang một đoạn đường.  Xin gởi ông tiền xăng nhớt.

-Lên đi. Tiếng nói khô khan và cụt hẫng của người tài xế sau cái hất hàm trịch thượng lạnh lùng.

-Xin ông cho chúng tôi xuống chợ Đô Lương

Hai đứa kéo nhau và một gian hàng - Tiệm Phở - Không - một gánh hàng rong ẩn sau những tấm liếp che th́ đúng hơn.

-Cho chúng tôi hai tô phở

Người đàn bà bán hàng quay nh́n chúng tôi với ánh mắt xa lạ, chẳng thèm trả lời.  Bà lấy một chút bánh phở chụm nước sôi cho vào một cái tô, múc một ít nước dùng-không-h́nh như nước sôi th́ phải, bởi nó trắng trong chẳng có ǵ giống như nước súp, một th́a bột ngọt, hai lát chả trứng chiên - hết -

Loan và Tạo nh́n nhau… Cái này gọi là phở ư? Không thịt! Phở chan nước với trứng chiên? Xứ này cái ǵ cũng trứng, xôi cũng chả trứng chiên, cơm cùng trứng luộc. Thôi th́ đang cơn đói, vớt vài cọng bánh đỡ dạ! Ồ, thế mà cũng ngon.  Loan thấy tỉnh táo. Một tô nữa! H́ hụp! Hai đứa xơi thêm. No căng bụng.

 

Loan và Tạo khúc khích cười len lỏi qua các gian hàng bán khăn mặt, sữa, nấm mèo mua mỗi thứ mang về Nam đỡ tiền tàu xe.. . Đón xe về quán trọ ở ga Vinh khi phố đă lên đèn. Những người bạn về sớm cũng đủ mặt, chưa ai mua được vé tàu! Loan lại thơ thẩn ra bến xe kiếm bát cháo gà dằn bụng. Thăm nuôi rồi thấy đói liền liền, chả bù mấy ngày trước lúc nào cũng thấy như no, như đầy. Vài người bộ đội đến chào bà bán cháo mua bột ngọt.  Để họ xem hàng ngă giá với nhau, Loan theo chân mua vài gói mang về.  Loan giơ ngón tay có chiếc nhẫn vàng hỏi:

-Các chú có dám nhận nhẫn này không? Tính ra tiền.

-Không sao, chị là người miền Nam ra thăm nuôi chứ ǵ? Chúng tôi không ngại.

-Vậy à? Sao các chú tin dân miền Nam chúng tôi vậy? Loan chua xót hỏi.

 

** **

 

Sáng hôm sau dậy muộn, Loan đang tính rủ Tạo ra chợ Huyện một ṿng và cũng có ư đợi mẹ con Hoa cho trọn t́nh đồng hành. Gần trưa, một đoàn 5 người gồm cả nam lẫn nữ t́m Loan và reo lên:

-Chị Loan đây rồi, chúng tôi t́m được chị rồi. May quá! Cứu chúng tôi với chị Loan ơi!  Chị có biết nơi người có bán vé chui phải không? Bọn tôi nhảy tàu được một trạm, chúng đuổi xuống hết. Làm sao mua được vé? Không lẽ chực chờ ở đây đến bao giờ? Loan cười và thầm nghĩ: Rơ thật buồn ngủ gặp chiếu manh. Nói doóc mà thành thật.   Chẳng là chuyến tàu ra Vinh, Loan lơ mơ nghe được câu chuyện của những người trên tàu.  Họ bàn nhau: Ga Vinh khó mua vé tàu lắm. Nhưng ai biết cô Vân là có vé ngay. Vân hỏa xa chuyên bán vé chui. Cô ta làm việc tại ga này. Loan đă tí toét khoe nơi nhà trọ: Chẳng mua được vé tàu th́ mua vé chui cho mau. Cần ǵ đợi. Không ngờ những người bạn thoáng quen đă nhớ và t́m nàng.

-Ừ,Th́ đi. Cả lũ người kéo nhau ra ga. Trải tấm vải nhựa xuống hè đường. Cơm nắm, cơm gói ngả ra ăn. Dở ông, dở thằng cho qua chuyện lúc lang thang ở quê người.

Sau cơm trưa, kiểm soát giấy tờ của các bạn rồi áo quần tề chỉnh Loan vào công sở tự nhận là bà con của Vân.

-Cô là ǵ của cô Vân?

-Dạ, Tôi là em. Tên cán bộ già lom lom nh́n Loan ḍ xét như thể có nên tin hay không?

-Hôm nay cô ấy nghỉ đưa con đi khám bệnh.

-Dạ bác làm ơn chỉ giúp nhà. Tôi có ghi địa chỉ mà để quên đâu mất. 

-Đi xuống dốc, quẹo phải. Khu nhà tập thể.

Loan cám ơn rồi quay đi. Theo hướng chỉ, Loan thấy một dẫy nhà giống nhau. Biết nhà nào là nhà cô Vân? Mà dù có cô Vân đứng đây th́ Loan đâu biết mặt? Nàng đến dẫy chuồng heo trước mặt, nơi có cô gái đang xúc cám cho heo ăn.

-Em ơi, chị Vân có nhà không?

-Chị là ai? Hỏi chị Vân có việc ǵ? Cô gái ngập ngừng nói.

-Em biết chị Vân à ? Hôm nay chị ấy không đi làm? 

-Chị ấy đem con đi khám bệnh, lát về.

-Mà nhà chị Vân là nhà nào hở em? Cô gái nhíu mày khó chịu, hất hàm. Căn đó. Căn có lá cờ đó.

-Cám ơn em. Chị sẽ trở lại. Nhờ em nhắn dùm chị Vân, chị cần chị ấy mua vài vé tàu về Nam ấy mà! 

Con bé vui vẻ cười. Vậy là đúng mối.!..

Lần thứ hai Loan trở lại căn nhà có lá cờ. Nh́n vào bên trong: Người đàn bà cao và gầy có lẽ là cô Vân đang ngôi phe phẩy chiếc quạt giấy, quạt cho đứa nhỏ nằm trên chiếc sập gỗ. Đối diện là gă đàn ông mà Loan vừa hỏi thăm địa chỉ. Loan trở lui sân ga, nửa tiếng sau lại đến. Loan đă tiếp xúc được với Vân. Vân cho biết: Giấy công nhân giá gấp rưỡi, được mua sớm hơn. Dân thường giá gấp đôi, trễ hơn một ngày. Trở về nơi các bạn ngồi đợi, Loan cho biết điều kiện của Vân. Khanh, vợ Phúc, cuống quít:

-Chị Loan ơi, Hai vợ chồng em đi thăm ba em. Anh phúc là thầy giáo chớ em có đi làm đâu? Chị ráng giúp em chứ ở lại đây một ḿnh em sợ lắm!

Cuối cùng Loan đành nhường cho Khanh cái vé phần ḿnh. Loan ở lại thêm một ngày mua thêm vài thứ và có ư đợi Hoa. 

 

** **

 

Sau những ngày dài gian khổ cho một chuyến thăm nuôi, Loan đă trở lại nhà b́nh yên. Mẹ và các con nàng vẫn sinh hoạt vui vẻ. Tạ ơn Phật! Tạ ơn Trời! 

Loan bán đi các mặt hàng mang về Nam, gỡ được mọi chi phí xe tàu. Loan trở lại trường sau hai tuần vắng mặt. Các em học sinh vui mừng tíu tít.

-Cô ơi, những ngày cô chủ nhiệm vắng trường, chúng em như gà vắng mẹ. Nhớ cô chi lạ cô ơi. 

Thật là ngọt ngào và ấm ḷng trong t́nh cảm thầy tṛ.  Lại từng giờ lên lớp. Loan giảng bài cho học sinh và thường đôi lúc thẫn thờ nh́n ra sân trường mỗi khi trời nổi gió.

Những cây phượng già với những nhánh cây vươn dài chẳng giao nhau như những con người từ hai hướng mong mỏi đợi chờ... Cứ t́nh trạng này th́ biết đến bao giờ mới có ngày sum họp? Cuộc sống hiện tại bấp bênh và vô vọng quá!

Một lần giảng bài cho học sinh trên lớp về cảnh sum họp gia đ́nh. Loan đă vẽ ra cảnh thần tiên. Bên cha đọc báo, bên mẹ chấm bài. Các con đua nhau cùng trang sách. Điểm chấm phá là những tiếng cười trong trẻo trẻ thơ và lời bàn cha mẹ:

May cho con tấm áo lụa mới. Mua phần thưởng cho phiếu bé ngoan. Và Loan, nàng vẫn chờ cho các con nàng: Bao giờ chúng sẽ là nhân vật trong cảnh thần tiên ấy! 

 

Một đất nước chia đôi? Một đất nước thanh b́nh? Chồng nàng bị giam giữ v́ chiến tranh ư thức hệ giữa hai miền Nam Bắc. Ngọc đi tù khi những đứa con chàng: đứa c̣n trong bụng mẹ, đứa chưa nói sơi tiếng gọi Cha ơi. Đă bao mùa cây thay lá, bao giờ Ngọc mới trở về. Và cuộc sống tương lai sẽ là những ngày tháng ra sao? Loan vẫn c̣n dạy học. Vốn liếng cạn dần. Nàng soay trở thêm nghề đấu thầu căn tin. Nhân viên là những phụ huynh cơ nhỡ. Nàng chỉ điều hành.

Loan chỉ biết làm việc và chịu đựng theo năm tháng, ṃn mỏi chờ mong một sự nhiệm màu cho một tương lai tươi sáng và luôn tâm niệm: Lạy trời, lạy Phật. Xin độ cho chúng con là những kẻ biết đợi chờ.

 

 

Diệu Loan

(BB)

Trang Văn Hữu

 

art2all.net