VĂN HỮU

Số 18 Mùa Thu 2012

____________________________________________

 

Nguyễn Hoàng Dương 

Cát tiên ngày ấy

Chương 9 và 10

 

Năm 20 tuổi tôi đặt chân đến vùng rừng núi Lâm Đồng. Những bước chân phiêu bạt đầu tiên của tôi đă chìm đi trong tiếng nước hung hãn của con sông Đồng Nai từ thượng nguồn lao về phía đồng bằng. Lời than thở vì nỗi lạ cảnh lạ người cũng bị át đi bởi tiếng kêu ầm ĩ của lũ chim mọi rợ chiều chiều bay về đậu kín cả một vùng lau sậy ven sông. Cát Tiên ngày ấy còn hoang dã, con người sống lẫn lộn với sấm sét và thú rừng. Tôi đă từng bàng hoàng trước những trận mưa như thể muốn hủy diệt cả sự sống và đôi phen lạnh người khi nh́n bóng trăng ma quái treo lủng lẳng trên đầu núi Mồ Côi...

 

CHƯƠNG IX 

Quán sa xe đạp ca tôi ngày càng ế ẩm và cui cùng sau na năm hành nghề đến lúc tôi quyết định dp tim. Cái c̣n li tngun thu nhp quán xe đạp là mt đống sách cht đầy trên chiếc bàn đặt nơi đầu giường. TVictor Hugo đến Exupéry, t Maugham đến Stephan Zweig, Dostoievsky. Aimatov, Hemingway và Nguyn Tuân, Lưu Trng Lư, v.v… trn ln vào nhau như mt đống nhau mèo v́ không có ch nào sp xếp cho ngăn np.  Nhng loi cdi thân leo t ngoài hè sau lun qua k vách qun quanh chân bàn ri giơ nhng cái đọt nơn nà qun vào đống sách. Tôi đă bt bnhiu ln nhưng ri chán nn v́ chúng sinh sôi quá nhanh. Lũ c di này coi vy mà li thích làm bn vi cái đống co thơm nm không đúng ch.

Tkhi nghnghsa xe, ngoài nhng ngày giúp Lâm Anh trong công vic làm ry, thường th́ tôi nm nhà. Trên chiếc giường tre quen thuc y có khi tôi nm quên cả ăn ung, nhiu ln đến giờ ăn Lâm Anh phi sai con lên gi. Rt nhiu ngày nm nghĩ ngi bâng quơ tôi theo dơi con ong đắp mt chiếc tṭ ṿ trên tm vách sát giường. Tngoài vào nhà nó bay vào ca dưới ṿng qua đầu giường để đến chiếc t, hàng trăm ln tha đất đắp tnó chbay duy nht có li y. Mt ln tôi thcn đường bay y xem nó có đổi hướng khác không, kết qulà sut bui không thy nó bay vào nhà na. Nhưng ri chiếc tsau đấy vn được đắp đầy. Khi chiếc tổ đắp xong, mt hôm tôi ṭ ṃ đứng trên giường ly tay svào ri bng dưng bóp nát chiếc tmà không hiu nguyên do v́ đâu. Mt chp sau con ong t ngoài bay vào, nó đậu vào nơi chiếc tổ đă bphá vch c̣n li my ro đất bám vào phên tre. Nm trên chiếu nh́n lên tôi thy dáng vnó khác thường, nó ḅ qua ḅ li nhiu ln nơi chiếc tbiến mt, âm thanh nho nh rít lên từ đôi cánh đang rung lên ca nó nghe sao ai oán l lùng. Thế ri nó bay đi và không bao gi tr li na. Bng dưng tôi hi tiếc, giá như ḿnh đừng làm thế, con ong bỏ đi ri, giờ đây nm trên giường có ǵ đâu mà nh́n cho bt đi trng vng.

Đám mía sau vườn đă lên cao che khut tm nh́n vphía rng, chái nhà phía dưới nơi để thùng nước và kê ba viên đá làm bếp nu nước ung hàng ngày mt đêm đă bheo rng ttrong núi nương theo nhng truông mía ṃ vào i tung c lên. Mùa mưa cdi mc đầy trên khong sân rng, mi dy dn đó chna tháng sau là chúng tr li tươi tt như cũ. My con vt Lâm Anh cho mang v nuôi, sáng sm tôi xách c ném ra hào nước phía trước để kiếm ăn, đến chiu ti không biết làm sao t́m thy đường vchung v́ đám ctrên sân đă lên ti đầu gi che khut. Nhà ch c̣n phía tây, nơi có chiếc ca strông ra đường là thoáng đăng. Sdĩ ngôi nhà có khác đi chút ít vi cái lu hoang cũng là nh khung ca snày. Nhưng cái khung ca stuyt vi y li là nơi gây ti ha bt ngcho nhng người khách có cái tt ngi da ctm châu thân quư báu ca ḿnh vào. Ngày làm nhà phía vách y được làm sau cùng, cái khung ca shoa mỹ ấy được mt người bn đồng nghip ca anh Cht là anh Chánh ngh vic mt ngày để làm anh phó mc bt đắc dĩ đẽo gt tnhng khúc lô chn lc ráp vào mt cách vi vă dưới ánh sáng ngn đèn du để kp giung rượu khánh thành. Bi vy cphía vách trông đẹp mă thế nhưng nguy him vô cùng. Đă có đôi người đến chơi da lưng vào vách, đang nói chuyn say sưa bng dưng bngă tung xung hè cùng vi vách và ca s. Nhng ln như thế tôi li phi xin li khách ri nhanh chóng ráp vào như cũ. Lâm Anh cũng là mt trong s nhng nn nhân y, anh đă tng bnn mt ln ri nhưng vn thiếu kinh nghim. Ba y tôi và anh cùng my anh em na ung rượu, anh da lưng vào vách để đọc thơ, tôi ôm đàn Ghita nhm mt thhn theo tiếng nhc đêm, bng nghe “Rm” mt tiếng, tôi mmt ra thy anh cùng vi tre đổ ln ra ngoài hè. Anh ct hng ngi dy càu nhàu:

- Tôi chưa tng thy mt cái nhà nào ti tệ đến thế này.

Và từ đấy mi ln đến chơi, tôi để ư thy anh tránh ch ngi y như tránh tà.

Nhà làm chưa đến mt năm vy mà sau mt mùa mưa gió đă xung cp. Tngă ba nh́n lên thy ngôi nhà có cái dáng ngưa nga trông rt khó coi. Mái tranh giờ đă ngmàu v́ mưa nng, có mt cp chim sẻ đến lót t trên đầu nóc, tiếng kêu ca chúng vào gi chng vng nghe sao bun bă llùng…

 

*

 

Ông Quang thường hay đến nhà tôi chơi, có khi tôi và ông ngi tṛ chuyn sut bui, mt trmt già qua câu chuyn sách vmà trnên thân thiết vi nhau. Thường th́ chúng tôi nói chuyn vi nhau vmt vài cun sách mi đọc. Ông tra là người có nhng cm nhn sâu sc vtiu thuyết Pháp. Chính v́ lẽ đó mà mi ln có dp đi Bo Lc, tôi lc t́m trong các hiu sách nhng truyn dch ca Pháp vlàm quà cho ông. Nhà văn Pháp ông yêu thích nht là André Mauriac, mt nhà văn có li viết dung dnhưng tinh tế và thâm trm. Tôi hc được ông cái tính khép ḿnh an phn khi sng gia mt nơi tp trung đủ hng người khp ba min nam trung bc. Ông an phn để chngày xut ngoi, c̣n tôi sng cu an để đọc sách, làm thơ. Có lv́ chuyn sc khe mà ông không ung rượu ngay ckhi chngi vi tôi và Lâm Anh. Tôi rt kính trng ông và chưa bao gi làm ông bun ḷng ngoài mt ln vào bui chiu, t́nh c ông bước vào nhà thy tôi nm trên giường và bên cnh chnm dưới chân giường là nhng thtôi nôn ra tlúc sáng nhưng măi đến chiu vn chưa đủ sc ngóc dy để quét dn. Ông nh́n tôi ri lc đầu chán nn quay lưng đi ra khi ca mc dù tôi c gng gượng dy để tiếp ông.

Khong cách chênh lch khá xa v tui tác khiến cho t́nh thân thiết gia tôi và ông không bng gia con trai ông và tôi. Đó là anh Quư, mt thanh niên khá đẹp trai, ln hơn tôi bn tui, người đến Cát Tiên này t thu sông Đồng Nai nghe đâu c̣n cá su. Anh có li nói chuyn nhát gng không ln vi ai được. Anh làm rt nhiu vic: đánh cá trên sông, làm l ô trong rng, gieo lúa trng mía ngoài ry,… Mt người bao nhiêu năm dăi du dưới mưa nng khc nghit xnày, vy mà nước da vn trng tro như mt công t. Anh đến chơi và có khi ngủ đêm li nhà tôi. Vào nhng đêm tôi mt ng, nm bên nghe tiếng ngáy đều đều ca anh, tôi cm thy bt đi ni trng vng. Tôi hút thuc lá bng ba người như anh cng li. Có khi na đêm anh thc dy thy tôi ngi bên đèn rít thuc liên hi, anh tra lo ngi:

- Mày hút thuc như vy th́ làm sao mà sng ni.

Chuyn gia tôi và Dung anh biết rt rơ. Tôi có đưa anh xem thư Dung gi cho tôi, bt lun ni dung thư nói ǵ, anh bo tôi:

- Được người đẹp gi thư như thế này là quá may mn ri đấy chú em…

Anh có người yêu sát bên nhà nhưng theo ch tôi được biết anh cho như thế là chưa đủ.

Thnh thong nhà tôi được tiếp mt vkhách khá đặc bit, đó là cô bé 8 tui tên Tây Hà, con gái ca Lâm Anh. Cô bé lanh li, ranh mănh và tinh nghch thuc vào loi thượng hng. Đồ đạc trong nhà tôi vn chng ly ǵ làm ngăn np, mi ln cô bé lên chơi và đến lúc ra vth́ ôi thôi tt cmi thứ đều ri tung c lên. Cái thói phá phách y đôi ln btôi trng pht bng cách đợi cho cô bé chơi đến khi đói bng đ̣i vth́ tôi t́m cách gili. Có thi gian Lâm Anh nh tôi dy cô bé hc thêm, nhiu ln btôi la mng v́ cái ti hc dt mà căi li thy, thế là cô bé dùng dng bvbuc tôi phi hḿnh ddành năn n.

Tiếng nói, tiếng cười ca Tây Hà mi ln đến chơi giúp cho ngôi nhà tôi bt đi ni âm u trng vng. Nhng lúc đùa gin vi cô bé, tâm hn vn già trước tui ca tôi bng hóa thành tr thơ lúc nào không hay. H́nh nh cô bé đă để li mt du n va thơ mng va rt đỗi llùng trong cuc đời tôi. Điu y có lbt ngun tcâu nói đùa ca Lâm Anh vào nhng ngày đầu tiên tôi bước vào sng chung trong gia đ́nh anh:

- Chú đợi đấy, mười năm na tôi sgTây Hà cho chú.

Năm đó Tây Hà 8 tui, c̣n tôi bước sang tui 21…

Tôi sng cùng mt lúc hai nhà, con người tôi tưởng chng như chia làm hai na: mt na cô đơn im lng trong ngôi nhà riêng ca ḿnh, mt na chan ḥa vào đời sng thường nht trong gia đ́nh Lâm Anh và trên ngă ba biu tượng ca mt xă hi thu nh. Cách nhau chưa đến 100m mà hai nơi như hai thế gii khác nhau: mt nơi sáng sa đông vui, mt nơi u mtĩnh mch. Ngày ngày tôi đi vhai nơi như chiếc bóng qua li hai min sáng ti. Nếu thiếu mt trong hai nơi y có ltôi skhông ở được trên đất Cát Tiên gn hai năm tri.

Điu may mn cho tôi trong nhng năm tháng Cát Tiên là tôi sng trong sự đùm bc yêu thương ca vchng Lâm Anh. T lâu tôi đă xem điu ny như mt ân đức và skhông bao gi quên đi trong sut cuc đời.

ChBích, vnhà thơ Lâm Anh là mt người mà theo cách nói dân gian là “rut để ngoài da”. Nhng t́nh cm hoc suy nghĩ ca chluôn được bày tmt cách chân cht, tht thà.Chthương yêu tôi như đứa em rut tht và ngược li, nói không quá đáng, đôi lúc tôi xem ch như mt người mnhân t.

Có mt bui chiu vào giai đon bnh mt ngca tôi lên đến mc trm trng, tôi nm trên nhà ḿnh trong trng thái mê tnh chp chn v́ tác động ca liu thuc ngban trưa, tôi bng nghe ging chvăng vng gi:

- Dương ơi!...

Nm trên giường mmt ra nh́n qua k vách, tôi thy chị đứng dưới ngă ba nh́n v phía nhà tôi ct tiếng gi:

- Dương ơi! Dy đi… Ṃ đèn ri em ơi!...

Nước mt tôi lăn xung gi. Bóng chiu u ám trên ngă ba vng lng, dáng chlloi trong chiếc áo nâu đă bc màu và tiếng gi ca chnhư tiếng ca mt người mgi t́m đứa con đi lc trong cơi chiêm bao…

Mi bui sáng tôi t nhà xung quán, câu hi đầu tiên ca Lâm Anh khi thy tôi bước vào là: Đêm qua chú ng được không?”. Và anh có vbun trước cái lc đầu mi mt ca tôi.

Chng bnh mt ngkéo dài kèm theo bnh trĩ vi ni đau mt máu hàng ngày khiến người tôi phphc. Ngày tôi quyết định lên Bo Lc để cha trĩ anh đă bán mt sào mía c̣n non để ly tin cho tôi bi anh biết tôi không có đủ tin. Stin y khi lên Bo Lc, trong khi chờ đợi bác sĩ phu thut đi công tác nơi xa v, tôi đă đem tiêu hết vào nhng quán café, pḥng xem video và nhng hiu sách. Khi tôi hi hn th́ đă mun, tôi mang nguyên vn bnh trĩ tr v Cát Tiên báo hi my con gà mi p trên phi hy sinh by con tương lai ca ḿnh v́ ch Bích ly trng xung chưng vi lá mơ cho tôi ăn để cha bnh trĩ theo phương thuc nam ḍ hi được tmt người dân tc.

Thuc nam vn không bt bnh, nhưng nhtri, sc lc trai trẻ ở tui đôi mươi cũng giúp tôi vượt qua được nhng ngày đau trm trng để ung rượu ca hát vi anh. Thường thường sáng sm tôi và anh cùng lên Phú M hay Buôn-go để ly hàng. Công vic y có khi chḿnh anh là đủ nhưng anh mun rtôi đi cùng để hai anh em được chung nhau ngi nhm nháp ly cà phê đầu ngày trong không gian ca mt quán nước không phi nhà ḿnh. Đó là nhng giphút rt thú v, tôi và anh cùng tṛ chuyn trên nn nhc êm ái du dương phát ra t nhng chiếc máy cassette đời mi phm cht âm thanh tuyt vi. Nhưng cũng có lúc anh t ra chán tôi thc s. y là nhng ln chcó tôi và anh ngi vi nhau, ngoài vic đọc nhng bài thơ mi viết, anh thường kmt cách say sưa nhng chuyn bun vui ca cuc đời anh. Đời anh th́ không biết cơ man nào là chuyn để mà k. Lâm Anh có li kchuyn rt hay nhưng điu khiến cho tôi phi khskhi nghe đó là lúc câu chuyn được anh lun bàn theo thuyết smng. Có lẽ đây là đim duy nht gia tôi và anh không có s tương đồng. Điu y cũng dhiu bi schênh lch vtui tác. Anh đă gn bước sang tui 50 nên không có ǵ l khi nhng chuyn may ri, được mt trong cuc đời được anh chiêm nghim như s tt yếu ca smnh. Tôi va bước sang tui đôi mươi nên chuyn smnh là điu xa lạ đâu đâu nếu không mun nói rng nim tin ca anh là s mê tín lm cm. Bi vy nên tôi thường hay ngáp vt mi khi anh say sưa bàn v chuyn smnh. Thái độ ngi nghe va thụ động va mt lch sca tôi như thế được lp li nhiu ln khiến anh tra chán nn.

- Nói chuyn vi chú chán không chu ni.

Có ln anh ni đóa vi tôi như thế để kết thúc câu chuyn. Tôi nh́n anh l phép n mt ncười biết ơn và nghe ḷng vô cùng nh nhơm.

 

CHƯƠNG X

Sương mù vây ph rng núi và làng mc, tt ccnh vt ch́m trong làn sương mai dày đặc. Tôi thường dy sm ngi bên bàn ung nước trà nh́n ra ngoài song ca s. Trong sương mù huyn o, vài dáng người thưa tht qua li trên đường trông như nhng chiếc bóng mơ htrôi bnh bng trong gic mơ. Tiếng kêu ca cp chim s làm t trên nóc nhà như li chào hi đầu ngày. Mùi hương cây cban mai thong trong hơi sương xua đi khi tâm trí tôi nhng ư nghĩ u ám c̣n sót li sau mt đêm mng m. Và chuyến xe đ̣ đầu tiên chkhách tBuôn-go ra Mazagoui đi ngang qua nhà, tiếng c̣i xe vang trong sương mù báo hiu mt ngày mi bt đầu. Có khi sương giăng phủ đến 8 gisáng vn chưa thy bóng mt tri, thường th́ bui sáng như vy báo hiu mt ngày ngt ngt oi bc. Cát Tiên thc sbước sang mùa khô.

Nhng đoàn xe phủ đầy bi đỏ tiếp tc đưa hàng trăm hgia đ́nh tngoài min Bc đổ vào Cát Tiên theo din kinh tế mi. Cát Tiên rng ry bt ngàn, s dân đến sau được đưa vào sâu hơn na và mt xă mi được thành lp cách ngă ba Lâm Anh hàng chc km. Ngă ba ngày càng đông đúc người qua li và quán Lâm Anh cũng v́ đó mà buôn bán thêm đắt khách.

Bây giờ đă bước sang tháng chp. Nông dân ở đây đă bt đầu bn rn vi công vic thu hoch mùa v. Hàng trăm hecta mía đang chờ được đốn cht, mt số đưa vào ḷ ép đường, mt sbán cho tư thương chuyn vnhà máy đường La Ngà. Thnh thong tôi cũng có mt trong đoàn người vào ry làm mía. Tôi ch làm cho mt sngười quen không phi kiếm tin mà là ly công để đợi đến ngày thu hoch my sào mía trong vườn. Tôi đă quen vi cnh giăi du mưa nng trên rung băi quê nhà nên vic làm mía sut ngày dưới bóng nng oi bc ca xrng này cũng không có ǵ là quá sc. Tôi cm thy vui vẻ được ḥa đồng vào cnh sinh hot cùng vi mi người. Chiu v, quán Lâm Anh là nơi tp trung ca nhiu đoàn người ttrong rng ry tiến ra sau mt ngày làm vic mt nhc. Nhng người làm lô mang sn phm ra bán, nhân đó ngi nghngơi và ung vài xrượu để thư giăn sau mt ngày vt v. Sngười làm mía cũng thp nơi đây ung đôi cc rượu trước khi vnhà. Cnh sng nhn nhp trli sau mt mùa mưa dai dng bun chán. Tôi hoàn toàn thích nghi vi đời sng nơi đây và trthành cư dân tht sca xsrng núi này. Tôi coi Cát Tiên như quê hương thhai ca ḿnh.

Gia lúc y tôi nhn được thư ca anh Cht tBo Lc gi xung. Thư ngn gn, ni dung thư chnói có mt vic: tôi phi vquê trong dp Tết này v́ tôi đi đến nay đă mt năm rưỡi ri, gia đ́nh quê rt mong ch tôi v. “Chú phi v, không được do d”. Anh viết như thế và tôi biết rng đây là mnh lnh ca ba tôi, anh ch là người truyn đạt.

Stôi t́m cách li, khong mt tun lsau, đích thân anh Cht tBo Lc xung Cát Tiên.

- Ba bo tôi phi xung đây thu xếp cho chú v quê - Anh nói - H́nh như ba không mun chú sng ở đây na. Thôi th́ chú đi cũng đă lâu, dp Tết này chú vthăm nhà cũng phi thôi. Nhà ca và đám mía tm thi gi anh Lâm Anh trông coi dùm. C̣n vic chú có tr vào li đây hay không, điu y tùy thuc vào quyết định ca ba. Nếu chú không vào, sau Tết tôi sxung đây liu bgii quyết mnh vườn này.

Thc ḷng tôi cũng mun vthăm nhà trong dp Tết này nhưng về để ri không tr li na th́ tôi chưa nghĩ đến. Nhưng ri sau nhiu đêm trăn tr, ḷng tôi tr nên nh nhơm vi ư định trv quê nhà. Nghĩ cho cùng ngôi nhà này, xs rng núi này vi nhng con người thân yêu ở đây cũng chlà nơi dng chân trong mt ln du lăng ca đời ḿnh. Hơn na tôi cũng phi ngoan ngoăn vâng li ba tôi, ri sau đó li quê nhà hay sẽ đi nơi khác, sao cũng xong c… Mt người chưa biết nghĩ đến tương lai như tôi th́ ở đâu mà chng được.

Hay tin tôi v, Đạt có vbun. Đạt đă bhc đàn tlâu v́ xem ra vic hc đàn không dnhư Đạt nghĩ. Đạt cũng trong snhng người thích đàn nhưng không có năng khiếu nên đành bcuc. Đạt hy vng tôi strli và nếu không ở đây th́ tôi cùng Đạt sẽ đến sng ti Bo Lc, điu mà Đạt ao ước tlâu. Nh́n Đạt tôi cm thy ngm ngùi khi nghĩ đến mt ngày tôi không tr li nơi này.

Nhng ngày y Lâm Anh rt bn rn vi công vic mua bán, tôi không có dp để tâm svi anh điu ǵ. Anh ch biết rng tôi vquê ri sau Tết svào và mi chuyn vn như cũ, thế thôi.

Tôi trvquê nhà trong màu nng hanh hao ca nhng ngày tháng chp. H́nh bóng quê hương vn không có ǵ khác so vi ngày tôi đi. Duy chcó ba tôi sc khe yếu đi trông thy, chng bnh hen suyn và nhng ni lo toan về đời sng cơm áo cho gia đ́nh khiến Người gy đi nhiu. Vi Người, tôi đă trv như mt đứa con lm li. Người đón tôi vtrong ni vui mng v́ thy tôi c̣n biết vâng li và sc khe vn di dào dù trên dung mo tôi nhum vphong sương rng núi. Hành lư tôi mang v là mt bao bố đựng toàn sách, tôi biết Người cũng chng vui ǵ vi chuyn này nhưng ít ra mhành lư cng knh kia cũng giúp cho Người an tâm mt điu gn hai năm con ḿnh không phi là mt đứa ham chơi theo li thông thường.

Tôi li vác cuc ra băi xung đồng hc li bài hc lm than ca ngày xưa. Có nhng chiu hôm gác cuc ngi trên rung băi quê nhà ngm nhng cánh chim bay về đâu đó gia sương chiu, tôi li thy khát khao v cánh bay đi, trong hn tôi rng núi vn không ngng lên tiếng gi. Cuc đời qutht va đẹp va bun: chia ly chn này là sum hp nơi kia.

Thế ri khong gia tháng hai, tôi tr li Cát Tiên. Ba tôi cho phép tôi vào li vi mc đích thu hoch mía.

***

 

Chcó hai tháng không có người , ngôi nhà tr nên hoang tàn thê thm. Tôi đẩy ca bước vào trong nhà. Ánh nng chiu tà di vào song ca s, bàn ghế, giường chiếu vn c̣n nguyên vn nhưng bi bm phủ đầy, tranh ttrên mái rơi xung ln ln vi cdi tngoài hè ḅ vào. Tôi đứng nh́n ngôi nhà mt lát ri khép ca bước ra.

Đêm y tôi ung rượu rt nhiu ri đến mt vài nhà quen để ng nhưng không mt nơi nào tôi chp mt được. Cui cùng tôi quyết định vnhà ḿnh. Khong gn na đêm, tnhà ông Quang tôi đến gơ ca Lâm Anh để mượn mt tm mn. Lâm Anh đưa cho tôi hai chiếc bao bv́ nhà không c̣n tm chăn nào tha c. Tôi mang hai chiếc bao bvnhà ḿnh bt máy la tri chiếc chiếu đă cũ rách ra và nm xung chiếc giường tre đầy mt và bi, xchân vào mt chiếc bao, chiếc c̣n li đắp lên ngc nhm mt li ngcùng cdi và bi bm.

Khong 2 gisáng tôi thc dy v́ hai chiếc bao b không đủ làm m thân tôi trước cái lnh ca sương rng tràn vào nhà. Tôi nh́n thy bóng trăng tà di vào song ca s, mt vài mnh trăng nm cnh tôi trên chiếc giường hoang liêu. Tiếng kêu l lùng ca mt loài chim nào đó ttrên núi Đá Mài vng xung nghe bun đứt rut. Nước mt tôi a ra, lăn xung chiếc túi xách dùng để gi đầu. Tôi biết rng đây là đêm cui cùng ḿnh nm trong ngôi nhà này.

Vic bán mía được gii quyết nhanh chóng. Lâm Anh đă giúp tôi bng cách mua đám mía y vi stin cao hơn giá trhin thi ca nó để tôi trvthay v́ nm dài nơi đây đợi người mua gia thi đim mía bhgiá trm trng.

My hôm sau tôi giă t Cát Tiên vi ngôi nhà đă che ch tôi my mùa mưa nng, vi nhng con người đă cùng tôi yêu thương gn bó mt thi. Chuyến xe đ̣ bui sáng mang tôi ra khi Cát Tiên, nhng cánh rng giu mt trong sương mù tin tôi trvc x.

 

***

 

Hơn mt năm sau, vào mùa đông 1989, tBo Lc tôi xung thăm Cát Tiên. Tôi chỉ đủ tin đi xe đ̣ đến Mazagoui, sau đó dùng xe đạp đi gn 50km để vchn cũ. Khu vườn ngày xưa đă được anh Cht sang nhượng li cho anh Đim, ngôi nhà không c̣n na. Nghe Lâm Anh k li, mt trn gió lc đầu mùa đă ht tung my tm vách ra ngoài hè, ngôi nhà xiêu vo sp sa đổ sp và anh Đim đă tháo d.

Tôi đứng trên đường nh́n xung, màu nng chiu phxung nhng lùm cây hoang di mc lên trên nn nhà cũ. H́nh nh ngôi nhà xưa chc̣n trong tâm tưởng, tôi nghe mt ni bun dâng lên đến nghn ngào. Phng pht trong khung cnh chiu hôm bun bă, tiếng đàn ca tôi ngày xưa như c̣n vng vng đâu đây…

Tôi li nhà Lâm Anh chơi gn tun l. Vchng anh và my cháu nhvn dành cho tôi t́nh cm tràn đầy như thunào tôi sng ở đây. Ngă ba trnên đông đúc và có vcht chi hơn so vi ngày xưa. Khong trng tquán Lâm Anh đến vườn nhà tôi ngày xưa bây giờ đă có thêm my ngôi nhà mc lên. Khi thi gian kéo dài ra th́ không gian dường như thu hp li. Mt sngười thân quen ngày trước bây giờ đă vng mt chn này. Ông Quang đă vQung Ngăi để dưỡng bnh, my người con trai ca ông vn c̣n bám tr li nơi này. Thùy Dung đă theo gia đ́nh chuyn đi nơi khác và chuyn chng con không biết ra sao. Tôi có hi thăm chBích về Đạt, nhng điu chkkhiến tôi bi hi xúc động.

My tháng sau khi tôi v quê, Đạt cũng ri nhà đi làm ăn nơi xa cnăm tri không thy vnhà và gia đ́nh không biết Đạt ở đâu. Khi ba ca Đạt bán nhà đi nơi khác sinh sng, Đạt cũng không h hay biết. Mt thi gian dài sau khi gia đ́nh Đạt ri khi Cát Tiên, mt bui chiu Đạt trv, khi bước vào sân nhà cũ, Đạt bng ngngàng trước nhng người lmt. Đạt đă khóc lóc đau đớn khi thy ngôi nhà đă thuc vngười khác và gia đ́nh ca Đạt không biết bây giờ đang sng nơi nào.Nghe chuyn tôi bun bă buông tiếng thdài.Bt cht tôi nghĩ đến bóng chim ti nghip trong câu ca dao :

“Chim bay v núi ti ri

Không cây nó đậu, không mi nó ăn”

 

***

 

ĐON KT

 

Đă hai mươi năm ri ktngày tôi ri bngôi nhà ca ḿnh Cát Tiên.

Hai mươi năm…, tưởng đâu thi gian thi mdáng h́nh tui đôi mươi khi min kư c, tưởng đâu nhng cuc hi ngthanh xuân đă ch́m khut, tan ĺa. Nhưng không,khi tôi viết nhng trang ny, h́nh nh ngôi nhà xưa, nhng khuôn mt thân yêu thu nào và bóng dáng rng núi Cát Tiên hai mươi năm vtrước hin lên tưởng chng như vn c̣n nguyên vn trong tâm tưởng.

Hai mươi năm…, ngn y thi gian đủ làm cho mt ht mm trthành cthnên chng có ǵ l khi nhng con người tôi nói đến trong hi kư này bây gi k mt người c̣n…

Ba tôi qua đời cách đây đă 14 năm, h́nh nh Người đă để li trong ḷng tôi nim kính yêu đời đời. Có nhng li nói ca Người mà măi đến bây gi, sau hai mươi năm, tôi mi cm nhn được hết tm ḷng ca mt người cha. Dưới sui vàng chc Người cũng ngm cười khi đứa con trai trái tính trái nết ca ḿnh ngày xưa cmun lang bt tha phương nơi xó rng hóc núi bây gi dù sao cũng đă yên bgia tht nơi đất tquê cha.

Trong s nhng người thân thiết vi tôi ngày y, ông Nguyn Xuân Quang cũng không c̣n na. Nghe đâu ông chun bhoàn tt mi thtc để xut cnh theo din HO th́ ngă bnh. Ông tthế ti quê nhà Qung Ngăi, chết trước lúc ct cánh, ngm ngùi mang xung sui vàng gic mơ dang d

Và người “áo trng ngày xưa” bây gikhông biết trôi dt phương nào. Nhng ngày ngi viết nhng trang v Thùy Dung, ḷng tôi bi hi xúc động và thương nhvô hn như thsau hai mươi năm mt ln na tôi yêu nàng. Ngày xưa, v́ di dt tôi đă đánh mt t́nh yêu đẹp đẽ đầu đời. Chuyn t́nh không thành là do tính tái yếu đui ca tôi, nàng không h có li ǵ c. Tôi lt cun tiu thuyết “Ni s ra và thy tên nàng sau hai mươi năm vn c̣n nm trên nhng khe giy trng. Ngày trước, khi thy nàng viết tên ḿnh trong cun sách này tôi biết rng đó là cách để nàng ct gibóng h́nh nàng trong trái tim tôi. Ht mm gieo mt cách kín đáo y giờ đây đă cho nhng hoa trái thơ mng vô cùng. H́nh bóng nàng đă hóa thch trong nhng lp trm tích ca cơi vô thc để ri sau hai mươi năm bng tái sinh thành mt dung nhan dim kiu trong gic mơ đời bt tuyt. Có thgiờ đây trong kư c nàng, h́nh bóng tôi đă bxóa b, nhưng điu y có hǵ. Vi tôi, Thùy Dung vn là người con gái đẹp đến thiên thu…

Lâm Anh vn sng b́nh an nơi y như mt cây đại thtrước gió núi mưa ngàn. Địa danh “ngă ba Lâm Anh” ri sẽ đi vào huyn thoi ca mt xsở được to dng bi nhng con người mt thi t́m đến v́ không c̣n đất sng.. Tlâu Lâm Anh đă là hi viên Hi Văn Hc NghThut tnh Lâm Đồng. Thơ anh đăng ti rt nhiu trên nhng mt báo, tp chí trong và ngoài nước. Anh đă đạt gii nht trong cuc thi thơ ca tp chí Tài Hoa Tr năm 1996.. Tôi có đọc bài viết vanh ca Lưu Trng Văn đăng trên báo PhN. Theo tôi đây là du hiu khi đầu cho vic vinh danh mt người thơ tài hoa nhưng lvn. Bây gi anh sp bước sang tui tht thp, không c̣n lăng đăng rong chơi như xưa v́ mt bên chân đi li khó khăn bi chng thn kinh ta. Anh sng b́nh yên bên người vhin hu, ngày ngày làm thơ chăm chvà tn ty như mt con tm rút rut dâng hiến nhng si tơ đẹp đẽ cho cuc đời. Sut nhng năm tháng qua, tôi và anh vn thư tqua li vi nhau.

Anh đă để li mt du n khó phai trong cuc đời tôi.

 

Qung Ngăi Mùa Đông Đinh Hi 2007

Nguyn Hoàng Dương

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net