VĂN HỮU

Số 18 Mùa Thu 2012

____________________________________________

 

Linh Vang 

 

Ông khách đặt hoa từ Denver

 

 

Đó là một ngày gần Giáng Sinh. Người đi dạo nhiều hơn người mua sắm, mặc dù cửa hàng nào cũng được trưng bày sáng sủa, hấp dẫn để lôi cuốn khách hàng. Cây thông, đèn, hoa, thiên thần, ngôi sao. Nhạc Giáng Sinh nhè nhẹ, thánh thót. Có nơi có một ông già Noel vẫn áo đỏ, với cḥm râu dài trắng toát và cái bụng phệ. Ngân nhớ một Giáng Sinh, đứa con gái út của nàng năm đó mới sáu tuổi, đang học lớp một, hỏi trong một đêm, ông già Santa đi viếng hết mọi nhà có con nít hả mẹ? Nàng ph́ cười, đúng vậy, ông đi bằng xe trượt tuyết. Trong ṿng hai năm nay, Nina nhổ gị, cao, như đang đuổi theo mẹ.

Ngân đứng trước một kệ mỹ phẩm của một cửa hiệu cũng khá nổi tiếng. Nàng đang dự định mua cho cô bạn thân một món quà mà c̣n lưỡng lự chưa biết mua thứ nào. Bây giờ, ra salon để được sơn móng tay móng chân coi là xa xỉ phẩm. Thời buổi khó khăn, người ta lo cơm gạo trước, bỏ xa xỉ phẩm, nhưng vẫn muốn làm đẹp. Vậy th́ món quà nào rẻ và có ư nghĩa nhất để các bà, các cô mua tặng nhau? Nàng chợt nhận ra đó là một lọ thuốc làm đẹp những ngón tay, ngón chân. Lại vừa túi tiền của nàng, nàng bèn mua cho bạn, rồi cho nàng một lọ nữa.

Tim hoa ca nàng cũng ế ẩm theo t́nh trng kinh tế chung. Tháng trước buc ḷng Ngân phi cho d́ Hường nghvic, chỉ gili cô bé Tho, khi nào nàng cn th́ nàng gi. Giá Hin, chng nàng không tht nghip hai năm qua, th́ chc là Ngân không phi bn tâm lm. Lúc cho d́ ngh vic, Ngân cũng ái ngi v́ d́ đă làm cho Ngân t hi Ngân mi sang li tim hoa; nhưng d́ nói d́ vi đứa con trai ca d́, d́ không phi tốn kém, mà d́ cũng không có nhu cu nhiu nên đừng lo cho d́.

Thunh, Ngân gn gũi vi mt ông bác – bác Ba. V chng bác Ba không có con nên bác Ba yêu quư nàng lm. Ông có thú chơi bông hoa cây king. Nàng được ông chbo, giải thích vnhng loi hoa. Nàng không ng cái vn hiu biết đó đă giúp nàng khi qua đây. Nàng được nhn vào phvic trong một tim bán hoa. Ri khi bà ch ln tui mun vhưu, đă sang li cái tim này cho nàng vi giá tht r. Phi nói là cũng nhNgân có khiếu thm mvà lúc nào trên môi nàng cũng nở mt ncười vui v, thân thin, chiu khách nên cái tim có rất nhiu khách. Có nhng bà cmi ngày ra tim hoa ca Ngân chmong được tṛ chuyn vi nàng v́ họ ở nhà bun quá, ngoài vic chơi vi chó và mèo! Có c cui hè li đem cho nàng hoa qutrong vườn mà cttay trng. Có cllc lại biếu nàng quà cáp.

 

*

 

Đây là ln thnh́ ông gi. Va nghe phôn, Ngân nhn ra ngay người khách đặc bit này v́ my ngày trước đó chính nàng đă nghe ông đặt hàng. Ging m, cao, phát âm rơ ràng, xem chng ca mt người chưa già lm. Ông li gi đặt 24 nhoa hồng, màu đỏ thm, có cung dài. Trên cái thip nh, ông nhờ nàng viết my chHăy tha thcho anh!”. Ln đầu là “Cho anh gii thích”.

Ông tDenver xa xôi, gi tng hoa cho mt phnữ ở thành phSeattle này. Không phi mt tá mà là hai tá chng tông không ngi chi tin cho người y. Hn là họ đă yêu nhau và ông đă làm điu ǵ để người con gái bun gin?

Cả bao năm vi nhau, Hin chưa bao gimua hoa tng vợ, chứ đừng nói cvài ngày hay mt tun, li tng hoa như cái ông khách này. Tnhiên Ngân li có ư nghĩ so sánh như vy, dù hin gihlàm chmt tim bán hoa th́ nàng cn Hiển tng hoa chi na.

Cô bé Tho đem đi giao. Người nhn hoa tên là Mai, theo lời Tho, cô ta c̣n tr và trông rt xinh đẹp. Nhưng có lh vẫn chưa nói chuyn vi nhau v́ ln thba, ông đă nhviết “Cho anh được nói chuyn vi em.

Nhiu ln cô bé Tho bt phôn, và mi ln nghe ging ông th́ cô bé li ly tay che ng nghe, nháy mt vi Ngân ri nói nhỏ cho nàng nghe:

“Cái ông Denver, cô ơi!”

Cô bé nói tt nên bch“t”. TDenver! Cúp phôn ri, cô bé nói vi nàng:

“Cô viết giùm con cái thip, (v́) chca cô đẹp. Để con viết th́ không trnh trng lm, không đúng vi ư ca ng, li làm bể chuyn. Cô à, cô có nghĩ là h s tr li vi nhau không cô?”

Nàng lc đầu:

“Ḿnh làm sao biết được!”

Tcái thtín dng mà Ngân ly tin hoa th́ tên ông là Hoành. Ông vn cứ đặt hoa hng, chkhông là loi hoa nào khác, dù rằng có vài ln nàng đề nghhoa lan, hoa ut kim hương. Đó là tháng tư, mùa ut kim hương nở đầy cnhng cánh đồng. Phía bắc ca Seattle, vùng thung lũng Skagit, đất màu thích hp cho loi hoa này, nên con cháu người Ḥa Lan khi qua x M lập nghip đă đem theo nhng choa ut kim hương tquê hương họ. C̣n nhng chu hoa lan th́ có hoa h́nh ging như nhng thiếu nmc áo đầm đang khiêu vũ, nh́n đẹp quá! Và hoa lại giữ được lâu, có khi ti my tháng, ông s không cn phi gửi hoa hoài như hin gi, tn tin.

Nàng cũng chxem người khách có tâm s để nói vi nàng không, nhưng ông chỉ đặt hàng ri cúp phôn sau khi nói cảm ơn.

Làm nghnày bao năm, nàng cũng biết được nhiu hoàn cnh. Bun có, vui có. Nhng sinh nht, lra trường, người m đau nhà thương, Mother’s Day, Father’s Day, Valentine Day,… Đem hoa ti nhng chvui làm ḿnh vui theo vi khách và tới chỗ đám ma, nhà quàn, ḿnh cũng thy bun theo.

Đâu phi Ngân đối xvi người khách nào cũng như người khách nào. Có nhng người khách mà nàng quan tâm hơn, chng hn ông khách này. Nàng thường dn cô bé Tho:

“Em nhchn hoa tht tươi…khi bơ công người ta xa.”

Nàng nói mà tưởng như nếu nhn được bó hoa tươi xinh đẹp đó th́ người thiếu phs cm nhn được tm ḷng ca người khách đặt hoa mà tha thcho ông.

Ln này, li nhn là “Anh nhem và con vô cùng!”  A! Th́ ra hcó con vi nhau. Nàng và Tho suy rng chắc chn là hstr li vi nhau v́ đứa con.

 Tho cho là chc chn như đinh đóng ct. Nói xong cô bé lại cười khúc khích:

“Con dám cá vi cô là như vy! Hihi…”

Nhưng ln đó, cô bé Tho li mang hoa v, nói:

“Cô ơi! Cô đó dn nhnói li vi ông khách là đừng gi hoa nữa, cô nht quyết skhông nhn na đâu.” Mà ông khách có giphôn đủ lâu để Ngân chuyn li li nhắn đâu. Như mi bn, ông đặt hàng xong th́ cúp phôn cái rt!

 

*

 

Cô bé Tho m không đến làm nên Ngân phi đích thân đi giao. Hóa ra cái địa chỉ đó là ca bmMai. Bà ccho biết mẹ con Mai đă ra riêng. Ngân chưa hi ở đâu, mà cũng chưa biết hi như thế th́ có phin người ta không, th́ bà cụ đă cho biết:

“S…, trên đường…, pḥng…”

Ngân ngc nhiên khi thy cst sng như vy. Thôi, đă có trong tay cái địa chth́ ḿnh cứ đến.

May quá! Mai có nhà. Thy Ngân ôm bó hoa, cô biết ngay nàng là ai. Cô hi lin:

“Ngan’s Flower Shop? Chlà chNgân?”

Mai c̣n trlm, Ngân đoán chng, chưa ti ba mươi, trccô em gái út ca nàng.

Theo li Mai, cô là v ca người khách đặt hoa đó. Cũng cưới hỏi, có hôn thú đàng hoàng! Khi đứa bé, con trai ca cô, bté ngă trường, phi đưa vào cp cu, cnh sát t́m cha m của đứa bé. Mà không hiu sao, hli gi trúng nhà ca…bà ln. Hai người đàn bà gp nhau bnh vin, ngngàng. Chng đó mới vl!

Người vtrdn con ra đi. Ngân hiu t́nh cnh này lm.

Mười năm trước khi được chng bo lănh qua M, Ngân mới hay là lâu nay Hin sng chung vi mt phnkhác. May mà cô ta không có con vi Hin, và sau đó, Hin li vvi mấy mcon nàng. Tuy vy, đó vn là vết thương không bao giờ lành, Ngân cnghĩ Hin không c̣n “nguyên vn” vi nàng.

Dù hai người có thêm con bé út là Nina, nhưng cmi ln vợ chng cơm không lành, canh không ngt v́ mt chuyn bực bi nào khác th́ Ngân li cnhc ti chuyn bbch ca Hin. Tại sao mười my năm bkt li, Ngân đă phi bươn chi, nuôi con, nuôi cha mchng, ri bao nhiêu bn vượt biên mà không thành, phi vào nhà tù, vàng mt, đồ đạc trong nhà cũng phi bán đi, làm vn liếng cn dn…mà Hin không hiu?

Li đám em út ca Hin. Chúng cũng làm nàng kh tâm không ít. Hoàng là đứa kế Hin, c̣n nói:

“Ngày anh Hin vượt biên, tui chở ảnh đi ti đim hn, nh có hứa vi tui là khi đi được, nh sgi tin vgiúp tui. Mà nh có gi tin, quà cáp cho ch ch.”

Vy mà bên này, Hin li thn nhiên chung sng vi người khác!

Gin th́ có gin, nhưng chưa bao gi nàng nghĩ chuyn bỏ chng v́ nàng ln lên trong mt gia đ́nh cxưa lm, gia đ́nh đó không hai nói ti hai chly d. Bn phn vn c̣n đó, khi bun bun nàng li nghĩ, đành phi chu đựng cho hết…kiếp này.

Nàng và Hin quen biết nhau chmt thi gian ngn ri gia đ́nh hai bên thy được th́ hi thúc hai người ly nhau để họ có cháu ni cháu ngoi. Ri gia đ́nh chc̣n là trách nhim. Chkhông t́nh tthơ mng ǵ c!

Bây gingi bên cnh Mai, tuy là Ngân nghĩ nàng hiu tâm trng ca Mai, nhưng nàng cũng biết nàng không mang đôi giày mà Mai đang mang nên nàng không thể đoán được là cái viên si kt trong đó ln nhcnào và làm chân Mai đau đớn thế nào.

Mai rươm rướm nước mt, như c̣n mun gicho nhng giọt lệ không trào ra. Ngân ôm vai Mai:

“Khóc được th́ ckhóc. Chkhông có li khuyên nào. Em hăy làm điu em nghĩ là phi đối vi em.”

Mai st sùi khóc:

“Khi nào th́ người đàn ông mi cho ḿnh biết stht? Họ sng trong cnh di gian như vy mà hsng được? Lâu nay em cnghĩ em là người con gái hnh phúc nht trên thế gian này!...Phin chquá, v́ em! Thôi th́ em li nhn, nhưng nhờ chnói li vi anh y rng nhng bó hoa này không đủ để xóa bỏ hết nhng vic mà anh y đă làm đâu.”

 

*

 

Tho đi giao vài ln sau đó. Xem chng vic tng hoa không có hiu quv́ li nhn càng ngày càng tuyt vng. “đường đời rvề đâu th́ anh vn yêu em.

Ngân li không tin hi, v́ khách hi mua hoa th́ ḿnh bán hoa, cũng như bnh nhân bbnh th́ đi khám bnh để được bác sĩ t́m bnh, cha bnh, chbác sĩ không hi đời tư của bệnh nhân.

Cô bé Tho đưa ra triết lư:

Đàn ông h không mnh mnhư ḿnh tưởng, mà rt yếu ḷng. Như cô thy đó, cái ông Denver này, ng phi yêu chai người đàn bà, ng không bbà nào được nên mi có cnh ng có hai v, mang ti đi gt chai bà. Bbà ln, bà nhth́ tội bà ln; bbà nh, bà ln th́ ti bà nh…Nghĩ ti cnh hai bà đụng nhau bnh vin, con thy bun cười quá!”

Không bao lâu kinh tế khm khá hơn. Tim hoa li đông khách. Ngân kêu d́ Hường trli giúp nàng, nhưng d́ nói d́ bận gicháu ni ri. Thng cháu đích tôn phi được ưu tiên hơn ch. Nàng cười cười, nói phi. Nàng cho Tho làm thêm gi, cô bé vn c̣n hc college. Nàng cũng mướn thêm hai cô gái khác làm bán thi gian.

Bng đi mt thi gian dài, Ngân không thy người đàn ông đó gọi phôn đặt hoa na. Người đàn ông đă bcuc hay ông ta với người phn trẻ đă trli vi nhau? Ngân bn rn quá nên cũng quên h, chlà v́ có mt ngày đẹp tri, li nhàn ri, bỗng dưng Ngân nhti hri thc mc như vy thôi.

 

Linh Vang (Tháng mười/2012)

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net