VĂN HỮU số 35

 

  Đông 2016 / Tết Đinh Dậu

 

 

CHUYỆN NGÀY CUỐI NĂM

Nguyễn Lê Hồng Hưng

 

 

 
          Hải tŕnh chiếc Atlantic bắt đầu từ Houston xuống Nam Mỹ, mỗi chuyến đi dài năm hoặc sáu tuần. Sau đó quay trở lai Houston xuống hàng, lấy thực phẩm và thay người. Đúng ra tôi được đổi về hôm trước Giáng Sinh. Nhưng v́ ba cái vụ khủng bố trên đất Mỹ nên những người mang quốc tịch của mấy nước Hồi giáo tạm thời không được toà đại sứ Mỹ cấp chiếu khán nhập cảnh. Ông đầu bếp thay tôi người In-đô chờ lo thêm thủ tục có thể ra Giêng mới xong. Những ngày cuối năm không được về với gia đ́nh tôi cũng có hơi buồn. Tuy nhiên nghe tin tôi ở lại, từ thuyền trưởng tới thủy thủ đoàn trên tàu rất vui mừng. Họ vui chẳng qua v́ hai bữa tiệc Giáng Sinh và Tết Tây năm nay họ được thưởng thức những món ăn thuần túy Việt Nam.

Chuyến rồi tàu trở lại Houston, tôi với thuyền trưởng lên siêu thị Việt Nam mua thức ăn chở đầy nhóc chiếc tắc xi. Hôm Giáng Sinh ngoài con gà tây đúc ḷ ra tôi dọn thực đơn các món nhấm Việt Nam và nấu một nồi phở hai chục lít. Trong bữa tiệc những món ăn Việt Nam được bà con chiếu cố tận t́nh và nồi phở cũng hết sạch trong ngày hôm ấy. Chả gị, gỏi cuốn, tôm chiên bột sốt chua ngọt… đă loại con gà tây truyền thống Giáng Sinh ra khỏi bàn tiệc! Tôi để con gà Tây qua mấy ngày sau mà chẳng ma nào rớ tới, cuối cùng tôi gói con gà đem cho mấy người bốc vác trên bến cảng.
 

oOo

 

Tàu cặp cảng Paramaribo khuya ba mươi rạng ngày ba mươi mốt tháng chạp. Sáng sớm, thuyền phó ra thông báo tàu sẽ đậu lại đây qua Tết mới khởi hành. Sau bữa điểm tâm, thuyền trưởng phân công: thủy thủ lau chùi tàu sạch sẽ, xong sớm nghỉ sớm, thuyền phó mua pháo và cái xiệc-điện (survolteur) cho dàn đèn tự động kết hàng chữ Merry Christmas & Happy New Year đă bị cháy trong đêm Giáng Sinh và đầu bếp đi chợ mua thêm thức ăn tươi, làm sao cho bữa tiệc giao thừa xôm tụ mới được.

Lamat đ̣i theo phụ xách đồ. Thuyền trưởng nói:

– Được, nhưng mầy phải tháo bảng chữ trên mui tàu xuống, gỡ chữ Merry Christmas ra, dời chữ Happy New Year vô chính giữa bảng và đóng lại cho đẹp rồi mới được đi.

Tôi ra sau lái đứng nh́n ḍng sông uốn khúc chảy ngang thủ đô Paramaribo. Mực nước cạn theo con nước ṛng, hai băi sông lồi ra làm cho ḍng nước hẹp lại. Nước bắt đầu chững, những đống cỏ, rác bềnh bồng chờ con nước lớn đẩy ngược về nguồn.


Hôm nay là ngày cuối năm, sinh hoạt trên bến cảng chậm lại. Nếu không có một cuộc căi vă không cần thiết th́ không khí trên tàu sẽ êm ắng vô cùng. Có một gă thanh niên, áo quần rách rưới khệ nệ rinh hai bao dừa xuống để sau lái tàu. Lamat chạy tới nạt nộ đuổi gă đi. Gă cười cầu tài và chấp tay xá xá, nài nỉ với giọng điệu của người thấp cổ.

– Thưa ngài, tui chỉ bán dừa thôi chớ đâu có làm ǵ.

Lamat xua tay hùng hổ:

– Không, không ai mua đâu, mày ôm lên khỏi tàu lập tức!

Có lẽ gă cũng đă quen cái cảnh bị đuổi xua nên gă đóng mặt ĺ, lóng ngóng chờ coi có người nào khác tới để gạ bán hai bao dừa. Lúc đó Fidal đi ra. Gă rạp đầu cúi xuống, chấp tay xá một cái:

– Happy new year, ông mua dừa dùm đi ông, gă cất giọng ai oán, tui có một vợ ba con, Tết tới rồi, ông giúp dùm, hai bao dừa chỉ có năm đô mỹ.

Mặc t́nh thằng nhỏ năn nỉ, chẳng những Fidal không động ḷng, trái lại nó c̣n hùa theo Lamat nạt nộ chửi bới con người ta. Năy giờ tôi đứng sau boong thấy cảnh kỳ cục, tự nhiên hai thằng đi ra gây lộn với thằng nhỏ. Tôi bước tới can:

– Thôi đi, nó chỉ bán có mấy trái dừa, có ǵ đâu mà tụi mầy làm dữ vậy.

– Nó không được xuống tàu.

– Nếu nó là con gái th́ tụi mầy có đuổi đi không?

Nghe tôi hỏi hai đứa phá lên cười rồi đi qua đứng dựa thành tàu. Gă bán dừa day qua tôi rạp đầu một cái cất giọng ca bài con cá sống v́ nước. Thật ra tôi rất thích chất ngọt dịu mát tự nhiên của nước dừa tươi, với lại ở miệt nầy dừa tươi rẻ tiền hơn nước đóng hộp. Chuyến nào xuống Nam Mỹ tôi cũng mua vài chục dừa tươi gọt bỏ vỏ xanh, để dành trong pḥng lạnh giải khát. Tôi nh́n gă thấy vết rách trên áo c̣n mới, nút áo đứt hở ngực. Từ ngực xuống tới hai bắp tay bị sướt và dấu máu trên vết sướt vừa mới khô. Tôi nghĩ tới sự hấp tấp của gă khi ôm thân dừa từ cao tuột xuống, té nhào, không bị dập dái nằm tại chỗ là may lắm rồi. Bao nhiêu chứng cớ cũng đủ biết việc làm của gă không được lương thiện lắm. Tôi đoán chừng trong hai bao dừa bất quá chỉ phân nửa trái nguyên, c̣n lại là dừa điếc. Tôi chỉ tay xuống hai bao dừa hỏi gă:

– Bao nhiêu?

Gă nói:

– Bốn mỹ kim.

Mới ra giá năm bây giờ hạ xuống c̣n bốn. Tôi móc mười mỹ kim ch́a ra:

– Nè, cầm tiền đi về ăn Tết với vợ con được rồi, tết nhứt đi ăn trộm bị cảnh sát bắt th́ bị xui suốt năm.

Gă mừng húm, vội vàng chụp tiền bỏ vô túi rồi đứng nghiêm, đưa tay lên
chào theo lối nhà binh:

– Yes sir!

Khi gă đi rồi, Lamat gơ gơ ngón trỏ lên đầu chế ngạo:

– Ông khùng, lần nào xuống đây ông cũng mua nhằm dừa điếc, vậy mà ông c̣n trả thêm tiền.

Tôi nói:

– Nhưng ít ra cũng c̣n phân nửa dừa nguyên, ở bên châu Âu hai mỹ kim mua chỉ được một trái dừa khô.

 

oOo

 

Công việc trên tàu được thủy thủ đoàn làm xong sớm hơn thường lệ. Tôi với Edy, Lamat, Fidal và thuyền phó đổ bộ ra tới cổng. Thuyền phó đ̣i đi tắc xi. Tôi muốn đi xe bus, đó là thói quen của tôi. Tôi thích đi xe bus đông người vui vẻ, rẻ tiền và vừa được nh́n thấy cảnh sinh hoạt của dân địa phương. Hơn nữa ở xứ nầy tắc xi đâu có đúng hẹn, họ kêu chờ mười phút nhưng lắm khi đứng cả buổi mà chẳng thấy mặt mũi tắc xi nào. Tôi day qua nói với viên thuyền phó:

- Vậy th́ mầy vô văn pḥng nhờ nhân viên điện thoại gọi tắc xi, c̣n tao đi ra bến chờ xe bus.

Thấy tôi nằng nặc đ̣i đi xe bus, thuyền phó đành nhượng bộ. Chúng tôi xuống bến xe trung tâm, thuyền phó đề nghị t́m một quán giải khát nào đó, uống vài ly bia hăy đi mua sắm. Thiệt xẩu ḿnh, hồi năy đă căi vă cái vụ xe bus, tắc xi, bây giờ thêm cái chuyện đi đứng nữa. Mới vừa lên tới phố lại đ̣i vô quán ngồi uống bia. Không muốn lôi thôi mất thời giờ, tôi đề nghị:

– Hổng ấy mầy vô quán uống bia chờ mưa tạnh, tao vô chợ trước.

– Như vậy cũng được.

Lamat và Fidal đi theo thuyền phó, Edy theo tôi.

Tôi quen với Edy ba bốn năm nay, nghe nói ở bên In Đô nó đă học xong đại học nhưng khi ra trường không có việc làm, thấy tương lai mù mịt quá, bèn xin làm thủy thủ. Hồi mới xuống làm, ỷ nói tiếng Anh trôi chảy nên nó xem thường đồng hương, trái lại đối với người nước khác th́ nó nể nang hơn. Tôi may mắn không phải đồng hương với nó nên được nó kính trọng và kêu bằng chú. Một ngày kia, không biết có chuyện căi vă ngoài boong sao đó, nó mang bộ mặt hầm hầm đi vô nói với tôi. Dân da trắng đụng chuyện nó binh nhau không cần phân phải trái ǵ hết. Tôi nói:

– Đây là bài học mà dân Á đông ḿnh cần phải học cho thuộc mới mong khá nổi.

– Chú nói vậy nghĩa là sao?

Trông bộ mặt thiểu năo của thằng nhỏ đến tội nghiệp, tôi bèn nói:

– Nghĩa là mầy nên dẹp cái đại học qua một bên và ḥa ḿnh sống với đồng hương của mầy hơn là theo nịnh nọt người da trắng.

– Chú thấy tui như vậy sao?

– Mầy biết hỏi như vậy th́ mầy cũng không đến đỗi tệ lắm.

Không ngờ câu nói thẳng thừng của tôi làm thay đổi hẳn tánh t́nh của nó. Từ đó tới nay hễ gặp chuyện khó th́ nó t́m tôi trao đổi. Thời gian sau đối với đồng hương nó cũng được nhiều cảm t́nh. Năm nay nó muốn làm đầu bếp nên mỗi khi rảnh rỗi nó t́nh nguyện theo tôi để học hỏi kinh nghiệm.

 

Tôi với Edy chen chúc trong đám người đông như kiến. Nhiều cửa tiệm tạp hoá treo những món đồ gói trong giấy bóng đủ màu sắc và ánh kim tuyến lóng la lóng lánh. Tủ kiếng trong các tiệm được lau chùi bóng láng. Không giống như Âu Châu, bán pháo phải có địa điểm riêng và chờ tới chiều cuối năm người ta mới được phép bày pháo ra bán. Nhưng ở đây hầu hết tiệm tạp hóa nào cũng bán pháo, pháo bông gói giấy màu, pháo nổ chất từng bành để đầy trong tủ và trên kệ, pháo chưng bày kiểu nầy kiểu nọ trông đẹp mắt, nhưng khó bảo đảm an toàn, chỉ cần một tiệm bốc cháy, bao nhiêu pháo nổ cháy lan cũng đủ tan tành thành phố Paramaribo nầy. Tuy nhiên nh́n những đèn giấy màu treo ṭn teng trong các tiệm tạp hoá, bánh mứt gói trong giấy màu đỏ, chợ đầy hoa, trái và người người tấp nập ngược xuôi, quang cảnh nơi nầy gợi lại trong tôi những ngày cuối năm trên quê hương của một thời xa xôi ấy. Tôi nói với Edy:

– Nh́n chợ Tết ở đây tao nhớ Việt Nam tao quá.

Nó ngầng mặt lên, nói:

– Tôi th́ thấy giống Jakarta.

– Cũng có thể, v́ Surinam ngày trước là thuộc địa của Hoà Lan, dân In Đô của mầy trước kia bị bọn thực dân Ḥa Lan bắt bỏ sang đây cũng như dân da đen bị bọn thực dân Anh bắt bỏ qua Guyana thuộc Anh và người Việt Nam tao bị bọn thực dân Pháp bắt bỏ qua Guyana thuộc Pháp.

– Chú nói cũng đúng, nhưng sau nầy dân Java sang đây lập nghiệp nhiều lắm. Hồi năy tui thấy ở gần bến cảng có một cái warung.

– Warung là cái ǵ?

– Quán bán đồ ăn của In đô đó chú. Chiều nay chú đi với tui lên đó nhậu chơi, dù sao đi nữa ngồi nơi có con người và phong cảnh quen thuộc cũng an tâm hơn. Thú thật với chú, mỗi lần vô những cái bar trong phố uống bia, nh́n thấy nguyên một tấm lưới sắt chận ngang quày bar, tui thấy lạnh gáy quá chừng.

– Tao th́ hổng lạnh ǵ hêt, nhưng nh́n thấy mấy tấm lưới sắt chắn ngang các quày rượu trong mấy quán bar và những đội ngũ giữ trật tự trong các họp đêm, tao nghĩ tới đám du đăng trong thành phố Paramaribo nầy cũng đứng vào hạng nhứt nh́ trong các thành phố có du đăng nổi tiếng thế giới.

Edy mới hải hành vài năm, t́nh cảm quê hương c̣n sâu đậm, mỗi khi đổ bộ nó hay để ư t́m người đồng hương. Những năm chập chững sống với đời phiêu bạt, tôi cũng như nó bây giờ, ghé bất cứ bến nào nghe có người Việt, tức th́ tôi t́m tới làm quen, lắm khi phải đi tắc xi hàng chục cây số, gặp nhau chẳng phải làm ǵ, vu vơ vài ba câu chuyện cho vơi bớt nỗi buồn xa xứ. Làm bạn với gió, sương lâu dần rồi thắm thía. Đi đó đi đây và mang theo cái thân xác không cũng đă thấy nặng nề lắm rồi, dan díu thêm chuyện t́nh cảm, bến bờ làm chi cho sanh thêm phiền phức. “Ta van cát bụi trên đường, dù dơ dù sạch đừng vương gót giày”*. Hai câu thơ trên đă nằm ḷng tôi không biết từ bao giờ, nhưng “nó” đă nhắc nhở tôi đừng nên thiết tha với bất cứ một thứ t́nh cảm nào trên bến lạ. Edy c̣n trẻ, đường nó đi c̣n dài, rồi một ngày nào đó, phong sương thắm đầy người, nắng mưa cuộc đời làm tâm hồn chai đá, lúc đó nó sẽ thấy chuyện t́nh cảm của con người chỉ là bọt nổi trên biển, bèo trôi trên sông. Tôi không cần nói ư ḿnh cho nó nghe, e nó đâm ra thất vọng. Tôi xuôi theo:

– Vậy th́ chiều nay tao đi với mầy.

 

Dạo hết mấy khu phố, cuối cùng tôi với Edy rẽ vô nhà lồng chợ. Vừa bước vô bên trong nhà lồng th́ đă nghe mùi rau cải úng ḥa với mùi gia vị hỗn hợp và mùi nước đường mương khăn khẳn. Những sạp trái cây chất chồng bề bộn, hàng rau vừa tươi vừa héo để ngổn ngang. Đi ṿng hết nhà lồng chúng tôi mua được năm chục trứng gà và một mớ rau tươi. Edy phàn nàn:

– Chợ bán không có nhiều đồ.

– Nhiều chớ, nhưng v́ thức ăn ở đây khác hơn trên tàu nên ḿnh mua hông được đó thôi.

Thấy thằng nó có vẻ lo lắng cho bữa tiệc, tôi trấn an:

– Không sao, mấy ngày nầy không thằng nào thiết tha tới chuyện ăn uống đâu, tao nghĩ đêm nay thủy thủ đoàn không c̣n ḷng dạ ngồi lại tới măn tiệc, cùng lắm sau khi đốt pháo là mạnh thằng nào nấy chuồn, hoặc chúng chuồn trước khi khai pháo giao thừa.

– Vậy ḿnh phải làm sao?

– Hôm ở Houston tao mua trong siêu thị Việt Nam chả gị, tôm thẻ và nhiều món nhậu Việt Nam khác, cộng với bao nhiêu rau cải tươi đây cũng đủ cho bữa tiệc kéo dài suốt đêm.

– Vậy là đủ rồi hả chú?

– Dư chớ đủ ǵ.

Tôi dặn Edy:

– Mầy đứng đây coi chừng đồ, tao đi gọi tắc xi rồi ḿnh d́a.

– Có chờ mấy người kia hông chú?

– Khỏi đi, chuyện ai nấy lo, ḿnh tranh thủ thời gian đi nhậu chơi.

 

Chúng tôi về tới tàu lúc hơn ba giờ trưa. Mấy ông con đă về trước, đương gắn xiệc điện, thử đèn. Không khí tết không lẫn trong không gian và cũng không phải có những cánh én lơi lả trên sông, mà là ba chữ Happy New Year trước mui tàu đương nhấp nhá trong cái nắng hanh hanh của miền trung Nam Mỹ.

C̣n sớm chán, tôi sắp xếp công chuyện với Edy:

– Bây giờ mầy rửa xà lách, xắt dưa leo, cà tô-mát, đánh xốt cốc-tai, tao th́ luộc tôm và trứng gà, chừng xong rồi để sắp hết mọi thứ vô tủ lạnh, khuya nay đem mọi thứ ra xắp vô dĩa cho đẹp vậy là coi như xong bữa tiệc.

– Chú c̣n quên.

– Quên ǵ?

– Chú hứa chỉ tui chiên Oliebol.

– Ờ, xém chút nữa tao quên cái món quốc hồn, quốc túy của Ḥa Lan. Hổng ấy vầy đi, mầy pha bột để đó rồi phụ tao xắt rau và luộc trứng, sau đó ḿnh chiên bánh là vừa.

– Nhưng chú phải chỉ tui cách pha bột chớ.

– Th́ mầy lấy bột ḿ, bột nổi, sữa, nho khô và trứng gà đem lên đây tao chỉ cho mầy cách pha.

Edy vừa pha bột vừa hỏi tôi:

– Người Ḥa Lan ăn Tết nhiều thứ quá.

– Không đâu, ở dưới tàu có đầu bếp lo nên mới bày vẽ đủ thứ, chớ thật ra đêm cuối năm gia đ́nh người Ḥa Lan chỉ làm vài món nhậu đơn giản như: phó mát, xúc xích, dưa chuột chua cuốn dâm bông và oliebollen là món ăn truyền thống của họ. Trong lúc ngồi chờ tới giờ đốt pháo họ uống bia, rượu mạnh, ruợu nho...

– Nhưng tại sao phải ăn oliebol trong đêm giao thừa?

– Họ ăn suốt cả tháng trước tết chớ không chỉ có đêm giao thừa.

– Nhưng ư nghĩa ǵ?

– Theo truyền thuyết nhờ những hồn ma người chết đă giúp cho mùa màng Ḥa Lan được tươi tốt, dân chúng được no, ấm nên vào dịp Tết dân Hoà Lan đem lễ vật cúng cho những linh hồn. Trong những thứ bánh trái, rượu thịt dâng cúng có oliebollen. Ḥa Lan từ đầu tháng mười hai tới Tết mới thấy oliebollen bán khắp nơi và họ ăn oliebol-len trong những ngày nầy thôi. C̣n những ngày thường chỉ trong hội chợ mới có gian hàng món ăn truyền thống chiên với bột ḿ của Ḥa Lan như bánh chuối, khóm, bôm chiên bột ḿ và oliebollen…. Đại khái vậy thôi, chớ nói hết về tập tục th́ cả một câu chuyện dài. Bây giờ tao với mầy làm tiếp cho xong chuyện, ḿnh c̣n đi chơi nữa chớ.

– Yes sir!

 

Công việc tưởng mau, nhưng lật bật tới chiều tối mới xong. Khi hai đứa tôi lên tới bờ th́ phố đă lên đèn. Trên đường lên quán hai bên cây cỏ rậm rạp, nhà cửa quán xá cất không hàng lối ǵ hết. Phía phải con đường có một quán bia ôm đèn màu nhấp nha nhấp nháy như mời mọc. Chúng tôi định ghé vào uống vài ly rồi đi tiếp nhưng vừa đi tới cửa rào th́ đă thấy Lamat, Fidal và thuyền phó đương đứng căi vă ǵ đó với hai tên Surinam, trong đó có tên hồi sáng xuống tàu bán dừa. Khi hỏi ra mới biết, có hai tên cướp cạn đón đường gây sự, xém chút nữa là ba đứa bị ăn đ̣n, nhưng hai tên nầy nhào ra đuổi hai tên kia đi. Để đền ơn đáp nghĩa ba đứa dẫn hai tên nầy vô quán uống bia, nhưng hai đứa không uống bia chỉ xin tiền ăn tết. Thuyền phó cho mười đô, hai đứa không chịu đ̣i thêm cho nên mới có chuyện căi vă. Thấy chúng tôi tới, thuyền phó day ngang phân trần. Tôi nói với nó:

– Vậy ba thằng mầy bỏ ra một thằng mười đô cho nó yên chuyện đi chớ rắc rối làm ǵ.

Thuyền phó miễn cưỡng móc túi, nhưng chỉ có hai tờ hai chục. Trong lúc thuyền phó c̣n đương lưỡng lự, tức th́ tên Surinam đưa tay rút hai tờ giấy xanh trên tay thuyền phó rồi hai đứa chuồn đi ra khỏi cửa rào và biến vào trong bóng tối. Thuyền phó chửi thề một cái rồi day ngang rủ tôi với Edy vô quán nhậu. Tôi thấy không c̣n hứng thú ǵ ngồi nhậu ở đây, hơn nữa mấy tên nầy c̣n trẻ uống bia rượu nhiều lắm, chúng xài tiền như nước, ngồi với chúng xót cho cái túi tiền. Tôi từ chối và cùng Edy bước ra con lộ.

 

Trên con đường đất đá lởm chởm, hai bên những bụi cây rậm lá, đèn đường khúc sáng, khúc tối và rền rĩ tiếng côn trùng. Chúng tôi thả tà tà gần tới xóm nhà, chợt cái gă bán dừa từ đâu trong bóng tối nhào ra chận đường. Theo bản tánh tự nhiên, tôi kéo Edy lùi lại đề pḥng chuyện bất trắc có thể xảy ra. Có lẽ gă đoán được ư chúng tôi nên xua tay nói:

– Này hai bạn, hai bạn là người tốt, không có vấn đề, tui chỉ muốn giúp hai bạn thôi.

Gă đưa ngón tay cái ra gặt gặt vừa cười thân mật vừa nói:

– Tôi biết chỗ có gái đẹp hết sẩy.

Không cần đâu, Edy móc thuốc ra mời gă, tụi tui tới warung trước đây.

– À, chủ warung cũng là bạn tui đó.

Nói đoạn gă đi te te về phía trước như có ư dẫn đường. Gă vô quán trước và kêu chủ quán nói chuyện. Nhưng khi chủ quán thấy chúng tôi bước vô ông liền day ngang chào. Edy giới thiệu là người In Đô, và hỏi gă chủ quán có nói được tiếng In Đô không. Tức th́ chủ quán mừng rỡ bắt tay và xí xô xí xào bằng tiếng Java và kêu vợ ra chào chúng tôi. Mấy người nói chuyện với nhau một hồi, chủ quán day qua nói với gă bán dừa ǵ đó gă mới chịu bỏ đi. Sau đó ông mời chúng tôi vô pḥng trong nhà, tôi ngỏ ư xin ngồi bàn ngoài sân cho nó mát. Ông chỉ cho chúng tôi cái bàn ngoài dưới góc cây dừa lùn. Bà chủ hỏi chúng tôi ăn ǵ bà nấu. Edy day qua hỏi tôi. Tôi hỏi bà có tôm thẻ không. Bà nói có. Tôi nhờ bà luộc cho hai đứa tôi một dĩa. Edy kêu ông chủ đem bia ra và mời ông cùng ngồi.

Sau khi uống vài ngụm bia, ông day qua tôi nói:

– Tối nay anh với Edy ở lại đốt pháo với gia đ́nh tôi.

– Rất tiếc đêm nay tôi c̣n phải về tàu, có thể Edy ở lại chơi với gia đ́nh ông.

– Vậy th́ ḿnh uống đi, mười một giờ tôi kêu con trai tôi lái xe đưa hai người xuống tàu.

Edy kể cho chủ quán nghe chuyện xảy ra hồi năy. Nghe xong ông chủ nói:

– Bốn thằng dàn cảnh làm tiền người ta đó nhưng sao trả tiền nhiều vậy?

Tôi bưng bia lên hớp và cười một cái:

– Một màn kịch nguy hiểm trả bốn chục đô la chia ra mỗi thằng chỉ được có mười đô.

– Như vậy cũng là nhiều.

– Theo tui th́ hồi xưa ông cha của người Pháp, Anh và Ḥa Lan tới đây có lẽ cũng đóng kịch với nhau để chia phần đất Guyana nầy. Bây giờ có cơ hội th́ bắt tụi nó trả cũng được thôi.

– Đúng! Đúng lắm.

Chủ quán vừa nói vừa bưng bia lên cụng. Lúc đó bà vợ bưng dĩa tôm bốc khói và dĩa nước chấm ra để lên bàn rồi bà kéo ghế ngồi cạnh bên. Bà hỏi thăm Edy bằng tiếng Ja-va. Thường đi chung với bạn bè In-đô tôi chỉ chuyện văn qua lai lúc ban đầu bằng mớ Anh ngữ thông dụng của ḿnh, sau đó ngồi im để cho họ chuyện tṛ với nhau bằng tiếng nước họ.

Chúng tôi nhậu rất vui vẻ tới mười giờ. Tôi đứng dậy kêu Edy ở lại chơi cho trọn đêm, dù sao lâu lâu mới được gặp được đồng hương trên xứ người, nói chuyện cho đă. Nhưng nó không chịu, một hai đ̣i theo tôi về. Edy kêu bà chủ tính tiền, bà không chịu lấy tiền mà c̣n trở vô trong đem ra một xách đồ ăn nhét vào tay bắt Edy phải cầm lấy.

Chúng tôi vừa lên khỏi cầu thang th́ đă thấy viên thuyền trưởng chạy ra đón đầu, hỏi:

– C̣n mấy đứa kia đâu?

Hơi ngạc nhiên nhưng tôi chợt nhớ ra và trả lời:

– Hồi chiều tôi thấy tụi nó ở trên quán bia ôm.

Viên thuyền trưởng “shit” một tiếng, ông ra lịnh:

– Hai người trở lên kêu tụi nó xuống, tàu sắp khởi hành.

Tôi hỏi:

– Sao ông không gọi mobile cho lẹ?

– Gọi rồi nhưng hổng thằng nào bắt máy, thôi nhanh lên, nói với tụi nó mười một giờ rưỡi hoa tiêu xuống sẽ khởi hành qua Aruba.

 

Mới hơn mười giờ mà đường sá vắng tanh. Edy đi như chạy. Tôi kêu nó đi chậm lại. Nó nói:

– Sợ không kip chú?

– Tiệc tùng ǵ đâu mà mầy sợ người ta ăn hết, có trễ th́ tàu đậu lại chờ.

– Thuyền trưởng chờ ổng chửi th́ sao?

– Ổng sai ḿnh đi kiếm người cho ổng mà chửi ǵ.

Tôi dặn Edy:

– Vô bar giống như ḿnh vô chơi vậy, ḿnh cũng có thể uống một hai chai bia. Chuyện ǵ từ từ rồi nói, đừng la hoảng lên làm tụi nó cụt hứng, mất vui.

Trong quán không đông khách lắm. Trước quày chỉ có hai người đàn ông bản xứ. Nhạc mở sập śnh, tôi nh́n quanh, ngó quất, trong góc có hai bàn đương bày tiệc, tôi đoán bàn bên kia là của thủy thủ chiếc tàu khác và một bàn của đám thủy thủ tàu tôi. Fidal ở đâu không thấy chỉ thấy thuyền phó và Lamat ngồi chung bàn, mỗi trự ôm một cô gái. Thấy chúng tôi, thuyền phó đưa tay khoát khoát, Lamat day mặt vô trong nên không thấy chúng tôi vào. Tôi và Edy đi thẳng vô quày mua bia và đứng tại chỗ hớp một hớp. Chúng tôi cầm chai bia từ từ đi lại hỏi thuyền phó Fidal đâu? Thuyền phó chỉ tay lên lầu. Th́ ra từng dưới là ba, từng trên là động. Tôi nói với viên thuyền phó:

– Mầy kêu Fidal xuống sửa soạn về, mười một giờ rưỡi, tàu sẽ khởi hành qua Aruba.

Nó tưởng tôi nói giỡn, nên hỏi lại:

– Thiệt không Sếp?

– Mầy hổng tin th́ mở mobile xem, thuyền trưởng gọi mầy mấy lần?

Nó móc điện thoại trong túi áo ra, bấm lên xem. Xem xong, nó “shit” một cái rồi nhổm người dậy đi qua góc yên tĩnh, đứng bấm số gọi. Nói vài câu nó cúp điện thoại. Hốt hoảng chạy lại bàn nói với Lamat:

– Ḿnh phải về, tàu sắp chạy rồi.

Lamat đương xào nắn cô gái, nghe nói tàu sắp chạy, nó buông cô gái ra, “shit” một cái rồi xốc lại áo quần đứng dậy. Hai cô gái ngơ ngác hổng biết chuyện ǵ cũng đứng dậy theo. Thuyền phó đi lại quày tính tiền và kêu người tiếp viên lên gọi Fidal xuống. Một lát sau Fidal với một cô gái từ trên lầu hối hả đi xuống.

Nh́n mấy đứa lưu luyến không muốn rời nhau, tôi kéo Edy lại đứng trước quày, tôi giơ bia lên cụng:

– Ḿnh uống một cái cạn chai rồi thả tà tà về là vừa.

Chúng tôi ngước cổ ực một hơi cạn hết chai bia, để chai xuống quày, Edy hỏi:

– Hổng chờ mấy đứa sao?

– Thôi cứ để tụi nó chia tay cho mùi mẫn.

Tôi câu vai Edy đi ra khỏi cửa th́ ba đứa cũng ùa chạy theo. Fidal than phiền mất tiền, hằn học:

– Shit! shit! shit…

Tôi nói:

– Năy giờ nghe shit nhiều quá.

Edy cười ha ha, nói:

– Tới giờ giao thừa, pháo dưới tàu ḿnh đốt kêu shit, shit chớ không nổ bang bang…

Nghe Edy nói dứt câu, cả đám cười vang trên con đường vắng vẻ dẫn về bến cảng...

 

Pháo nổ mỗi lúc một ḍn và thỉnh thoảng pháo bông tỏa màu trên nền trời sáng rực. Tôi nh́n lên ánh trăng no hơn nửa mảnh vừa nhô lên khỏi mái nhà. Lâu lắm rồi tôi không để ư tới âm lịch. Hổng biết đêm nay là mùng mấy? Có lẽ hết con trăng nầy hay hết một con trăng nữa th́ tới Tết ta. Vậy là trên quê hương tôi người người cũng chuẩn bị mừng xuân. Bên đó những ngày nầy người ta kiêng kị từng lời ăn tiếng nói. Đêm đón giao thừa rộn ràng, nói chuyện từ tốn, nhỏ nhẹ và chúc lành cho nhau chớ đâu có nhiều “shit” như ở nơi nầy.

 

 

Nguyễn Lê Hồng Hưng

 

 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net