VĂN HỮU số 36

 

  Xuân 2017

 

 

HOUSTON, MỘT LẦN TRỞ LẠI

Linh Vang

 

 

H́nh ảnh che dù đi dưới mưa, hẳn nhiều người vào tuổi đôi mươi đă thích. Thơ mộng, dễ thương! Chắc chắn nó đă đi vào thơ văn, nhất là nếu thêm màn chàng cầm dù che mưa cho nàng, romantic. Đă lâu lắm rồi, tôi không c̣n ao ước được đi dưới mưa, mà thấy mưa là ngán lắm, v́ nơi tôi ở có tới 9 tháng mưa. Đă mưa th́ chớ, bầu trời lại c̣n xám xịt làm cảnh vật trông buồn thảm năo nuột, người ở đây dễ mắc bệnh trầm cảm là v́ vậy. Có cả một cái tên dài ḍng cho căn bệnh này, Seasonal Affective Disorder hay viết tắt là SAD, thường thấy ở Seattle - mà người từ nơi khác mới tới ở chỉ ngắn gọn gọi là "Seattle thing".

 

Mùa đông Tây Bắc năm nay lại dài. Tôi nói với người anh, chỉ mong mùa xuân tới thật mau. Được nghe, thời tiết mùa xuân có khác chi đâu mà mong nó tới mau...th́ ḿnh lại...mau già thêm.

 

Thôi th́ không chờ mùa xuân mà chờ cơ hội đi ra khỏi Seattle vào lúc này. Sẵn Văn Bút Nam Hoa Kỳ ở Houston có hội ngộ mừng mùa xuân là tôi chụp lấy ngay. Bởi đang từ nơi mưa gió với cái lạnh 45 độ mà tới nơi nắng ấm 80- 85 độ, sao không chụp ngay cho được chứ. Dù chỉ là một cuối tuần kéo dài thêm vài ngày.

 

Thảnh thơi đi chơi, được nh́n cảnh nhộn nhịp kẻ đến người đi, thật là vui. Tôi nhớ một bài báo đă đọc lâu lắm rồi, có nói nếu bạn buồn th́ cứ đến phi trường nh́n cảnh, nh́n người là sẽ hết buồn ngay.

 

Đi chuyến đêm, v́ vào ngày đó chuyến ban ngày không c̣n chỗ, dĩ nhiên là của hăng máy bay có HQ ở Seattle của ḿnh: Alaska Airlines. Đến nơi, 5 giờ sáng mà trời Houston ấm 73 độ, thấy người đi đón chỉ phong phanh trong áo Tshirt và quần short ngắn, làm ḿnh ganh tị quá đi.

 

Mới hay là chỉ mới nắng ấm ngày hôm nay thôi, ngày hôm trước mưa gió đó. Quả là ḿnh hên v́ ở phi trường Seattle, nh́n thông cáo nơi quầy của hăng Alaska cho biết là Houston có thunderstorm, sấm chớp mưa băo, cũng có ngạc nhiên, thunderstorm ở đâu?

 

Bốn ngày Ng và tôi ở chơi, thời tiết quá đẹp. Tôi cứ phơi cái mặt trần ra nắng - và đùa là để hấp thụ vitamin D. Tôi được gặp bạn văn. Ng được gặp bạn KQ. Được đưa đi xem thắng cảnh và tới những tiệm quán có món ăn ngon. Ai ai cũng đến với những săn sóc chân t́nh, ấm áp. Cảm ơn nhà thơ Yên Sơn và phu nhân của anh - chị Ngọc Bích, người chị rất dễ thương của em, đối xử rất tốt với bạn bè. Cảm ơn gia đ́nh nhà biên khảo Bích Hoài: anh BH, Thủy, Thanh, Trâm. Cảm ơn chị Điệp Mỹ Linh với bữa ăn ngon và Song Thy tặng quà cáp mang về lại Seattle. Cả hai lần khách xa đến Houston - mà những chủ nhà chưa cạn bể quư mến, yêu thương.

 

Những chỗ đông dân Việt th́ có nhiều đầu bếp nấu ăn ngon, mới mở nhà hàng được, nấu dở th́ cạnh tranh sao nổi. Kỳ này ăn những món khác kỳ trước, không hủ tiếu Mỹ Tho, phở, bún ḅ, cơm tấm b́, mà là hủ tiếu Nam Vang, Japanese Buffet, bánh cuốn, hoành thánh ḿ, cơm phần canh chua cá kho tộ, cá rô chiên. Cái thực đơn ở bữa tiệc Văn Bút năm nay cũng khác năm ngoái.

 

Vui mừng khi gặp lại những bạn văn của Văn Bút Nam Hoa Kỳ: Huỳnh Công Ánh, Túy Hà, Phạm Tương Như, Vĩnh Tuấn, Lê Thị Hoài Niệm, Huỳnh Q Thế,...

 

Và nhất là bạn FB Bạch Hạc.

 

Cảnh đẹp, món ăn ngon,...tôi hay chụp h́nh đưa lên FB để bạn coi. Bởi vậy, một buổi chiều, không t́m ra cái phôn đâu, sau khi đổ tung đồ trong cái xách tay ra, tôi cứ thẫn thờ khi được gia đ́nh anh Bích Hoài đưa đi ăn tối có cả món tôm hùm hấp dẫn. May mắn sao, năm tiếng sau, nhận cú phôn của chị Ngọc Bích cho biết là đă t́m thấy cái phôn rớt trong xe. Người nhẹ nhơm ǵ đâu!

 

Chuyến đi chơi, chạy trốn,...giúp quên đi thời tiết lạnh lẽo, nơi Seattle luôn luôn thiếu ánh sáng mặt trời; làm nhớ măi những người bạn Houston đă quen được nhờ cùng yêu quư chữ nghĩa, viết lách. Những t́nh cảm ấm áp, chân t́nh, thân thương, mỗi năm mỗi sâu đậm thêm. Cho một chuyến đi ân t́nh...Cảm ơn người Houston! "Bao giờ lại gặp nhau nữa đây?"

 

Linh Vang

 

 

 

 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net