VĂN HỮU số 36

 

  Xuân 2017

 

 

Rong bút mùa xuân 2017

Ở BẮC LỤC ĐỊA MỸ CHÂU

Thu Hương Seattle

 

 

 

Bạn ơi, mùa xuân đang đến Cornville Arizona, Tây Nam nước Mỹ. Hoa trong vườn tôi đang mỉm cười đợi xuân. Mấy ngày nay mưa xuân không phơi phới bay như bụi trong không khí lạnh ở Hải Pḥng ngày tôi c̣n nhỏ. Mưa ở Cornville, giọt dài giọt ngắn miên man rơi, rặng núi Black Mountains phủ sương mây, chào đón mừng xuân đang đến trong không gian mới, bầy chim nhỏ nhảy nhót hát ca trong các bụi Pyracantha đầy quả chín đỏ. Trên các cành Mesquite Texas, cành lá mỏng manh như lá me, cành khẳng khiu, trơ lá, vài con chim thu ḿnh trong mưa như các triết nhân đắm ḿnh trong suy tưởng. Tôi đi một quăng ngắn để được đi trong mưa, nghe gịng nước chảy êm đềm chung quanh. Khác với chim trên cành khô, tôi đi nhưng đầu ớc trống rỗng, lang thang không định hướng.

 

42 mùa xuân trôi qua trên quê hương thứ hai, từ một con nhỏ dại khờ trong chiến tranh Pháp Việt cho đến những ngày thơ ngây, mơ mộng, rồi đến những ngày có con và chàng bao giờ cũng ngoài tuyến đầu. Mơ mộng vẫn cho tôi sống để nuôi con. Chiến tranh tàn, chạy ra biển t́m đường sống cũng một mùa Xuân, Xuân 1975; ngày đó hoa đua nở mà hồn tôi héo úa, cha mẹ già, con cháu thơ ngây không cha trong những ngày làm người di tản. Tôi hay khóc thầm, một ḿnh để không ai thấy những tàn tạ, vô vọng và đầy lo âu của tôi cho một tương lai vô định. Ước ǵ tôi khóc được như mưa như gió để quên đi những bất hạnh của đời.

 

Mùa Xuân đến của những năm an b́nh ở Mỹ, tôi vẫn là tôi, con nhỏ ngu ngơ trong quăng đời qua. Tôi vẫn mít ướt và vẫn không có giấc ngủ đầy. Tôi rất yêu mùa xuân chỉ có mùa xuân không yêu tôi mà thôi. Đang viết rong bút nhưng nước mắt tôi cứ rơi như mưa ngoài song cửa, như bầy chim câm lặng trên cành khô, nhớ đến những mùa xuân qua trong đời ḿnh. Bây giờ ngồi đây trong pḥng viết, tôi lại đối diện với hồn ḿnh. Mộng Diệp ơi! Cám ơn bạn cho tôi nhỏ lệ cho những kỷ niệm thời cổ tích.

 

Trong những vấn nạn của đời, nước mắt là những an ủi dị thường, cho tôi đi, cho tôi đứng, trực diện với định mệnh ḿnh. Tôi vẫn thấy đâu đây Người vẫn mỉm cười, cho tôi niềm tin và sự sống.

 

Bây giờ trời đang sang Xuân, hồn tôi đong đầy niềm tin, t́nh thương mến và hy vọng cho tất cả bạn đọc, bạn thơ văn và người Việt ḿnh được an b́nh trong quăng đời c̣n lại.

 

Bạn ơi, xin mở ḷng cho những người đến nước Mỹ trong thời gian bất ổn trên toàn cầu này, xin mở ḷng thương người của bạn cho những linh hồn vô tội t́m đường sống như tôi như bạn và con cháu chúng ḿnh ngày trước. Làm người di dân bất hợp pháp c̣n khổ hơn triệu lần chúng ta những ngày lang thang vô định trong cuộc đời.

 

Chúc người Việt chúng ta trên khắp năm châu và nơi quê nhà t́m được niềm tin, và sự b́nh an trong đời.

 

Thuhuongseattle

Tháng hai 2017, Cornville, AZ

 

 

 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net