VĂN HỮU số 39

 

  Mùa Đông 2017 và Tết Mậu Tuất

 

 

 

HUẾ - NƯỚC MẮT TẾT MẬU THÂN

 

 

 

 

50 năm là một thời gian dài đối với đời người, nhưng lại có những việc đă xảy ra 50 năm rồi mà tôi cứ tưởng như mới đây. Như biến cố Tết Mậu Thân, 1968. Năm đó, gia đ́nh tôi đang ở Sài G̣n. Tôi không thấy cảnh chết chóc, dù CS cũng tấn công Sài G̣n và Gia Định. Tôi chỉ thấy máu me, xác người nằm trên đường phố, cảnh đổ nát, nhà cháy,.. trên TV. Nhưng căn nhà cũ của ba má tôi ở Quy Nhơn, nghe nói trong lúc VC đánh chiếm đài phát thanh th́ căn nhà bếp bị sập v́ lựu đạn liệng vào, giết một tên VC trốn trong đó. Thật ra, đây là một cái nhà cất thêm, một phần làm chỗ ngủ, một phần làm nhà bếp. Chỗ ngủ dành cho vài cô, d́ ở quê xuống trọ ít ngày hay lâu hơn để tiện đi học. Nhà này cách nhà trên bằng một khoảng sân xi măng rộng h́nh chữ nhật, có để nhiều chậu hoa. Tôi thích quanh quẩn với các cô, d́ không lớn hơn tôi bao nhiêu tuổi, nên tôi rất nhớ về căn nhà này.

Tôi có một đồng nghiệp thân thiết. Dù làm chung với nhau mấy chục năm nay và tôi biết chị là người Huế, ở Huế, đi học trường Đồng Khánh, nhưng chưa bao giờ chúng tôi nhắc tới Tết Mậu Thân. Chỉ là năm nay ở thời điểm 50 năm, chúng tôi nhớ về biến cố đó. Và tôi được chị kể cho nghe về những ngày khói lửa gian nan.

Những ngày cuối đông, thời tiết Huế lạnh lẽo.Tôi đang chuẩn bị học thi vào lớp đệ thất Đồng Khánh. Ba tôi làm công chức ở Đà Nẵng, Tết năm đó lại không về ăn Tết; nhà chỉ có mấy mẹ con và một chị giúp việc. Những tiếng nổ lớn, mới đầu tưởng là tiếng pháo, sau này mới biết là có cả tiếng súng. Sáng Mồng Một, tôi vừa thức dậy, nghe chị giúp việc hốt hoảng la VC, VC. Mở cửa sổ he hé, mọi người thay phiên nhau nh́n ra ngoài. Những tên VC mặc quần đùi, chừng 16, 17 tuổi đă đứng đầy con đường trước nhà. Hèn ǵ đêm khuya chó sủa dữ dội liên hồi từ xóm trên xuống xóm dưới. Rất ngu ngơ, tụi chúng đứng gần cửa Đông Ba mà hỏi, mẹ, mẹ, cửa Đông Ba ở đâu. Mặt đứa nào cũng non choẹt. Bị tẩy năo, chỉ biết vào Huế là đánh Mỹ.

Nhà tôi nh́n ra một cái thành. CS đông nghít, núp sát bờ tường thành, bắn canh nông vào phố. Cái thành này được gọi là Thượng Thành, có 3 tầng, tôi với đám bạn vẫn leo chơi trên mặt thành, diện tích của từng tầng, đoán chừng từ 5 tới 10 feet. Bên ngoài thành có cái hào trồng sen, vẫn quen gọi hồ sen, chạy quanh co. Đám lính VC bắn pháo th́ bị cột chặt ở thành cầu, bắt tử thủ, không cho bỏ chạy. Chết quá là chết!

Bọn chúng xưng là Quân Giải Phóng Miền Nam, kêu nhà ai có trai tráng th́ đi giúp tải thương. Cũng xin gạo, nước mắm. Hai ông anh với bà chị sợ quá trốn trong hố. Cái hố đào vội vă trong một hai tiếng, trong cái bếp của nhà ông bác.

Đạn, pháo ầm ầm. Tôi mải mê ḍm ra ngoài đường, trong khi ai cũng đă xuống hố, cho tới khi nghe mạ kêu hốt hoảng Ti, Ti, xuống hố! Tôi là người chui xuống sau cùng. Khi im tiếng súng, tiếng đại bác, mọi người ḅ lên khỏi hố. Tôi đi trước, mạ tôi đi sau, mạ nói với tôi là chị Giang chết rồi. Trời, chị đă ngồi cạnh tôi! Gần miệng hố có cái lu nước, pháo kích trúng cái lu, nước văng tung tóe. Ngồi sát sau lưng tôi, chị trúng miểng chết. Chị ở xóm trên, đang đi bộ ngang qua nhà tôi, gặp lúc pháo kích dữ dội, vội vă chạy vào nhà xin cho núp xuống hố. Khi chết chị c̣n độc thân. Con em tôi bị thương ở chân, cũng may là đạn xuyên qua thịt rồi đi ra, không trúng xương, c̣n đi được.

Có một anh trong xóm chết chôn ở cái mộ gần đấy, bị pháo kích, banh tung cái mộ, xác anh văng lên cao, tan xác, người ta nói chết 2 lần là vậy.

Sau này, con đường trước nhà có ám khí, tôi nghĩ vậy, buổi tối không dám ra khỏi nhà, khi nào có anh em đông đi chơi chung th́ mới dám đi. Những đêm 30, tối trời, nghe chó sủa, tôi sợ quá, ôm chặt mạ tôi, nói với bà là có ma. Người ta nói có thấy mấy con chó ngồi tru ở mồ chôn tập thể gần nhà, nơi vô số quân lính CS bị trúng đại bác chết, được chôn lấp vội vàng trong cái hố bom lớn. Chó tru như vậy là v́ chúng thấy ma. Tôi th́ không thấy.

Sau 1975, họ dời hài cốt đi chôn đâu không biết.

Nhà ông bác ở sát bên, chung một cái vườn. Ông nói không có chú ở nhà, mẹ con thím theo gia đ́nh tôi đi lánh nạn. Qua cầu Đông Ba, tụi nó cho gia đ́nh bác qua, một tên lính chỉ mạ tôi, bà này không được qua.

Mạ dẫn đám con quày trở lại, quẹo qua Ba Vinh, may sao là chỗ có lính quốc gia đóng, được lo khá đầy đủ, gia đ́nh ở cả tháng trời. C̣n bác được họ cho qua th́ lại bị trúng đạn, bị thương ở đầu.

Khi trở về nhà, nhà cửa tan nát ra b́nh địa, không nh́n ra được nhà, hũ vàng với nữ trang của mạ bể tung tóe, vàng và nữ trang mất hết.

Sau 1975, con đường trước nhà không c̣n mang tên Nguyễn Thành nữa mà được đổi là Đường Xuân 68, thuộc khu vực Thành Nội.

Có chị người Nam, cháu dâu của bác lần đầu về Huế, theo chồng về ăn Tết, lúc vào lại Sài G̣n, chỉ đi có một ḿnh. Mất chồng và hai đứa con! Mặt chị ngơ ngơ ngác ngác, thấy thương.

Người trong xóm, cô Thiện - bạn của mạ - và con út, con đầu của cô chết.

Khi đi học lại th́ những đứa bạn có cha làm công chức phần lớn chúng không c̣n cha nữa. Bị giết, bị bắt mang đi, mất tích? Không đứa nào hỏi đứa nào! Mặt đều buồn hiu. Rồi tới khi những mồ chôn tập thể được t́m thấy. Có đứa biết được số mạng của ba nó, có đứa không.

Có một bà nghe kể t́nh nguyện đi khiêng những bọc nylông đựng xác ra xe, v́ người ta không cho bà vào ngay chỗ quật mồ. Cùng khiêng với một người khác. Có một cái xác chân tay ḷi ra khỏi bọc, bà đẩy vào, cột bọc lại. Cái xác cứ ḷi ra, lần thứ ba lọt ra khỏi bọc, bà nhận ra được cái quần đùi mà bà đă may cho chồng.

Sau này ba tôi nói ba đă cầu nguyện cho mấy mẹ con tôi tới được Ba Vinh, chỗ an toàn. Tạ ơn, ông đă cho người tạc một bức tượng Quan Âm, nét mặt ngài thật hiền từ. Năm 1975, chạy giặc lần nữa, tôi không mang ǵ, chỉ đem ngài theo, quấn trong miếng vải, đeo ngài sau lưng. Chờ tàu ở bờ biển Đà Nẵng. Trong lúc chờ, gặp một ông đánh cá, biết là không mang đi xa được, bèn cho ông để ông thờ ngài. Nhưng chờ sau 3 ngày đă không đi được, nên về nhà. Sau này vào t́m ông đánh cá, có người giúp chỉ cho, ở cái làng nọ, may mà cũng t́m được ông, thỉnh ngài về thờ lại. Năm trước về thăm ba tôi, thấy vẫn c̣n thờ, chỉ có một ngón tay bị đứt mất. Nghĩ lại, gia đ́nh tôi vẫn c̣n may mắn, chỉ có lo âu và mất mát vật chất, chứ không mất người thân nào trong cái vụ Tết Mậu Thân này, so với nhiều gia đ́nh khác.

 

Nhắc về Tết Mậu Thân th́ không tránh được nỗi buồn, nhất là sau khi đánh cho "Mỹ cút, Ngụy nhào", họ, những con người CS đă làm được ǵ cho đất nước Việt Nam, hay là biến nó thành một nước nghèo nàn, không làm ra được một thứ ǵ đáng nói, thua Nam Hàn và cả Kampuchia. Chỉ giỏi xây tượng đài ngh́n tỉ nhiều nhất, có dân mắc bệnh ung thư nhiều nhất, có tiến sĩ dỏm nhiều nhất,...

Cho tới bây giờ người ta vẫn đồn Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh có dính líu vào vụ tàn sát dân lành ở Huế. Những nạn nhân vị trói tay, bị đập báng súng vào ót, bị chôn sống tập thể.

Huế là thành phố bị thiệt hại nhiều nhất v́ thời gian bị CS chiếm đóng lâu nhất, tới 24, 25 ngày. Số người bị giết, mất tích, không biết chính xác là bao nhiêu.

Hăy h́nh dung những ngày Tết ở Huế với cả một không khí u ám, buồn bă v́ những oan hồn chưa được siêu thoát.

Người ta nói ngày Tết cả Huế cúng giỗ cũng đúng!

Bây giờ, đă 50 năm trôi qua, ai trong đám họ cũng đă ở tuổi gần đất xa trời rồi. Họ vẫn dửng dưng sống. Có bao giờ biết sám hối?

Một trong hai người con gái của HPNT th́ đang sinh sống ở ...Mỹ! Đă chạy theo "đế quốc Mỹ", "nước tư bản giẫy chết"! Có hài hước không?

Sao không chạy qua anh em Nga Sô, Trung Quốc?

Và con cái của họ có bao giờ thắc mắc cha mẹ ḿnh mang trách nhiệm về những cái chết oan ức như thế không?

Mùa xuân vui tươi mà không làm sao tránh khỏi nhắc tới chuyện buồn.

 

Linh Vang
 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net