VĂN HỮU số 39

 

  Mùa Đông 2017 và Tết Mậu Tuất

 

 

 

ANH CHO EM MÙA XUÂN

Nguyệt Hạ

 

 

 


          Năm nay cũng vậy, vừa xong Tết Tây lại chuẩn bị Tết ta. Đâu đó đă vang lên những bài hát Xuân, những bài hát chúng ta nghe quen thuộc năm này qua năm nọ, một trong số ấy là bài "Anh Cho Em Mùa Xuân", do Nhạc sỹ Nguyễn Hiền phổ nhạc từ bài thơ Nụ Hoa Vàng Cho Em của nhà thơ Kim Tuấn.

Tôi gặp anh Kim Tuấn từ khi c̣n bé tí, h́nh như lúc mới lớp ba lớp nh́ ǵ đó. V́ là anh họ nên chúng tôi luôn gọi anh là anh Khuê chứ ít khi gọi bằng bút hiệu làm thơ của anh. Tôi là con gái út thường được theo Thầy tôi đi thăm viếng bà con các nơi. Vào buổi sáng, Thầy tôi hay đến nhà bác B.T., thân sinh của anh Khuê, nhà bác là tiệm thuốc tây Kim Tuấn ở đường Phan Bội Châu dưới phố.

Đến nhà, người lớn trà nước nói chuyện với nhau, bác gái luôn đưa tôi ra phía sau t́m thức ǵ đó cho tôi ăn và hỏi chuyện. Hai bác chỉ có anh là con trai một nên có lẽ bác gái cũng hơi buồn khi anh đi vắng, nhà vắng vẻ. Đối với anh tôi là cô em nhỏ trong nhà. Anh rất hiền, ít nói, hay cười. Tôi vẫn nhớ măi, bác gái thường đặt tôi ngồi trên bộ xa lông nệm dày êm ái, chung quanh có những chiếc gối đệm lưng màu đỏ đậm thật là ấm mắt. Bác thường làm bánh ḿ trứng chiên cho tôi nếu c̣n sớm. Khi đến bữa trưa th́ bác làm cơm và cả nhà dùng bữa chung. Có khi xế chiều th́ bác gọi những phần nem lụi từ gánh nem nướng của bà Khanh trước nhà vào cho tôi nhâm nhi. Rất nhiều lần ăn xong bác bảo tôi lên giường ngủ trưa. Không quên được chiếc giường nệm cao ngất mà tôi phải leo lên một cách vất vả, với khăn trải giường bằng sa tanh trắng láng mướt và mát mẻ...

Đến nhà nhiều lần nên hai bác coi tôi như con ruột và anh Khuê cũng dành th́ giờ nói chuyện với tôi mỗi khi gặp. Anh hay hỏi chuyện học hành trường lớp và chú ư đến môn văn của tôi. Mấy năm sau, khi tôi học trường Nữ Pleime th́ anh dạy Anh văn ở trường Phạm Hồng Thái. Tôi nhớ măi một câu chuyện anh đă kể cho học tṛ trong lớp và kể lại cho tôi nghe như sau:

-Ngày cuối tuần có một phụ huynh mời anh đến nhà. Khi anh đến, các cô con gái mang trà ra mời. Anh cầm chén trà lên, ngón tay chạm dưới đáy chén th́ thấy nhớt nhợt.... Th́ ra người nào đó rửa bát đă không để ư và không rửa kỹ dưới đáy chén. Anh khuyên các cô học tṛ, từ nay khi rửa chén bát phải để ư rửa kỹ dưới đáy, v́ khi người lạ đến, chỉ cần thấy điều sơ hở đó là họ đánh giá không đẹp về ḿnh ngay.

Câu chuyện anh kể cứ nằm hoài trong đầu tôi. Từ khi đến tuổi phải rửa chén bát, tôi luôn luôn để ư rửa thật sạch bên dưới của các món ly chén... Và khi đến nhà ai, tôi tránh không dám để tay đụng dưới đáy ly chén của họ, sợ lỡ đụng nhằm chỗ rửa không sạch th́ cảm giác ấy không bao giờ xoá được, chẳng thà không biết c̣n hơn.

Khi lớn dần, tôi thuộc nhiều bài thơ của anh và chép vào vở. Từ lúc nào không rơ, ở nhà gọi anh là "Vĩnh Khuê những bước chân âm thầm", cái tên dài thọng rất đặc biệt, và tôi lúc nào cũng lẩm nhẩm bài hát ấy. Tết đến th́ lại thuộc làu bài, "Anh Cho Em Mùa Xuân", khi nào chưa nghe bài ấy th́ h́nh như chưa có Tết, đối với tôi. Những ngày đầu năm, cả nhà đi chung hay mấy chị em đi riêng, thường xuống nhà hai bác chúc Tết, nhưng phần lớn để gặp anh nói chuyện. Hàng ngày, đôi khi đi học về, mấy chị em cũng ghé vào nhà anh một tí trước khi về.

Sau này, gia đ́nh anh dọn về Saigon, hai bác ở tại căn nhà đường Phát Diệm. Lúc đó anh Khuê đang làm thầy giáo. Những năm tháng trước khi bác trai c̣n khỏe, lần nào đến thăm, chúng tôi cũng ở lại dùng cơm với cả nhà. Bác gái vẫn thương tôi như ngày nào và sự ân cần của bác không thay đổi. Lần đến thăm trước khi đi, anh đi vắng, lúc đó bác trai đă rất yếu, phải thở b́nh oxy. Chị Khuê, mà tôi gọi là chị Phương, thay bác gái làm cơm đăi khách, hai cháu bé con anh, Bảo Khôi và Bảo Khánh, thật là đẹp trai, mạnh khỏe và hiếu động. Tôi chơi với hai cháu chạy theo muốn hụt hơi. Bác gái đă lớn tuổi, vẫn là h́nh ảnh một người mẹ hiền đối với tôi. Chị Minh Phương là người hiền lành và chu đáo chăm lo gia đ́nh. Tôi rất thương chị dù mới gặp lần đầu. Hai chị em tâm sự với nhau khi tôi phụ chị làm cơm. Tôi thấy chị quá giỏi, trông nom cha chồng đau bệnh, mẹ chồng già yếu, và hai con nhỏ đang c̣n phải lo ăn lo bú, mọi việc trong tay chị tươm tất. Người ta nói, sau lưng một người đàn ông thành công là một người đàn bà..... Tôi không cần biết ǵ hơn, nhưng tôi biết lúc đó, anh Khuê chắc hẳn yên tâm khi ở nhà có một người vợ đảm đang như chị.

Sau này dù ở xa tôi vẫn biết anh tiếp tục làm thơ. Mấy mươi năm rồi, thơ anh vẫn vậy, t́nh cảm và dịu dàng, êm ái. Tôi thích nhất mấy câu này của anh, mà tôi đă chép giữ lại từ ngày ấy,

Ở trên núi ta làm thơ với núi

có khi buồn làm bạn với rừng khô

dăm chiếc lá xạc xào trong trí tưởng

 thiên thu ơi ḷng nhớ cơi mơ hồ

Ở trên núi có trời cao gió cuốn

một ḿnh ta phiêu lăng cùng mây bay

một ḿnh ta phiêu lăng cuối chân ngày

ta xứ lạ khói chiều trong mắt đỏ

em ngậm ngùi chốn ấy nào ai hay
.....
(Ḿnh Ta Trên Núi - Thơ Kim Tuấn)

 

hay những câu:
.....
Người ở đâu ta ở chốn này
núi nh́n xanh thẳm chiều mây bay

mắt nh́n xanh thẳm cơn phiền muộn

ta với đời ta như giấc say
Giấc say một chút buồn ghi dấu

t́nh đă mù khơi cùng gió bay

em đă mù khơi cùng cơi mộng

ta đă mù khơi nào có hay
....
(Một Chút Buồn - Thơ Kim Tuấn)

 

Trong những ngày cuối năm nghe lại bài nhạc Anh Cho Em Mùa Xuân, những lời thơ của anh gần như đă nằm ḷng v́ tôi đă nghe bài này từ mấy mươi năm qua, tôi nhớ đến anh và muốn viết vài hàng, nhắc lại những kỷ niệm về một người anh kính mến. Ngay hôm sau tết trung thu năm 2003 tôi nhận được tin ở nhà gọi sang báo anh đă qua đời, thật là bàng hoàng và thương tiếc v́ anh ra đi quá sớm. Mỗi lần trung thu hay Tết Nguyên đán th́ tôi lại nhớ đến anh cùng gia tài thơ anh để lại ...

Thật sự anh đă cho mọi người mùa xuân, một mùa xuân bất tận qua những lời thơ ngọt ngào của anh. Xin cám ơn anh đă để lại cho đời những vần thơ dịu dàng, êm ả thấm sâu và sống măi trong ḷng người.

Đến bây giờ th́ anh đă "một ḿnh ta phiêu lăng cùng mây bay" rồi phải không anh?

 

Nguyệt Hạ - TNTD

 

 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net