VĂN HỮU số 39

 

  Mùa Đông 2017 và Tết Mậu Tuất

 

 

 

RONG BÚT MÙA ĐÔNG

Và TẾT MẬU TUẤT

 

 

 


 

Ngày 16 tháng hai 2018

Linh Vang ơi, Thuhuong viết rong bút nhưng không muốn nhắc đến Tết Mậu Thân có lẽ v́ niềm đau năm cũ, đúng 50 năm Thuhuong có hai anh tử trận và vài người rất thân với ba mẹ có con tử trận. Hơn thế gia đ́nh anh họ bị VC giết trọn gia đ́nh để lại một bé trai 7 hay 8 tuổi. Niềm đau gần nhất và niềm đau dân tộc lúc nào cũng ḥa quyện trong máu trong linh hồn ḿnh. Thuhương không muốn quên nhưng không muốn khơi động những vết thương ḷng. Mỗi năm Tết đến những h́nh ảnh cũ lại về như một mảnh phim: hoa mai c̣n tươi tơi tả trong pḥng khách, ba ngồi bất động trên ghế ngoài pḥng khách với hai chú lính Thủy Quân Lục Chiến c̣n trẻ. Cả bốn ngồi đó như hóa thạch. C̣n mẹ ngồi lọt thỏm dưới gầm cầu thang, chị Liên, chị Nga ngă ngồi trong xó nhà, mắt ráo hoảnh, em Cát ngồi trên xe lambretta nhà bên mắt đẫm lệ, Cát mới có 9 tuổi không c̣n anh Minh dẫn đi chơi. Thuhuong và Mai không nghe không biết ǵ khi trẻ con hàng xóm nói to Minh chết rồi …Minh chết rồị. Cái không gian ấy, những h́nh ảnh ấy, những âm thanh ấy đă hóa thạch trong tim người viết cho dù 50 năm hay tới ngày tôi đi cũng vẫn mảnh phim cũ ấy anh Minh, anh Nghiêm rồi anh Tuấn và gia đ́nh cứ từ từ trở về. Tôi không trốn đi đâu được, tôi không nghe nhạc xuân đă nhiều năm, tôi không thích xuân đă nhiều năm bởi v́ Xuân đến mang bất hạnh cho gia đ́nh tôi, họ hàng tôi, bạn bè tôi và VN của tôi. Linh Vang trên điện thoại nói không viết không được chị ơi. Tôi biết khi viết là nước mắt đoanh tṛng, là niềm đau cứ xâm chiếm tim tôi, là kỷ niệm và nhiều ngày đêm mất ngủ.

Tết Mậu Tuất làm sống lại sự tàn ác của bọn Cộng Sản với mồ chôn tập thể 5000 dân vô tội và những thủ đọan đê hèn của bọn theo chủ thuyết Mác Lê. Hồ Chí Minh thành công trên xương máu toàn dân Việt Nam. Những năm đầu chống Pháp, chúng đă có nhiều mồ chôn tập thể ngoài vĩ tuyến 17. Những mồ chôn người này nhỏ hơn vài ba chục người trong một gia đ́nh học thức uyên bác bị chôn sống hoặc bị giết ở trong rừng rồi hất xuống hầm phủ lá rừng đốt cháy nhưng không đủ lá hay cây rừng chúng bỏ dở, để lại mùi tanh tưởi cho dân chạy bom đạn chạy vào rừng thời bấy giờ 1945 …. 1949 hay 1950. Cộng Sản thả người trôi sông trong các bao đựng lúa gạo, quăng nạn nhân vào các ḷ làm vôi đang sôi sùng sục. Cộng sản Việt giết người bằng mọi h́nh thức hơn cả Hitler của Đức.

Việt Cộng sẽ không bao giờ có sự hợp tác của chúng ta - những người đang ở nước ngoài trên khắp năm châu. Chúng ta không hợp tác, không lùi bước trước kẻ thù của dân tộc của quê hương. Chúng ta có chỗ đứng nơi quê hương mới, chúng ta có nhân tài nhiều hơn Việt Nam hiện tại và tương lai. Chúng ta có thể thành một Do Thái Việt Nam. Chúng ta có chân trong guồng máy chính quyền Mỹ và nhiều quốc gia khác trên năm châu. Chúng ta có một kho tàng trí tuệ, chúng ta có một kho tàng tài chánh với hai thế lực đó chúng ta có ǵ để lo sợ. Một ngày không xa người viết tin rằng Việt Nam sẽ hoàn toàn có tự do, có độc lập, có nhân bản và sống trong ḥa b́nh thực sự.

Chúng ta không cần sống ở Việt Nam, chúng ta vẫn có một quốc gia Việt Nam trong ḷng như người Do Thái đang sống trên khắp năm châu, như người Ái Nhĩ Lan đang sống trên thế giới. Hơn 30 triệu người Ái sống trên đất Mỹ với 22 Tổng Thống Mỹ có gịng máu Ái và hơn 30 triệu người Ái khác sống trên năm châu. Chính họ đă cho thế giới biết thế nào là ngườ́ tị nạn và thế nào là dân nô lệ (Anh cai trị nước Ái hơn 700 năm). Người Ái khi có du khách đến thăm nước họ, họ can đảm nói rằng ai đến Ái cũng có máu Ái. Người Mỹ là người thân là bà con của họ.

Hiện nay Việt Cộng thả con cái sang nhiều quốc gia trên thế giới nhưng nhiều nhất vẫn là Mỹ kẻ thù của CS Việt, đợi ngày tàn của chế độ Cộng Sản. Nực cười thay tại sao chúng không sống ở Trung Hoa, quan thày của CS Việt mà bầu đoàn thê tử mê say chủ nghĩa Tư Bản, Capitalism của Mỹ. Chống Mỹ cứu nước, chiêu bài CS Việt dùng trong suốt những năm VNCH chống CS. Lừa bịp dân chưa đủ, chính CS lừa bịp họ th́ đúng hơn, một bài học cho dù muộn của bọn theo CS trong quá khứ. Bao nhiêu năm nay CS Việt Nam mời Mỹ về nước, Clinton đă làm cho chủ nghĩa Tư bản, Cap- italism bùng nở như hoa tự do, Bush, Obama và bây giờ là Trump.

Chúng ta hănh diên rằng chúng ta bỏ VN t́m đường sống v́ chính trị v́ CS Việt. Chúng ta đến các quốc gia tị nạn không v́ miếng cơm manh áo như người Tầu, người Nhật, người Ái Nhĩ Lan và rất nhiều đợt di dân trong lịch sử Mỹ Quốc.

Chúng ta tị nạn Cộng Sản… chúng ta không ngồi chung chiếu, không chơi với bọn cờ đỏ sao vàng quên cha ông ḿnh, người cho ta một Việt Nam. Lịch sử Việt có hội nghị Diên Hồng thà chết chứ không làm nô lệ kẻ thù phương bắc. Chúng ta học các bài học quá đắt từ cha ông trong quá khứ rằng bọn phương bắc bắt nhân tài nước ta đem về Tầu, tước đọat tài sản nước ta rồi cai trị dân ta tàn ác. Người Tầu khác ǵ người ḿnh, da vàng mũi tẹt lấy vợ Việt, sống trên đất Việt. Dân ḿnh nghèo không đủ miếng cơm manh áo lấy Tàu cũng không thể bị chê trách. Đáng trách là bọn CS coi thường dân Việt, không biết nhục khi để dân ḿnh đói nghèo. 2018 với 7 đảo mới… Cộng Sản Việt Nam, đỉnh cao trí tuệ chạy đi đâu?

 

***

Mặc dù thời tiết nơi tôi ở Cornville, một tỉnh rất nhỏ ở phía bắc Arizona, nhỏ đễn nỗi ngay cả người dự báo thời tiết chẳng bao giờ nhắc tới. Cornville đang c̣n mùa Đông (tháng hai ngày 4, năm 2018). Cornville cao độ 3500 ft nằm giữa Sedona, phố núi sa thạch cao 4500ft, thành phố nổi danh về nghệ thuật, khoảng 10 ngàn dân và thành phố Cottonwood cũng ở cao độ 3500 ft nhưng dân số hơn mười ngàn người. Mỗi sáng nắng oà đến núi đồi chung quanh như niềm vui, như hạnh phúc. Nắng đến, chim muông đùa giỡn trên không, chuyền, bay từ bụi này sang bụi khác, từ cành này sang cành khác và chí chóe trên sân trải đá núi. Hoa chưa nở, cây chưa đâm chồi nẩy lộc nhưng chỉ nh́n nắng, nh́n trời xanh và các sinh vật đầy sức sống chung quanh, người viết như cảm thấy Xuân đang đâu đây trên sa mạc cỏ khô vàng. Chỉ c̣n hơn mười ngày là Tết ḿnh, năm Mậu Tuất. Tết ḿnh trên quê hương thứ hai h́nh như thiếu dư vị ngày xuân, thiếu t́nh tự quê hương nơi tôi trốn cái mưa lạnh của Seattle, tiểu bang Washington. Tôi cảm thấy hụt hẫng nơi đây; thiếu h́nh bóng cha mẹ, anh em, con cháu quây quần trong cùng một ngôi nhà, nơi cha mẹ cho ḿnh miếng cơm manh áọ, nơi người yêu khép nép thăm nguời t́nh lần đầu, thiếu tiếng cười trẻ thơ. Kể sao hết những thứ khi c̣n ở Việt Nam ḿnh trân trọng giữ, thiếu tiếng hát mừng xuân từ đài phát thanh quân đội và đài Saigon …thiếu tiếng hát của Phương Hoài Tâm và nhất là thiếu màu cờ vàng sọc đỏ của quê hương.

Tôi vẫn nghĩ con cháu tôi chúng chào đời ở Saigon, máu chúng đỏ, màu đỏ ba sọc trên cờ VN, da chúng vẫn một màu vàng, màu lá cờ quê hương thời quốc gia, thời cha ông hy sinh mạng sống cho giải chữ S này. Tóc con cháu ḿnh vẫn một màu nâu đậm, mắt vẫn trong và môi vẫn hồng, nhưng chúng chẳng bao giờ về và yêu thương Việt Nam như tôi. Đất lành chim đậu, tổ quốc tôi bây giờ là những nơi dân ḿnh sống trên khắp địa cầu. Buồn chăng Việt Nam ḿnh mất đi biết bao nhiêu nhân tài, bao nhiêu chất xám của tuổi trẻ, nguồn sống và niềm tự hào của Việt Nam.

Phong b́ mừng tuổi cháu đang đợi gửi đi. Có lẽ mọi người đang nôn nóng với bánh chưng bánh tét ba ngày Tết và có lẽ mứt gừng, mít sen đang trên bàn đợi khách. Tôi sẽ gọi điện thoại chúc người thân. Tôi đang nghe nhạc Xuân thời xa xưa ấy, vẫn ngọt ngào trên you tube thế mà sao hồn lăng đăng lênh đênh, mắt mờ lệ.

Chúc mừng Tết đến với chúng ta ở hải ngoại và chúc mừng Tết đến cho người Việt quê nhà. Hy vọng quê hương thực sự tự do một ngày không xa.

 

Thuhuong, Cornville
 

 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net