VĂN HỮU số 44

Mùa Xuân 2019

 

~~oOo~~

 

Linh Vang

ĐĂ MANG LẤY NGHIỆP VÀO THÂN

 



          Lịch vừa đổi sang mùa xuân, một tuần sau đó, Ng và tôi leo lên máy bay đi về miền nắng ấm: Houston, Texas. Nhiệt độ chênh lệch giữa hai nơi là 20 độ, thích quá. Bạn ở Houston khi tới Seattle vào lúc này chắc cũng sẽ nhận xét như vậy. Cùng một câu nói nhưng đi hai hướng khác nhau. Người xứ lạnh thích đi chơi miền ấm. Người xứ nóng thích đi chơi miền lạnh, nơi mà khí hậu thường được cho là giống Đà Lạt.

Đi thăm bạn văn, rồi cùng đi ăn nhà hàng, và đi ngắm hoa với nhau, quả hạnh phúc thật đơn giản. Chúng tôi, những người sống ở Mỹ, hằng ngày làm việc và tiếp xúc với những người nói tiếng Mỹ; nhưng lại chọn tiếng Việt để viết lách, để sinh hoạt với nhau. Tôi thường nghĩ, chúng tôi đúng là những con cá hồi can đảm đang lội ngược ḍng nước. Tiểu bang Washington, nơi tôi ở, có giống cá này nên tôi có thấy chúng lội ngược từ ngoài biển để về nguồn - ở đó chúng sẽ sinh sản cho thế hệ tiếp nối, rồi chết - như thế nào. Cuộc hành tŕnh rất gian khổ, phải đối phó với bao hiểm nguy, con c̣n, con mất, giống như người tị nạn bỏ nước ra đi, kẻ c̣n, người bỏ mạng, mới tới được nơi chốn muốn tới.

Chúng tôi cho ra những tờ báo, đặc san bằng tiếng Việt,...chẳng c̣n mấy ai đọc. Và có lẽ người viết cũng chỉ đọc bài viết của ḿnh! Chỉ muốn nh́n "đứa con" của ḿnh nằm trên tờ báo như thế nào.

Cái thời người Việt tị nạn c̣n...đói chữ nghĩa, một buổi RMS có thể có cả ngàn người đến dự, giờ nghe kể lại cứ như là chuyện đời xưa. Nghe nhà văn Trường Sơn Lê Xuân Nhị, tác giả của những cuốn sách "Xếp El Capone", "Phát Súng Ân T́nh" kể "thời đó tôi bán sách một tuần được mười mấy ngàn (đô). Nhà sách PM bán sách của tôi cả trăm ngàn".

Bây giờ, nếu không có ca sĩ nổi tiếng, một ban nhạc chơi hay, một bữa ăn ngon th́ không mấy người tới dự. Tôi nghe về một buổi RMS của một tác giả mới viết lách, không ai biết tới - lại muốn nổi tiếng - nhưng có tiền, được quảng cáo là buổi RMS có cả tôm hùm (lobsters).

Nếu không có tiền th́ đừng nghĩ chuyện ra sách, RMS, sẽ vỡ nợ đó!

Có c̣n nghĩ tới viết lách khi đă về hưu?

Trong cái e-mail mới đây, anh Nguyễn Hiền, bạn văn ở bên Ḥa Lan, có nhắc tôi: "Giờ này liệu thu dọn đồ đạc là vừa." Người không hiểu chuyện chắc chắn là không biết tại sao anh lại nhắc như vậy, đồ đạc ǵ mà cần phải thu dọn là vừa.

Ở tuổi sắp về hưu, tiến đến...tuổi già, có nhiều thứ cần thu dọn, người Mỹ thường nói là downsize, downsizing, như là bán nhà lớn, mua nhà nhỏ, đỡ chăm sóc; bán nhà lầu mua nhà trệt để khỏi phải lên xuống, lỡ té ngă găy xương hay lăn đùng đi luôn. Với những người thích đọc sách, viết lách như anh và tôi th́ ở đây, việc trước tiên cần phải làm là dọn dẹp mớ sách, báo. Đem tặng bạn bè, tặng thư viện, cuối cùng không ai chịu nhận th́ phải khiêng đi đổ thùng rác thôi. Để tránh phiền phức cho người thân sau này. Là phải dọn dẹp. V́ ḿnh cũng biết là sách báo sẽ không để lại cho con cháu được, chẳng đứa nào muốn giữ đâu, một phần cũng chẳng đọc được tiếng Việt, một phần chúng đâu có ở yên một chỗ, dọn nhà đi theo công ăn việc làm! Tôi đă nghĩ tới việc dọn dẹp này từ đầu năm, mà vẫn chưa thực hiện được. Nhưng thứ quan trọng nhất là những cuốn nhật kư. Tôi viết nhật kư từ hồi 12, 13 tuổi,...mấy chục năm rồi.

Bao nhiêu cuốn của thời c̣n ở VN th́ đă để lại ở VN - cái mạng c̣n sợ lo chưa xong, đâu dám nghĩ mang chúng theo. Số phận của chúng...có lẽ đă được bán cho người ta gói xôi, gói bánh ḿ?

Ngày trước, tôi cứ nghĩ, viết để sau này khi già ngồi đong đưa trên ghế mà đọc lại những cuốn nhật kư cũ, nhớ lại chuyện xưa, chắc là thú vị lắm. Bây giờ, tôi nghĩ chắc cũng chẳng làm được chuyện đó, bận rộn, lu bu "tắt quạt", khi rảnh th́ cũng đă già rồi, cũng đâu buồn đọc. Gần trăm cuốn nhật kư này chắc là sẽ phải đem liệng thùng rác thôi! Đâu có cảnh bỏ trong rương, cất trên gác, bị quên lững một thời gian dài, rồi bất chợt một ngày đó có đứa cháu nào t́m thấy đọc, rồi t́m hiểu, rồi viết về ḿnh. Một cuốn tiểu thuyết ra đời. Haha, có đứa cháu nào của ḿnh sẽ làm nhà văn hay không?

Nghĩ lại, tôi cũng đâu phải là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng ǵ cho cam, để nhật kư, bản thảo, thư từ của ḿnh có thể đem cho một trường đại học, để sau này một sinh viên trẻ nào đó t́m hiểu, nghiên cứu về một người Việt tị nạn đến Mỹ sau khi Nam Việt Nam sụp đổ, cuộc sống của những ngày mới tới,...viết một luận án tiến sĩ về ḿnh? Hay tặng cho Viện bảo tàng của ông Giao Chỉ? Tôi mang theo cuốn nhật kư đi làm mỗi ngày, ngay cả những lúc đi chơi xa. Tôi ngồi viết trong quán cà phê, ở sở làm. Có lần, trên xe buưt, thấy tôi viết nhật kư, một bà Mỹ cười nói với tôi, you không nghĩ là you đă quá già để viết nhật kư không? Không, không bao giờ quá già để làm việc ǵ ḿnh thích cả. Với lại, viết nhật kư (journals, diaries) cũng là cách giúp người ta giảm sự căng thẳng trong cuộc sống. Giống như nghe nhạc vậy. Hay đọc một cuốn truyện. Viết lách với tôi thật cũng chỉ để giải trí, vui chơi.

Tuy có tốn kém, nhưng so ra với những sở thích khác th́ có là bao. Miễn vui là được rồi!

Ồ mà không! Là nghiệp chứ!

Như cụ Nguyễn Du đă phán "Đă mang lấy nghiệp vào thân, cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa!".


Linh Vang
 


 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net