Thùy An

 

BẾN CUỐI 6 :

TUỔI GIÀ CHỈ CÓ BẠN

 

         “Tuổi già chỉ có bạn”, không nhớ ai trong chúng ta đă nói câu này, nghe chính xác c̣n hơn danh ngôn. Từ ngày chia tay Sài G̣n, giă biệt làng văn, tôi bắt đầu viết BẾN CUỐI. Đây không phải hồi kư, mà chỉ là những tản mạn viết về bạn bè, những con người tóc bạc, da nhăn … đă từng chia sẻ cùng tôi những kỷ niệm ngọt ngào thuở hoa niên, và khi bước vào hoàng hôn cuộc đời, t́nh cờ gặp lại, đă trở thành bạn quí, gần gủi thân thương, khó thể xa rời.

Nhớ hồi sinh tiền, ba tôi có 1 tấm h́nh bạn học ngày xưa, khoảng 20 người trên dưới 80 tuổi, mỗi lần có người mất, ông ngậm ngùi lấy bút đỏ gạch chéo vào tên ghi bên dưới. Tôi c̣n nhớ bác Hậu mập tṛn ở gần nhà, bác Anh gầy nhom thường ghé thăm ba tôi trên chiếc xe đạp mini mầu đỏ, bác Triêm, bác Thuận, bác… Những dấu chéo theo năm tháng nhiều hơn… Và bây giờ, trong tấm h́nh lưu niệm của nhóm Tào Lao chúng tôi, đă có khá nhiều người giă biệt bạn bè để về nơi gió cát: Lê Tự Rô, Nguyễn Luyến, Diêu Đức Châu, Lưu Thị Lựu, Quỳnh Cư, Phạm Thị Duyệt, Nguyễn Hữu Lân… Tôi đă viết Bến Cuối 1 (Nhóm Tào Lao), Bến Cuối 2 (Hẹn Ḥ), Bến Cuối 3 (Nguyên Tiêu), Bến Cuối 4 (Nhật Kư Ngày Về), Bến Cuối 5 (Những Chặng Đường Vui)… ghi lại những lần đi đây đi đó, họp mặt ăn uống vui chơi, nhắc lại những kỷ niệm xa lơ xa lắc, từ năm một ngàn chín trăm… hồi đó, cho tới bây giờ. Rồi bỗng nhiên, đầu óc trở nên trống rỗng, tôi không viết được nữa. Ngồi trước bàn phím, gơ rồi xóa, xóa rồi gơ biết bao nhiêu lần, vẫn hoàn trang giấy trắng. Ḿnh già quá, tôi nghĩ, nơ ron thần kinh ḿnh thoái hóa rồi, lại nghĩ… nhưng không hề bi quan, qui luật muôn đời mà, trẻ măi không già sao được. Vậy là gác bút.

Nhân chuyến qua Cali vừa rồi, Hồng Đóa làm tặng cái video dài 15 phút, ngẫu hứng gửi bạn bè khắp nơi. Hồi âm tới tấp, ai cũng khen đạo diễn giỏi, diễn viên hay, có bạn c̣n đề nghị giải… Oscar nữa chứ. Khen cho vui thôi, nhưng mà vui thật, nhất là lời gợi ư của Thu Hà, viết đi Ái, lâu quá không thấy bài của Ái. Thế là ngồi trước computer, nghĩ lại thời gian gần đây, thấy c̣n rất nhiều điều cần viết về các bạn.

 

Ái và Nga

Đầu tiên là Nga từ Kansas xuống Houston, xẹt qua nhà tôi như một tia chớp, chưa tâm sự đă hết giờ. Sau này gặp Nga nhiều trên FB với h́nh ảnh “mệ bồng cháu” rất dễ thương. Nga cũng thường nấu nướng và post lên những món ăn từ dân dă đến cầu kỳ, rồi mứt, bánh… tự tay Nga làm, trang trí, nh́n bằng mắt đă thấy ngon rồi. Bạn bè comment lia lịa, khen Nga đảm đang và ra dáng mệnh phụ lắm, khác hẳn Nga ngày xưa mong manh như làn khói.

Ngày xưa gió thổi Nga bay,
Bây giờ gió chẳng lung lay được ǵ.

 

Minh Châu và Ái

Rồi Minh Châu từ Canada qua thăm, nhờ Long chở đến nhà. Quà tặng là những ngọn lá phong h́nh cánh bướm nâu, vàng, đỏ… c̣n tươi rói, tôi ép lại rất kỹ nên đến bây giờ vẫn chưa phai màu. Mười năm trở lại đây, tôi và Châu có liên lạc qua email, nhưng măi tới bây giờ, mới được cùng nhau chụp chung một tấm h́nh. 50 năm qua, tuy thời gian không tha cho ai cả, nhưng Châu vẫn giữ được nét duyên dáng của một cô học sinh Đồng Khánh năm xưa (Châu vào Đà Nẵng học Phan Châu Trinh năm đệ Nhất mà thôi). Châu rủ tôi qua Toronto cùng với vợ chồng Long, tôi nhận lời, nhưng anh chị ấy không rảnh th́ tôi làm sao đi được, thế là trở thành con ma nhà họ Hứa.

 

Ái và Tịnh

Tiếp đến là Tịnh, cũng là nữ sinh Đồng Khánh. Hai đứa bên nhau suốt 4 năm Đại Học từ Huế vô tới Sài G̣n. Nhớ những ngày cùng trong giảng đường, pḥng thí nghiệm, đi du khảo xuống biển lên rừng, ép cây, mổ cá … Học cũng nhiều mà chơi cũng dữ, làm sao quên được những ngày đông giá lạnh, ghé Chaffanjon thưởng thức món bánh paté chaud thơm hương lạp xưởng, những chiều hè nóng bức, rủ nhau đi đ̣ qua cồn Hến để ngắm nh́n “vườn ai mướt quá xanh như ngọc” và nhâm nhi những ly chè bắp, chè bông cau… mềm mại ngọt bùi. Ấn tượng nhất là những lần đón tiếp Giáo sư từ Sài G̣n ra. Chương tŕnh kéo dài suốt học kỳ nhưng thầy cô phải dạy gấp trong chỉ một tuần, nên chúng tôi chạy vắt gị lên cổ, sáng, trưa, chiều, tối túc trực ở giảng đường, quên ăn quên ngủ, ghi chép muốn ră tay, về nhà giở vở ra thấy cả một mớ ḅng bong chả biết ḿnh đang học môn ǵ!!! Tịnh ở Philadelphia, năm 2015, về VN t́m lại bạn bè và có được địa chỉ email của tôi. Biết tôi đang ở Mỹ, Tịnh mừng lắm. Tết vừa rồi, Tịnh xuống Houston ở nhà cô em chồng, đă đến Manvel đón tôi lên chơi. Thất thập cổ lai hy rồi mà nàng vẫn lái xe vèo vèo trên xa lộ, c̣n khen đường sá Houston thật rộng răi ngon lành. Đi ăn, đi chơi, đi ḷng ṿng… hai cô bạn ngày xưa giờ đă lên chức “mệ”, được dịp nằm trùm mền, rỉ rả trắng đêm, nhắc lại đủ thứ chuyện hỉ nộ ái ố trên đời để sáng ra, dậy hết nổi, mắt mũi bơ phờ, ngủ gà ngủ gật. Vậy mà cũng ráng pha hai tách cà phê, tiếp tục cà kê dê ngỗng. Tịnh nói tháng 9 này có Đại hội Đồng Khánh tổ chức ở Houston, Tịnh sẽ về đưa tôi tham dự. Dù không học ĐK, nhưng ḷng vẫn nôn nao.

 

Tuổi già chỉ có bạn. Tôi sẽ kể chi tiết về lần gặp gỡ mới đây, chỉ trong năm ngày ngắn ngủi nhưng vẫn đủ cho ḷng lắng xuống những cảm nhận êm đềm. Các bạn tôi đều tập trung ở quận Cam ( California), nơi có đông người Việt nhất. Chợ búa, chùa chiền, hàng quán… phần lớn đều mang tên Việt Nam, khiến đôi lúc cứ ngỡ ḿnh đang đi giữa Sài G̣n ngày tháng cũ.

Ngày đầu tiên, tôi đến nhà Cử ở Santa Ana. Cử chỉ học cùng tôi năm đệ nhất PCT, dáng nhỏ xinh như chim sẻ, gương mặt búp bê, đến bây giờ vẫn c̣n phảng phất nét dễ thương thời áo trắng học tṛ. Ở Việt Nam, Cử là cô giáo, qua Mỹ, chăm chỉ học hành, trở thành một lương y ngành châm cứu có bằng cấp hẳn hoi. Âu cũng là yếu tố gène di truyền, v́ ông thân sinh Cử từng là một thầy thuốc nổi tiếng ở quê nhà. Cử đă về hưu, sống một ḿnh. Căn pḥng tầng trệt rộng răi, đầy đủ tiện nghi trong một chung cư khang trang nhiều bóng mát. Hôm đó là chủ nhật ngày rằm, Cử ăn chay nhưng vẫn nấu sẵn cho tôi đủ thứ món: canh cá hồi, thịt kho trứng, cơm trộn, thạch dừa… mặc dù tôi đă nhắn qua FB, đừng bày vẽ làm chi. Cử không biết lái xe, nhưng trước chung cư có 1 trạm xe bus rất tiện lợi, đi thẳng một đường tới ngay chợ Phước Lộc Thọ, trung tâm mua bán của cộng đồng Việt Nam. Xe bus ở đây rất an toàn, tài xế lịch sự, chờ khách bước lên hoặc xuống xong xuôi, mới đóng cửa chạy tiếp, không như ở xứ ḿnh, xe bus là hung thần đường phố, chưa kịp lên xuống đă chạy giựt ngược làm cho các thượng đế xanh mặt hăi hùng!

Xế trưa, trời c̣n nắng, hai đứa đi loanh quanh rồi tấp vào hội quán Lạc Cầm. Tôi biết tên hội quán này từ hồi mới qua Mỹ, theo dơi những cuộc thi Vstar của trung tâm Thúy Nga, mới hay phần lớn các thí sinh đoạt giải cao đều được tập dượt ở đây, xem ra cũng uy tín lắm. Thấy hội quán mở cửa, tôi rủ Cử ghé vào nghỉ ngơi, đồng thời tránh nắng một lát. Bên trong vắng vẻ, vài dăy ghế đơn sơ, gian pḥng nhỏ, khiêm tốn hơn tôi tưởng, thua xa các pḥng trà ở Sài G̣n. Vài cô cậu choi choi ngồi nh́n lên sân khấu sáng đèn, có 2 anh chàng đang chơi piano và guitare, vừa tự tập hát vừa đệm đàn giúp cho vài cô gái luyện giọng. Tôi gọi cà phê sữa đá, chỉ 5$/ ly, nghe nói ban đêm giá mắc gấp mười. Hai đứa vừa uống vừa nghe những bài hát quen thuộc của Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên… thấy xứng đáng với đồng tiền bát gạo v́ tuy là ca sĩ vô danh nhưng ai hát cũng hay. Trước khi hạ màn, Cử yêu cầu người pianist chơi bài “Lời Cuối” của Từ Công Phụng, nhưng thấy im hơi lặng tiếng, chắc anh ta thuộc thế hệ sau, không biết TCP là ai và cũng quên phép lịch sự sorry rồi. Chiều xuống, hai đứa rảo quanh chợ một ṿng rồi ghé tiệm cơm chay Bồ Đề kêu dĩa ḿ xào mềm cứu đói. Mới gắp vài đũa, cảm giác miệng mồm khô khốc, khó chịu v́ món ăn nhiều bột ngọt quá.

Sáng thứ hai, tôi gọi điện cho Phan Thanh Ḥa, định nhờ chở đi siêu thị ABC thăm người em họ. Ḥa nghe tiếng vui quá nhưng xin lỗi v́ bà xă lấy xe đi làm rồi. Vậy là tiếp tục xe bus với Cử. Đúng là tuyến đường này đi đâu cũng tới, siêu thị ABC chỉ cách chợ PTL một trạm xe. Gặp cô em đang làm việc nơi quầy gửi tiền, khách đông quá nên nói chuyện được vài câu và chụp chung một tấm h́nh rồi từ giă. Buổi trưa, Cử dắt vô quán La Cay (bắt chước tên một địa danh ẩm thực của Chợ Lớn ngày xưa) ăn tô ḿ hoành thánh, ngon nhưng nhiều quá đành bỏ dở nửa tô, thật uổng.

Chiều, Hồng Đóa ghé chở hai đứa đi chơi, báo tin vui là có Ḥa theo nữa. Ḥa là người bạn nam Nhất A đầu tiên tôi gặp lại ở Cali, tính t́nh dễ mến, nhân hậu, rất sốt sắng với bạn bè. C̣n hai cô bạn Nhất A không nhập bọn được là Phú và Hồng Vân, bởi v́ giờ này hai nàng đang phiêu linh đâu đó ở Phú Quốc, vịnh Hạ Long, Nha Trang, Hà Nội… và lên núi Yên Tử hát bài Trên Đỉnh Phù Vân rồi. Đón Ḥa ở Bolsa, xe trực chỉ về hướng biển Laguna Beach. Hồng Đóa PCT và Tịnh ĐK có ba điểm giống nhau. Điểm thứ nhất, Tịnh ngày xưa cao và gầy, bây giờ mập ra trông mạnh mẽ năng động khác hẳn tôi yếu đuối già nua. Đóa cũng vậy, hồi đi học nàng ốm nhom, lênh khênh như cây tre miễu, bây giờ có da có thịt nên trổ sắc thêm duyên, trở thành “hoa hậu không ngai” trong những tấm h́nh họp mặt. Mấy cô bạn ở San Jose như Kim An, Lạc Giao… mỗi lần điện thoại, cứ bảo tôi sao con HĐ càng già càng đẹp thế!!! Điểm thứ hai, cả hai đều thành công rực rỡ trên con đường học vấn, Tịnh –Dược sĩ (lấy Cử nhân xong, nàng học tiếp Dược) và Đóa –Bác sĩ Nha khoa, chỉ khác là Tịnh qua Mỹ sớm nên kịp học lấy bằng, hành nghề lại được. Và điểm thứ ba, cả hai đều là “anh hùng trên xa lộ”, gừng càng già càng cay, kỳ phùng địch thủ, không ai thua ai.

 

Hồng Đóa, Cử, Ái và Ḥa

Laguna Beach cách Little Sài G̣n khoảng 30 phút lái xe về phía Nam. Trời xanh trong, soi ánh nắng vàng lung linh qua những hàng cây nghiêng bóng ven đường. Chúng tôi đang nói cười rôm ră bỗng mây từ đâu tràn về tỏa làn sương xuống chập chùng, khiến tầm nh́n phía trước trở nên mờ ảo. Không nói ra, nhưng ḷng ai cũng hồi hộp, sợ mưa vô t́nh làm hỏng ngày vui.Trời không mưa nhưng vẫn âm u khi chúng tôi dừng chân tại một quán ven đường. Quán trên đồi cao, bán đồ ăn Mỹ, có hàng rào gỗ bao quanh, phía dưới là dăy cát trắng chạy dài ngút mắt. Sau màn sương mờ mờ, tôi thấy rơ những làn sóng vỗ bờ tung bọt trắng xóa. Thời tiết không được tốt lắm, nhưng vẫn có người tắm biển, lướt sóng… và trên băi rộng, nhiều đứa trẻ nô đùa, vài cặp t́nh nhân thong thả sánh bước bên nhau.

Đám già ngồi chung với các cô cậu tuổi teen tóc vàng mắt xanh xem ra cũng không đến nỗi lạc lơng. Chúng tôi gọi nước uống và hai hộp khoai chiên. Đặc biệt không phải khoai tây mà là khoai lang, ngọt bùi và thơm. Khi tôi và Ḥa mở gói xốt cà chua th́ Hồng Đóa đưa Iphone lên quay những thước h́nh đầu tiên. Đi đâu cũng vậy, cô nàng có thói quen ghi dấu kỷ niệm qua những đoạn video đầy sáng tạo gửi tặng bạn bè. Rời quán ăn, chúng tôi bước đến gần biển hơn. Lúc này, sương dần tan trên lối đi thoai thoải dẫn ra một công viên xanh mát. Trong ánh nắng mỏng manh, từng khóm hoa nở rộ hai bên đường, sắc màu rực rỡ, vài cánh chim hải âu bay lượn trên những hàng cọ thân cao vút đong đưa theo chiều gió, vẽ nên bức tranh thủy mạc sống động hài ḥa. Hồng Đóa vẫn tiếp tục ghi h́nh. Bà đạo diễn này quá nhiệt t́nh, nhanh nhẹn và cũng rất nguyên tắc, bởi thế cho nên ba diễn viên “trẻ” ngoan ngoăn nghe lời, biểu ngồi th́ không thể đứng, biểu đi th́ không dám dừng, biểu làm… duyên th́ cũng phải ráng diễn xuất cho đạt. Cử là người ít nói nhất, nhưng tâm hồn th́ dạt dào cảm xúc trước cảnh trời biển bao la nên đă sáng tác bài thơ đường luật “Laguna Beach” thật hay:

Laguna biển đẹp t́nh thơ
Tay nắm tay đùa sóng vỗ bờ
Người chắp chỉ hồng thêu gối mộng
Ai đem chỉ thắm gửi vào mơ
Đại dương mây cuốn ḷng xao xuyến
Biển cả chim về dạ ngẩn ngơ
Mong gặp cùng nhau hoa nở đẹp
Thềm xuân đơn bóng vẫn trông chờ...

Chia tay tạm thời, tôi về nhà Hồng Đóa ở Irvine. Đóa cũng sống một ḿnh, ung dung tự tại, suốt ngày xem phim, nghe nhạc… đúng là “không có ǵ quư hơn độc lập tự do”. Bữa ăn tối đơn sơ, gồm hai dĩa bánh cuốn và một tô canh cải nấu chớp nhoáng, no nê và mát ruột vô cùng. Xem h́nh chiếu từ Iphone qua màn ảnh lớn TV và chuyện tṛ một lát, hai đứa lăn quay ngủ kḥ, chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục chiến đấu.

Ngày thứ ba, chúng tôi ghé quán ăn tự chọn The Luxe Buffet ở Bolsa. Xuất hiện thêm một người nữa, đó là Tŕ cũng học cùng lớp. Lần đầu tiên tay bắt mặt mừng, tôi thấy Tŕ không thay đổi mấy, có khác chăng là ngày xưa ốm o, bây giờ bệ vệ ra vẻ một đại gia thứ thiệt. Mà đúng là đại gia rồi, ngày đó Tŕ vượt biên và thành công trên đất Mỹ, gia đ́nh hạnh phúc, con cháu thành đạt. Ḥa cho biết hôm nay Tŕ có một buổi họp mặt gia đ́nh quan trọng, nhưng Tŕ đă chọn đến nơi đây, ôn lại chút kỷ niệm xưa cho tuổi già được phần thi vị. Thật cảm động.

 

Ái, Hồng Đóa, Cử, Tŕ và Ḥa

Bước vào pḥng ăn, Hồng Đóa bắt đầu những thước phim tiếp theo với chủ đề “5 học sinh Nhất A trốn học đi ăn hàng”. Nàng đưa Iphone hướng về tôi, phát huy ư tưởng: “Mi lấy cái dĩa, vừa đi vừa gắp thức ăn để tao quay”. Khó đỡ quá, nhưng không sao, sợ ǵ xấu đẹp, chủ yếu là vui v́ mấy khi được đóng phim, mà c̣n đảm nhận vai chính nữa chứ, nên tôi t́nh nguyện đi dọc theo những dăy kệ trưng bày các khay thức ăn thơm tho đầy ắp… giới thiệu những món Âu Á, bánh, kem, xúp, trái cây... thật hấp dẫn, dù không ai trả một đồng xu quảng cáo nào! Cử không thích đóng phim nên chỉ có Ḥa và Tŕ vào vai phụ đi theo nhắc tuồng trước ống kính của đạo diễn cây nhà lá vườn. Cả đạo diễn và diễn viên đều hăng say thể hiện tài năng, 73 mà ngỡ như ḿnh c̣n 37 tuổi!

Cuộc vui tiếp tục bằng chuyến viếng thăm Tây Lai Tự (Hsi Lai Temple), ngôi chùa Phật Giáo lớn nhất miền Nam California tọa lạc trên vùng Hacienda Heights cây cối xanh tươi, kiến trúc nguy nga đồ sộ, là một thắng cảnh của quận Los Angeles, thu hút nhiều khách thập phương. Đường lên chùa có nhiều đoạn dốc quanh co khiến tôi liên tưởng đến đèo Hải Vân thời học Đại Học, ra vô Đà Nẵng – Huế không biết bao nhiêu lần. Tay lái của Hồng Đóa vẫn b́nh tĩnh, vững vàng. Đóa có thói quen hay hỏi: “Mi thấy tao giỏi không Ái?” và câu trả lời của tôi bất biến: “Giỏi.” Ḥa vui vẻ cười theo nhưng Cử th́ không ổn lắm, nàng run rẩy nắm chặt cánh tay tôi, mồ hôi vă ra như tắm. Cử thường bảo tôi: “Ḿnh không đi máy bay được v́ sợ độ cao.”, nhưng ở đây, không có ǵ đáng sợ, chắc là Cử bị yếu tim. Tôi thoáng lo, nhưng thật may là xe đă dừng bánh trước một khuôn viên rộng lớn, đồi núi chập chùng. Nắng chói chang vẫn không ngăn được nhiệt t́nh chụp ảnh, quay phim… Tuổi già như ngọn đèn trước gió, muốn là làm ngay v́ quỹ thời gian đă cạn. Bây giờ mới hiểu hết ư nghĩa của mấy chữ: “vouloir c’est pouvoir” từng học hồi nhỏ, ai biết trước được ngày mai.

 

Ḥa, Ái, Hồng Đóa, Cử

Chú gà Đinh Dậu khổng lồ trước tiền sảnh chào đón chúng tôi với bộ trang phục sặc sỡ: mồng đỏ, ức vàng, gị nâu, lông đuôi xanh tím... Những bậc thang cao, những mái ngói đỏ tươi san sát, những điện thờ trang nghiêm tĩnh lặng, những tượng đá cẩm thạch láng ngời dọc theo hành lang, trong vườn kiểng… Chùa rộng mênh mông nhưng ngày sắp hết, chúng tôi thăm viếng như cưỡi ngựa xem hoa nên khi ra về ḷng c̣n tiếc nhớ.

 

Ái trong Chợ Trung Đông

Đưa Ḥa và Cử về nhà, Đóa chở tôi đến một ngôi chợ đặc biệt: chợ Trung Đông. Thật ra, chợ này thua xa các chợ Đại Hàn, Mỹ hay Việt Nam… về h́nh thức lẫn nội dung, nhưng v́ ṭ ṃ, tôi muốn nh́n tận mắt sinh hoạt của người Hồi giáo như thế nào. Không thấy ǵ lạ, chợ vẫn bán đầy đủ thực phẩm như cá, thịt, rau củ… những quả bí ngô tṛn trịa, mít, hồng, cam quít… tươi xanh, những ổ bánh ḿ to đùng, bánh sinh nhật màu mè diêm dúa, lương thực, hột điều, chà là, ngũ cốc được chứa trong nhiều chậu gỗ rất lớn đặt ở cuối pḥng. Chỉ có quầy bán thức ăn nấu sẵn là hoàn toàn lạ lẫm, cũng thịt, cũng cơm, cà chua, xà lách, nhưng không biết món ǵ.

Bữa cơm chiều có tô canh cá và dĩa rau sống, thịt luộc tôm chua. Ai bảo làm tôm chua phải lựa những con tôm sống c̣n nhảy lách tách mới thành công? Ở đây, Đóa làm từ tôm đông lạnh vẫn gịn ngon và đậm đà hương vị nồng cay của xứ Huế ḿnh. Sáng thứ tư, Đóa đưa tôi xuống thành phố Westminster thăm những người bạn láng giềng ngày xưa thân thiết, gặp lại đầy đủ Phong, Vân, Kim, Cương, Đào, Tiến… sau biết bao thăng trầm cuộc sống, ai cũng khỏe mạnh b́nh yên. Chiều Đóa đến đón, ghé chợ Mỹ Thuận gần đó mua con cá chim vàng thật tươi. Nhớ hoài món cá hấp x́ dầu đặc sắc và tô canh mít nấu tôm, thêm vào lá lốt vườn nhà xắt nhuyển thơm nứt mũi, tráng miệng bằng bánh flan tự tay Đóa làm, mịn xốp rất ngon. Lại hỏi: “Mi thấy tao giỏi không Ái?” “Giỏi.”

 

Ái trong vườn nhà Sui Gia

Thứ năm, tôi trở về nhà sui gia, sau khi làm “người mẫu” cho Hồng Đóa trổ tài phó nḥm, thực hiện những tấm h́nh nghệ thuật, khiến tôi trẻ ra gần chục tuổi (nhờ sự can thiệp của photoshop ). Sáng thứ sáu, tôi cùng bà sui ra công viên tản bộ, nh́n hoa lá cành, ngắm mặt trời mọc, nói về tương lai con cháu, về những nhọc nhằn thời bao cấp, những buồn vui thuở học tṛ… rồi kể chuyện thường ngày trong khu phố, có những con c̣ hay đậu xuống hồ nước ŕnh bắt cá, những con đường trải cát dành riêng cho ngựa đi, hằng năm mỗi nhà phải đóng một số tiền dù không nuôi ngựa… lan man cho đến giờ tôi ra phi trường, từ giă Cali. Tuổi già luôn có sự đồng cảm, cho nên về đến Houston, sáng hôm sau, đă nghe sui gia gọi: “Sáng nay đi bộ không có chị, tôi nhớ quá.”

Thời đại @, gia đ́nh không c̣n là chiếc gối êm ái cho người già nữa. Con đi đường con, cháu đi đường cháu, mặc cho ông bà tự sinh tự diệt. Mô h́nh “tam đại đồng đường” khập khiểng, chẳng ai hiểu ai, nói dễ nghe là không cùng tần số, khó nghe hơn là chúng ta đă lỗi thời. Trong bóng hoàng hôn nhập nhoạng, nh́n chung quanh chỉ thấy bạn bè.

T́nh cờ lên Facebook, thấy status mới tinh: “Bạn Bè Chính Là Niềm Vui Của Tuổi Già” của Thành – cô bạn PCT và là con chim đầu đàn của nhóm Sư Phạm Qui Nhơn Đà Nẵng, thường đứng ra tổ chức những cuộc họp mặt vui chơi cho các thành viên gia đ́nh SPQN trên toàn quốc. Tư tưởng lớn thường gặp nhau. Đụng hàng rồi!!!


Thùy An

Houston tháng 4 năm 2017


 

art2all.net