Trạch An -Trần Hữu Hội

 

CHUYỆN 42 NĂM VỀ TRƯỚC

 


          Năm 1972. Quảng Trị quê tôi hoang tàn v́ bom đạn. Người dân chúng tôi dắt d́u nhau t́m chốn dung thân…rời xa quê cha đất tổ.

Những đoàn dân di cư vào Nam t́m đất mới mưu sinh theo sự hướng dẫn của các Nhà Sư, các Linh Mục… Gia đ́nh tôi theo một số bà con vào lập cư ở Sông Pha, Ninh Thuận, dưới sự hướng dẫn của các Linh Mục, trong đó có Lm Đỗ Bá Ái…Cha lấy hai chữ đầu của hai tỉnh ghép vào nhau đặt tên cho khu định cư: Quảng Thuận ( Quảng Trị - Ninh Thuận). Khu định cư nằm trên tuyến QL.14 nối Ninh Thuận với Đà Lạt ( khoảng Km 28 đến Km35). Với tâm trạng ai ai cũng canh cánh trong ḷng là sẽ có ngày trở lại Quê Hương Quảng Trị, ai ngờ rằng đây chính là quê hương thứ hai, qua hơn hai thế hệ tiếp nối qua đi và sẽ c̣n măi… Nhiều con dân đă nằm xuống nơi đây với mồ yên mả đep !

Riêng tôi đă sống ở nơi này trọn 40 năm (1973- 2013 ). Chỉ mới ba năm trước tôi mới đưa gia đ́nh vào Sài g̣n định cư.

Những ngày mới đặt chân lên Đất này, tôi cùng một số bạn bè, phần nhiều là Sinh Viên, Học Sinh lập nên một bút nhóm, lấy tên là HỘI HỮU, quy tụ bạn bè cùng yêu thơ văn nơi vùng đất mới với các bạn: Phan Nguyên Trầm (Phạm Văn Vinh), Trầm Cung ( Huỳnh Do), Nguyễn Vinh Sơn, Nguyễn Thoại Ngôn ( Nguyễn Ngọc Hiến ), Nguyễn Hưởng, Lê Viễn Tuân và Trạch An ( Trần Hữu Hội ).

Nhóm chúng tôi, sau năm 1975 một số rời quê định cư ở nước ngoài, một số làm nghề giáo, có anh Nguyễn Vinh Sơn vẫn đam mê nghệ thuật, trở thành đạo diễn ( Phim : Đất Phương Nam, Trăng nơi đáy giếng….) và tôi, c̣n cầm bút tham gia sinh hoạt vhnt cùng nhóm anh chị em trong nhóm Quán Văn Sài g̣n.

Với sự trợ giúp của nhiều ân nhân trong đó có nhà văn Trần Hữu Ngũ ( nhà in Roneo Nguyễn ở Phan Rang ), họa sĩ Phạm Văn Hạng giúp đỡ thiết kế, vẽ tranh b́a..., dĩ nhiên tất cả đều giúp không và tự nguyện, chúng tôi ra được 3 số th́ tháng 4/1975 đến. Chúng tôi gác những ước mơ văn chương, lao vào cuộc mưu sinh khốc liệt cùng cả nước!

Họa sĩ Phạm Văn Hạng vào thời gian này rất bận với những công tŕnh ở Sài G̣n, Đà Lạt…và tại nơi đất mới này, anh cũng bận rộn với công việc kiến trúc một ngôi giáo đường lớn, một khu vườn tượng dự tính sẽ là công viên trong tương lai.

Nhà tôi gần nhà anh Phạm Văn Hạng nhất nên thường xuyên gặp gỡ anh, ngồi nghe anh nói, xem anh vẽ…Thức khuya cùng anh th́ có thể nhưng dậy sớm để làm việc như anh th́ chưa bao giờ, bởi anh luôn làm việc từ 03 giờ sáng ( Sau này, lần uống cà phê mới đây tại nhà anh, tôi hỏi anh thói quen ấy c̣n không? Anh xác nhận là vẫn c̣n, thường th́ 04 giờ 30, hiện nay, anh ấy đang ở vào cái tuổi 75!!!.)

Đă có duyên th́ sẽ c̣n gặp…chuyện của 43 năm sau:

Sinh hoạt cùng anh chị em trong nhóm Quán Văn từ năm 2013, chúng tôi thường có những buổi cà phê cùng nhau. Tôi biết anh Nguyên Minh, người đă h́nh thành và trao lại nhà in cho anh Trần Hữu Ngũ để vào sài g̣n lập nên tờ Ư Thức, trước năm 1975.

Một hôm, nhà văn Trương Văn Dân gọi, báo tin cà phê sáng mai. Anh cho biết có anh Hiếu Tân từ Vũng Tàu lên, anh Nguyên Minh, Hoàng Kim Oanh, Đặng Phú Phong về từ Hoa kỳ, Lê Viết Yên, Ngô Thị Mỹ Lệ, Phan Trường Nghị, Nguyễn ngọc Thơ, Chị dkg Phùng Chí Thu và nhiều anh em trong nhóm QV Sài G̣n cùng có mặt, đặc biệt có họa sĩ, điêu khắc gia Phạm Văn Hạng và nhà Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng về từ Bỉ quốc, cũng sẽ tham dự.

 

 

Nhiều năm nay, tôi canh cánh trong ḷng mong có ngày gặp lại anh Phạm Văn Hạng bởi trong những ngày loạn lạc 1975 tôi đă có một lần ghé nhà anh ở Quảng Thuận. Trong hoang tàn, những tấm h́nh chụp lại các tác phẩm của anh vung văi khắp nơi. Tôi nhặt lại được gần 20 tấm, vừa hội họa vừa điêu khắc. Từng ngồi xem anh vẽ tranh, nghe anh nói về hội họa và cách làm việc không mệt mỏi trước giá vẽ trong những tháng ngày trước, tôi trân quư những tấm h́nh này như những tác phẩm hội họa đích thực. Tôi biết anh cũng sẽ trân quư những bức h́nh mà tôi c̣n lưu giữ được. Chúng là những đứa con tuy không c̣n nguyên vẹn h́nh hài nhưng là kư ức và những thao thức của anh, cha đẻ của những bức tranh ấy.

Tôi đến cùng anh em, lặng lẽ trao cho anh Phạm Văn Hạng những tấm h́nh ấy. Không dấu được nỗi vui, anh vừa xem vừa gọi tên những đứa con: Ôi: Chạy Loạn, Bố cục, Tranh Hùng, Dáng Xuân, Vơ Tướng… 43 năm rồi!!! Những tấm h́nh đă úa vàng nhưng những kư ức th́ chắc chắn không vàng úa theo thời gian.

 

 

Tôi gặp lại anh vài lần sau lần gặp ấy. Những công tŕnh tranh, tượng cuốn anh đi,  nay Quảng Trị, mai Vũng Tàu, mốt Đà Lạt chiếm hết thời gian của anh.

Những hôm vừa qua, phải vào nằm bệnh viện Thống nhất cấp cứu và điều trị sau cơn suy tim cấp. Con gái tôi giữ máy, báo tin là bác Phạm Văn Hạng có báo là sẽ đến thăm, tôi không tin là anh ấy có thời gian.

Hai hôm nay xuất viện về nhà. Sáng nay, con gái tôi báo là phải ra đón anh ấy. Tôi nh́n đồng hồ: 7 giờ sáng. Với ai th́ hơi sớm nhưng với anh PVH th́ giờ này đă là khá trưa so với lịch thời gian làm việc một ngày của anh.

Ngồi cùng nhau chừng 30 phút, uống vội tách trà, khích lệ vài câu, anh khen tôi vẫn c̣n thần sắc của kẻ chưa bị số phận gọi về. Anh ôm tôi chúc mừng, chào để ra phi trường, lên Đà Lạt với công tŕnh…đang dang dở!

Xin cảm ơn những anh chị em bạn viết, bạn văn, độc giả gần xa. Trên facebook đă có những lời chúc, khích lệ tôi trong những ngày qua. Cảm ơn anh Phạm Văn Hạng, bao năm rồi tôi vẫn cố học theo phong cách làm việc của anh. Tuy chưa đạt đến được những ǵ ấp ủ ước mong ( lượng tác phẩm đồ sộ khắp nơi ) nhưng anh vẫn là một mẫu mực cho tôi luôn nhắc nhở ḿnh phải làm việc hết ḿnh cho những đam mê, trong những ngày cầm bút c̣n lại.


Sài g̣n, chúa nhật 11. 12. năm 2016
Trần Hữu Hội

 

art2all. net