tranducpho

 

 

MỘNG DƯỚI HOA

Chẳng nợ nên duyên cũng chẳng thành
Anh về xếp lại chuyện ngày xanh
Xa nhau như thể t́nh nhân ảo
Bởi phận đa đoan số độc hành.

T́nh lỡ rơi vào lối biển dâu
Yêu đương ngày cũ đă phai, nhàu
Em về tủi hận niềm oan trái
Anh nhớ một người măi kiếp sau.

Rồi có khi nào em gọi tên
Một người xưa lắm đă từng quen
Khuyên em nhoẻn miệng cười vui nhé
Đừng nghĩ về anh với nỗi phiền.

Dẫu biết trọn đời ta đă xa
Sao c̣n vương vấn để mi nḥa
Ngàn câu ân ái thành sương khói
Có nghĩa ǵ đâu mộng dưới hoa!

 



CÓ MỘT NGƯỜI

Có một người vừa đánh mất t́nh yêu
Trái đắng cô đơn chín trời nắng hạ
Có con sáo sổ lồng bay vội vă
Bên kia vườn cất tiếng gọi t́m duyên

Có một người đi giữa nhớ và quên
Đang lặng lẽ bên ḍng đời xuôi ngược
Đêm thức giấc, tay ố vàng khói thuốc
Bóng in h́nh hoài niệm thuở chung đôi

Có một người bên lở ngóng bên bồi
Con nước chảy vẫn hai bè trong đục
Chung một ḍng sông không uống chung ḍng nước
Nên đôi bờ là khoảng cách thiên thu

Có một người vừa tỉnh lúc đang mơ
Sương giá lạnh không bằng hồn giá lạnh
Những v́ sao vẫn hồn nhiên lấp lánh
Như mắt người xưa ấy rất xa xăm

Có một người…lạc bước…cả trăm năm!

--
tranducpho

 

 

 

 

art2all.net