TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa



TRẦN DZẠ LỮ
 

CẦN

Cần một bàn tay thơm
vuốt mùa t́nh ngai ngái
Hẹn nhau ngày trở lại
Môi kề môi vuông tṛn…

Cần một bờ vai ngoan
Để tựa đời dâu bể
Em sẽ là nguyệt quế
Đêm anh là trăm năm!

Cần một làn mi cong
Để chôn chân Từ Hải
Biển ở trong tiếng gọi
Anh và em mặn nồng…

Cần một nhành lan thương
Ḿnh tặng nhau chiều nhớ
Mắt t́m mắt một thuở
Yêu …yêu… đến cháy ḷng!

Cần một lần thong dong
Rồi ra sao cũng kệ !
Vườn địa đàng em nhé
Ḿnh sáng như sao hôm…

Vậy mà nỗi bồn chồn
Cứ lê la ngày tháng
Cần. Cần…nhau thật khó
Như đáy- bể-ṃ-kim…


Trần Dzạ Lữ

 


--------------------


TƯƠNG GIANG

 

HĂY CỨ LÀ…

Cứ yêu đi yêu đi
Sao hôm luôn đến sớm
Nhớ sao mai thức muộn
Nề hà chi trăng khuya...

Cứ âm thầm sẻ chia
Muối đắng, gừng th́ ngọt
Im lặng nào ve vuốt
Những cô đơn oi nồng

Cứ vẽ bức chân dung
Nét mày ngài thanh thoát
Chấm phá thêm lăng mạn
Là thong thả cuộc t́nh

Cứ mặc kệ b́nh minh
Báo hoàng hôn sẽ đến
Phút giây này: bất biến
Vai chạm vai hiền ḥa

Cứ dơi theo phong ba
Để cùng nhau lấn lướt
Mưa sa hay nắng táp
Càng rửa sạch ưu phiền

Cứ khe khẽ kiếm t́m
Là đă cùng gặp gỡ
Trong "thần giao..." cắc cớ
Luôn "...cách cảm" triền miên!

 

Tương Giang

 

 

art2all.net