TRẦN DZẠ LỮ

 

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TI

 

PHẦN 28


HONG HƯƠNG TRANG- NỮ SĨ ĐA TI


            Biết chị từ thập nin 60 bởi l một nữ sĩ nổi tiếng: Đầu đội trời, chn đạp đất, khng hề biết sợ ai.... Vậy m, sau năm 75 mới được quen chị v thn tnh. Căn nh ở đường Tăng Bạt Hổ quận Bnh Thạnh l nơi chị ở một mnh v khi gh thăm chị, thường thấy tranh lụa v sch vở ngổn ngang. Thường th chị ni huyn thuyn về cuộc đời v sự nghiệp của chị. Ti chỉ lắng nghe để thấu hiểu.

 

Chị l dng di họ Hong ở lng Vn Th, huyện Hương Thủy, Thừa Thin. Một vng đất sản sinh nhiều đấng ti giỏi về văn v v ( d l bn ni hay bn t). Chị tn Hong Thị Diệm Phương, thời con gi hay khi đ sồn sồn th nhan sắc ấy đ khiến nhiều anh hng tận. Tiếng ni chị như chung ngn v đi mắt đ dễ ht hồn người đối diện bởi đẹp v su như đy giếng. L mỹ nhn v đa ti ( vẽ tranh, lm thơ, viết văn, sọan nhạc, viết thư php) nn hơn nửa thế kỷ qua chị giao tiếp nhiều cy cao, bng cả trong lng văn, trận bt. Đặc biệt nghe chị hay nhắc về thi b Vũ Hong Chương, kịch tc gia Vi Huyền Đắc, nhạc sĩ Phạm Duy, nhạc sĩ L Thương, thi sĩ Kin Giang, nh văn Toan nh, nh thơ Tế Hanh....

 

Về qu trnh sng tạo của chị thật đồ sộ ( khi đọc tiểu sử của chị bạn đọc sẽ biết). Về đường tnh duyn, tuy quen nhiết nhiều, giao lưu, chạm mặt cũng lắm nhưng cũng như những ln gi đi qua rồi thi. Chỉ duy nhất một mối tnh từ thời con gi cho đến nay ( tc bạc răng long) chị vẫn để ở pha tri tri tim mnh trn qu, mến yu. Đ l một sĩ quan tc chiến ( trước 75) rất đẹp trai, ho hoa v m thượng... Người ấy khng may tử trận v chị mang theo hnh ảnh ấy bn đời v chắc l hết kiếp? Ti bi phục nữ sĩ xứ Huế ny về mặt chung tnh. Chỉ tn thờ một hnh bng đ trt yu thương.

Năm 2013 ti về thăm qu, d ruột ti hỏi: Mi c biết Hong Thị Diệm Phương khn ( nh văn Hong Hương Trang, b con bn ngoại của mi đ? Ti ni: Dạ c. D ni: Mi phải ku bằng d đ.   Dạ thưa, con hiểu rồi. Khi trở về SiGn ti thay đổi cch xưng h với chị Hong Hương Trang. Ti biết d gi rồi nhưng rất chịu chơi v mỗi lần về Huế d đều leo xe đ m khng cần tu hỏa hay my bay. D ni đi bụi rứa mới th vị. Một con người lẫy lừng như thế m d cũng đ tri thin mệnh cho mnh khi d kể đ về Huế xy sẳn bia mộ cho mnh.

Mới đy nhất năm 2017, xuống thăm d Hong Hương Trang ở căn nh cũ ( Tăng Bạt Hổ) ti thấy d đ yếu hơn trước d hai con mắt vẫn sng như gương. D tm sự: Phải về Long Xuyn sống với đứa chu thi. Khi nhắm mắt n đưa mnh về Huế chn cất l xong... một kiếp người ! D cn bật m: Mnh mới yu. Ti giật tht người: Mới yu? Yu ai? D tm sự: C một thằng b 20 tuổi yu mnh. Bảo n hn l n hn liền. Ti bật cười: N hn mạ th c! D kể đầu đui cu chuyện v ti hiểu ra: D yu qua hnh bng khc v thằng b đ giống vị đại y ngy xưa như khun đc. Rồi d cn tặng ti tập thơ ph t 50 bi thơ viết cho thằng b. Ti nhận cho d vui v biết lc ny, thơ ny, khng phải l thơ của Hong Hương Trang của tuổi tứ thập bất hoặc nữa. Nhưng như thế cũng sướng chứ bởi vẫn cn một đối tượng để mong chờ, thấp thỏm... trong hong hn thật m ảo của đời mnh. Qua năm 2018, ti khng cn lin lạc được với d Hong Hương Trang. D sao, thế no...ti cũng v cng khm phục người d dng họ Hong của Huế bởi một nữ sĩ đ sống tận,  sống cng cho trang viết v chnh đời thật của mnh một cch trọn vẹn ! Vật kỷ niệm của d tặng ti l sch bo của d v người khc viết về d. Trong đ c một đĩa sứ hnh hột xoi d viết thư php trn đ. Cu thơ của L Thương Ẩn: Lưu Đắc Tn H Thnh Vũ Thanh ( theo d dịch nghĩa: Cn mỗi sen tn để nghe tiếng mưa). Mỗi sng thức dậy ti đều thấy cu đ bởi n nằm trước bn viết của ti.

 


Tiểu sử Hong Hương Trang:

 



Tn thật: Hong Thị Diệm Phương, sinh năm 1938 tại thừa Thin Huế.
Tốt nghiệp Cao đẳng Mỹ Thuật Huế ( 1961), Sư phạm Mỹ Thuật Si Gn ( 1962).

Nghin cứu Mỹ Thuật Chu ( Tokyo 1963).

Nguyn Gio Sư mn Văn v Hội Họa cc trường trung học.

Nguyn gio sư Đại học Mỹ Thuật SiGn v TP.HCM.

 

Giải thưởng Nam Phương Hong Hậu ( Thiếu nhi 1948 Huế).

Giải vẽ biểu mẫu nh my xi măng Long Thọ-Huế ( 1958).

Giải văn học V Trẻ Thơ do UNICEF+ Hội Nh Văn Việt Nam+Tạp ch V Trẻ Thơ ( H Nội 2000-2001)

Giải thưởng m nhạc Việt Nam 2004 ( Đồng tc giả với nhạc sĩ Quỳnh Hợp).

Giải văn xui ( 10 năm NS V Ưu Tỉnh Đắk Lắk ( 2008).

Giải thưởng văn học 1000 năm Thăng Long Bo Gic Ngộ TP.HCM tổ chức 2010.

Đ in thơ văn trn 20 tập v in chung hơn 100 tập cả trong v ngoi nước.

Chủ bin cc tuyển tập Hương Thơ v Thơ VN đương đại.
Đ triển lm tranh trong v ngoi nước từ 1960 đến nay.
Đ được giới thiệu trong Prsence Francophone CANADA 1972.
C tranh treo ở Viện Bảo Tng Vatican ( Italia từ năm 1989)
C tranh ở sưu tập c nhn nhiều nước: Anh, Mỹ, Php, Canada, Nhật.
C bi trong Poemes and Shortories ( Trung Tm Văn Bt Việt Nam-SG 1965).



Giới thiệu một t tc phẩm của Hong Hương Trang:

 

 

 

 




THƠ:

CHN TRĂNG KHUYA

Trăng về lay gọi hồn khuya
Nửa đm nng chn bốn bề tịch liu
Rượu nha nh bạc hắt hiu
Lm sao gửi được người yu chn ny
Biết bao giờ c đm nay
Rt cho nhau chn rượu đầy nh trăng?



NGHE HT QUAN HỌ Ở VĂN MIẾU

o tứ thn vui ma trẩy hội
Nn thượng quai thao, tc đui g
Giọng bổng trầm quan họ ngn nga
Sn Văn Miếu, ngỡ Cầu Lim Nội Duệ

Hng bia tiến sĩ im lặng thế
Ra đ khum lưng gnh thời gian
Hồn xưa khoa bảng soi nghing bng
Đu đ ngựa quan tiếp vng nng

C gi ht cu quan họ l
Mắt lng ling Người ở đừng về...
Giải yếm bắc cầu bao thế kỷ
Quan ngh ruỗi ngựa bi vinh quy

Xốn xang ching trống như ngy hội
Khăn lược, o the, yếm hoa đo
Bia đ mỉm cười, ra vui bước
Giữa ln giai điệu tự thuở nao...

C gi cất cao lời thanh thot
Phải chăng hồn đ cũng ngẩn ngơ
Hoa cỏ dịu dng thơm bt ngt
Lời ca, bia đ, thật hay mơ ?

Hong Hương Trang

 

 

TRUYỆN NGẮN

TIẾNG TRỐNG DA TRU



https://giacngo.vn/userimages/2010/12/03/1/datrau.jpg

            Sau những năm sống cuộc đời lnh, lc ở rừng, lc ở hang với rau rừng nước suối, c lc hnh qun qua những rừng cy trụi l, đất bốc oi nồng, mi thuốc khai quang, nng rt, cứ như vừa qua một trận hỏa hoạn, khng một con th no c thể sinh sống được, Vũ bị thương trong một trận đnh lớn, được đưa về tuyến sau chữa trị. Vin đạn đ được bc sĩ gắp ra từ ống xương đi. Tuy vậy, vi mảnh bom li ti nằm bn sườn khng gắp ra được

Ngy kết thc chiến tranh, anh giải ngũ với giấy chứng nhận thương binh, v trở về lng qu cũ Mẹ gi đ qua đời. Lng xm tốt bụng vẫn coi giữ mi tranh ngho c bn thờ đơn sơ của mẹ anh

Anh vội v đi cm ơn lng xm v hỏi thăm nơi mộ phần mẹ mnh. B con cho biết nh cửa anh được giữ gn, mộ phần mẹ anh được vun đắp, vườn tược nh anh được chăm tưới xanh tươi l nhờ bn tay c Vn - bạn anh năm xưa, vẫn thường xuyn lui tới với b cụ trong bao năm anh vắng nh, v cả sau ngy cụ mất.

Vũ bng hong xc động nhớ đến c bạn thuở thiếu thời cng nhau đi học mấy năm ở trường lng, cng chăn tru, cng tắm suối, cng thả diều trn rẫy - Biết bao kỷ niệm về c bạn nhỏ c đi mắt to trn v chiếc răng khểnh duyn dng. C bạn dễ thương ấy trước lc anh ln đường nhập ngũ đ bạo dạn cầm tay anh v bảo: "Em chờ anh trở về".

Chỉ c thế, một cu ni tưởng chừng bng quơ đơn giản, người lnh ở chiến trường đ bỏ qun trong bom đạn, nhưng người con gi mộc mạc qu ma ấy lại vẫn nhớ, vẫn chờ

Vũ tm đến nh Vn ở cuối xm Đồi. Cha mẹ Vn đều đ mất trong thời chiến tranh chống Php, chỉ cn lại hai chị em lm nương lm rẫy nui nhau. Xun - chị của Vn - chịu kh lm lụng, cố gắng cho em đi học trường lng. Vũ ngập ngừng đứng lại hồi lu trước ng nh Vn. Hng dm bụt năm xưa vẫn nở hoa đỏ thắm, chỉ c khc l trước ng giờ đ c thm khm trc vng v gin bng giấy nở đầy hoa tm. Nhn vo sn, cy mận gi vẫn đơm nhiều quả. Ngy trước anh v Vn đ cng hi mận biết bao lần.

Tiếng ch sủa, người phụ nữ thập th trong cửa liếp nhn ra. Vũ nghĩ c lẽ l chị Xun bn ln tiếng:
- Chị Xun ơi, em l Vũ đy! Em đến thăm chị v c Vn

Cu cho chưa dứt th anh đ đến cửa liếp. Người phụ nữ bưng mặt khc a, anh bối rối:
- Chị Xun, c g xảy ra khng chị? Sao chị lại khc? Cn c Vn đu?

Người phụ nữ đ đứng tuổi, đổ ập trn vai anh nức nở:
- Em l Vn đy chị Xun em đ vo thanh nin xung phong v hy sinh rồi anh ạ.

Vũ sững sờ, bối rối, cứ đứng trơ trơ như tượng đ. Trn vai anh ấm nng v nằng nặng. Người con gi vẫn khc như chưa bao giờ được khc, để trt hết bao nỗi niềm chất chứa trong lng. Chờ cho Vn ngui đi, anh nhẹ nhng nng đầu c bạn gi năm xưa nhn thật gần để tm những nt thn quen ngy no Anh đau đớn nhận ra khun mặt xinh xắn năm xưa, nay đ sạm mu mưa nắng, đi mắt khng cn to đen lay ly như ngy no. Duy chỉ cn chiếc răng khểnh cho anh cảm nhận sự duyn dng quen thuộc. Anh dịu dng:
- Anh khng ngờ sau chiến tranh, lng xm ta nh no cũng mất mt nhiều qu, nh no cũng c bn thờ v bằng liệt sĩ, Tổ quốc ghi cng. Ruộng rẫy xc xơ tiu điều, c lẽ thiếu người lao động phải khng em?

 

Vn chỉ gật đầu, c lặng lẽ nhn ngắm thật kỹ khắp người Vũ xem anh c cn nguyn vẹn hay khng. Vũ hiểu , anh du Vn đến ngồi trn ghế, rồi đến trước bn thờ cha mẹ Vn v chị Xun, đốt ba nn nhang cắm ln v chắp tay lm rm khấn vi:
- Thưa hai bc, thưa chị Xun, xin hai bc v chị cho php Vũ v Vn được thnh gia thất, xin hai bc nhận ở con lng chn thnh

Vn đ đến đứng bn cạnh anh, c hỏi khẽ:
- Bao nhiu năm em khng hề c tin tức anh, nn khng biết anh đ c gia đnh chưa? Tuy nhin lời em đ hứa chờ anh, em vẫn chờ, em vẫn đến với mẹ v mẹ cũng coi em như du con, do đ em vẫn an lng đợi anh

Vũ quay lại nhn Vn:
- Chiến tranh c liệt, ci chết chực chờ, anh đu c lng dạ no nghĩ đến chuyện lập gia đnh. By giờ anh đ về, anh đ bị thương tật một chn nhưng may khng qu cụt. Anh cũng đ vừa xin hai bc v chị Xun chấp nhận anh l con trong nh, chẳng biết em c nhận lời khng? Giờ cả hai ta cũng đu cn ai nữa?

Vn đưa cả hai bn tay chai kh rp đặt ln hai vai anh, nhỏ nhẹ trả lời:
- Em đ lm du mẹ bao năm rồi, khi mẹ mất em đ xin php lng xm cho em thọ tang để mẹ khỏi tủi thn. Sao anh cn gọi ba mẹ em l "hai bc".

- Ồ, anh thật v . Em bỏ qua cho người lnh vụng về. Từ đy anh gọi l ba mẹ

Một nếp nh tranh đơn sơ nhưng gọn gng ngăn nắp, mi bếp tỏa khi ấm nồng, đi vợ chồng anh thương binh sống chan ha hạnh phc. Cy cỏ vườn tược xanh tươi, họ cng nhau ngy ngy trồng khoai, trồng la, đo ao thả c, đời sống ngy một tốt hơn. Họ chỉ cn ao ước c một mụn con để chăm cht thương yu. Họ cũng biết đ sắp hết khả năng sinh nở rồi. Bao nhiu năm chiến tranh đ cướp mất qung đời thanh xun của họ. Mi gần hai năm tri qua Vn mới c bầu. Họ sung sướng v ngần, thầm cm ơn Trời Phật, cm ơn cha mẹ đ ph hộ. Họ sắp được lm cha lm mẹ rồi. Họ cố gắng lm lụng tch lũy để sau ny c thể nui con học hnh nn người. Biết bao hy vọng tương lai. Những chiều muộn bn mm cơm, họ ni về đứa con yu qu sắp ra đời với bao lời tru mến thiết tha.

Rồi ngy khai hoa nở nhụy cũng đến. Vũ đưa vợ ra trạm x lng. Bụng Vn kh to, nhưng nhờ lm lụng hng ngy nn c vẫn nhanh nhẹn khỏe mạnh chứ khng qu nặng nề.

Vũ gởi vợ ở trạm x rồi trở về tranh thủ cuốc cho xong đm rẫy sắp xuống giống cho kịp thời vụ.

Vũ đang cắm ci cuốc mong cho chng xong cn về nấu cơm đem ln trạm x cho vợ. Anh đồ chừng giờ ny c cũng bắt đầu chuyển dạ rồi. Bỗng thằng Ti con b Thơm hng xm la oai oi trn đường lng:
- Ch Vũ, ch Vũ, mau ln trạm x, c Vn sinh rồi, mẹ chu đang ở trn ấy, ch nhanh ln!

Vũ nm cuốc, vui mừng qu, bỏ qun cả bnh nước bn bụi cy chạy như bay, qun cả ci chn đ bị thương thỉnh thoảng vẫn cn đau những lc tri gi trở trời.

Trạm x kia rồi, Vũ nhảy thoắt ln thềm. B Thơm đứng dang cả hai tay chặn cửa, miệng la bi hải khng cho Vũ vo:
- Khoan vo đ Vũ! Nghe bc ni đ no!

Vũ đứng khựng lại, vừa thở hổn hển vừa hỏi b Thơm:
- Sao rồi bc? Vợ chu sinh trai hai gi? C ấy khỏe khng? May c bc ở đy chắc c ấy cũng đỡ sợ. Chu chỉ về cuốc chỗ vạt đất dang dở m khng kịp. Gớm! con so m cũng nhanh qu bc nhỉ?

Mặt b Thơm lạnh tanh, hai mắt b cụp xuống. Vũ như linh cảm c chuyện g, anh lay hai vai b:
- Sao thế bc? C chuyện g ? Để chu vo xem sao

B Thơm lại ngăn Vũ:
- Khoan đ, nghe bc ni đy, n sinh một lc hai thằng cu, con ạ Nhưng sinh kh qu, n cũng lớn tuổi rồi m một đẻ ngược, một đẻ xui, băng huyết ồ ạt, đường từ đy ln huyện qu xa, giờ ny lm g c xe cộ nữa, ở đy chỉ l trạm x lng, thiếu thốn mọi thứ, mặc dầu c mụ đ cố gắng hết sức, nhưng con ơi nghe bc ni đ sống chết c số trời định cả rồi, con hy bnh tĩnh rồi bc đưa vo vuốt mắt cho vợ con

Vũ go ln:
- Sao? Vợ chu chỉ sinh bnh thường thi sao lại chết được? Cn hai chu b sinh đi đu? Chu phải vo xem vợ chu ra sao, con chu ra sao?

Anh x dạt b Thơm sang bn, ko cửa bước vo phng trạm x. Mi mu tanh nồng hắt tận mũi. Trn giường trạm, một thi thể đ được đắp tấm vải. Bn dưới gầm giường vẫn cn lnh lng mu.

Vũ giở tấm vải đắp, m lấy xc vợ hy cn nng ấm, đi mắt vẫn mở nhn anh, chờ anh tới. Tc tai c tung xa rũ rượi, mồ hi cn ướt đẫm cả mớ tc mai. Vũ ni nghẹn ngo trong nước mắt:

- Vn ơi, em ơi, anh c ngờ đu, một lần sinh con m em đ bỏ anh, bỏ con. Rồi đy anh biết lm sao để nui con đy? Sao trời lại bất cng với em qu, bao nhiu năm chờ đợi anh... em ơi!

B Thơm đ đến bn cạnh. C mụ giục Vũ:
- Thi, đy l trạm x, đừng khc go qu b con sẽ sợ hi anh Vũ ạ. Anh hy vuốt mắt cho chị yn nghỉ đi, rồi nhanh chng ra lm thủ tục đưa vợ về an tng v lm thủ tục khai sinh cho con anh.

Mi đau đớn v ci chết tức tưởi của vợ, anh qun mất con anh hiện ra sao. Anh chưa thấy n. Anh ni với c mụ:
- C lm ơn cho ti thăm hai chu.

B Thơm đưa mắt nhn c mụ như thầm hỏi c nn đưa Vũ sang xem hai đứa b khng? C mụ cũng lưỡng lự giy lt rồi đnh ni r:
- Con của anh ấy m, ruột thịt m, d sao cũng phải cho cha con gặp nhau chứ biết lm sao by giờ hở b?

B Thơm v c mụ đi trước dẫn đường, Vũ theo sau. Cnh cửa phng mở ra, ba người bước vo, tiếng Vũ tht ln:
- Con ti đy sao? Trời ơi..., sao lại thế ny?

B Thơm phải đỡ Vũ mới khỏi ng quỵ xuống.

Trn mặt bn trải tấm chăn bng trắng, hai đứa hi nhi đỏ hỏn, một đứa ngọ ngoạy hai tay, một đứa nằm im khng nhc nhch, cả hai đều dị dạng. Đứa ngọ ngoạy c vẻ khỏe mạnh hơn, chiếc đầu to khng c mắt, hai hố mắt bằng phẳng, liền da như ai đ dn băng keo ln đ, hai tay c dạng bnh thường ngo ngoe lin tục, nhưng lưng th cong vẹo, x chiếc bụng nghing lệch sang một bn, cn hai chn th nhỏ xu v teo lại hnh như khng c xương ở trong đ. Chỉ ring bộ phận sinh dục minh chứng n l con trai. Cn đứa thứ hai, khng mắt khng mồm, tay chn đều nhỏ xu khng c xương, nằm bất động chỉ cn thoi thp thở nh nhẹ rồi lịm dần chỉ vi ba pht sau đ, người n lạnh dần v tm ti. C mụ bảo:
- Chu đ khng thể sống nổi rồi, cn chu ny may ra c sức khỏe hơn, anh cố nui chu, trong nh c tiếng trẻ thơ cũng vui.

 

C mụ bỗng hỏi Vũ:

- Anh l thương binh phải khng?

- Dạ!

- Anh ở chiến trường hay hậu trạm?

- Ti đi tc chiến mới bị thương chứ ạ!

- Ừ nhỉ, xin lỗi, ti qun. Thế nơi anh đng qun l rừng ni hay đồng bằng?

- Dạ, ton rừng l rừng, rừng trụi l, chẳng c cy no sống nổi, cũng chẳng c chim chc hươu nai g sống nổi, trơ sỏi đ, nng hầm hập cứ như chy rừng ấy c ạ.

C mụ gật đầu:
- Ấy l bị rải thuốc khai quang diệt cy cỏ rồi thảo no thảo no

Ấy thế m ci khối thịt đỏ hỏn chỉ ngo ngoe hai tay ấy đ được anh Vũ chăm sc, bồng bế đi xin sữa khắp lng rồi cũng lớn dần Nhưng chu khng đi được, khng nhn được, chu chỉ nghe, chỉ ni ngọng nghịu, chỉ c hai tay l ton vẹn nhất trong cơ thể. Lưng vẹo nn n chỉ nằm một chỗ. Tuy vậy hai tai n lại nghe rất thnh, nghe rất xa.

Một hm lng mở hội xun, tiếng trống rộn rng, n lắng nghe rồi hỏi Vũ:
- Ba ơi, tiếng g nghe rng rng, bng bng vậy ba?

- , đ l tiếng trống hội lng đ con.

N ngạc nhin:

- Tiếng trống hả ba? Trống l ci g ba?

Anh Vũ tm cch giải thch cho n hiểu:

- Ci trống lm bằng gỗ, bn trong rỗng, hai đầu bịt bằng da tru, đnh ln nghe to lắm con ạ. Khi no c hội h th mới đnh ln cho cả lng đến dự hội.

Thằng b vẫn cn thắc mắc:
- Hai đầu trống bịt bằng da tru hả ba? Đnh bằng hai tay hả ba? Đnh vậy đau tay lắm phải khng ba?

Anh Vũ m lấy con m cười:
- Người ta lm hai ci di bằng gỗ để đnh mới ku to vậy con ạ. Tội nghiệp con của ba khng thể no đi lễ hội để thấy ci trống lng.

Thằng b lại cười hồn nhin:
- A ha! Ba qun rồi, con đu c thấy ci trống được, con chỉ nghe tiếng trống thi!

Đ l những giy pht hai cha con cười đa vui vẻ với nhau. Hng ngy, Vũ bận rộn đi lm rẫy, đến hết buổi về nấu cơm hai cha con ăn với nhau rồi anh lại ra hồ c chăm sc đn c.

Ring thằng b từ khi được cha giải thch cho n biết về ci trống, n v cng thch th, suốt ngy cứ dng hai tay vỗ xuống giường, đnh trống mồm "Tng tng, cắc, tng tng" khng ngớt. Đ l tr chơi n thch th nhất.

Rồi ma thu đến, bọn trẻ trong lng ko nhau đi rước đn, đnh trống, cười đa ầm ĩ ngoi đường lng. Thằng b lại hỏi cha về những ci trống bọn trẻ đang chơi ngoi kia với một vẻ thm thuồng thch th. N khao kht, mơ ước c một ci trống để đnh ln, ku thật to, cho mọi người nghe thấy v biết c n đang ở đy.

Trước nỗi kht khao tột cng của đứa con bất hạnh, Vũ đnh phải hứa liều sẽ lm cho n một ci trống. V qu thương con, anh khng quản kh nhọc, l d ra tận xm Đnh hỏi cụ từ giữ đnh về cch lm trống. Rồi anh cất cng đi kiếm gỗ tốt; ln tận l mổ tru b trn huyện nằn n xin được hai miếng da tru. Dưới sự chỉ by của cụ từ giữ đnh, anh đ my m lm được một ci trống da tru, cỡ bằng ci khạp gạo, mang về cho thằng b.

Lm sao qun được nt mặt rạng rỡ vui sướng của thằng b tật nguyền tội nghiệp ấy, khi cha n hớn hở chạy về trao cho n ci trống kh to so với cơ thể n. Rồi sau đ cha n đ dạy n m ci trống trn bụng, một tay giữ trống, một tay cầm di đnh. Tiếng trống đầu tin vang ln, hai cha con m nhau cười ha hả. Kể từ đ thằng b như được sống trong một ci thần tin! N suốt ngy đa vui với ci trống. Vũ lại ra cng dạy con ht nhiều khc đồng dao, nhiều cu ht l để n vừa ht vừa đnh trống nhịp nhng.

t lu sau, anh dạy thằng b đnh trống theo m hiệu. Thường anh phải đi lm ngoi rẫy, n ở nh một mnh với ci trống. Anh dạy n khi c ai đến nh tm anh th n đnh nhịp ba "Tng tng tng, cắc, tng tng tng" để gọi anh về. Khi c việc cấp bch, như c ch vo nh hay hỏa hoạn, th n đnh trống lin hồi cấp bch l anh chạy về ứng cứu ngay. Cn thường ca ht hay chơi một mnh th chỉ chơi nhịp hai,chầm chậm, nhẹ nhng, anh ở ngoi rẫy nghe l yn tm. Khi no khng nghe tiếng trống l anh biết n đang ngủ.

Rồi tiến tới l anh dạy n học chữ, học số bằng vin phấn cầm tay nắn nt cho n viết trn mặt trống. Chủ đch của anh l chỉ tm cho n một niềm vui để qun đi kiếp sống dị dạng tật nguyền. Nhưng thằng b rất chăm chỉ, nắn nt rờ rẫm trn mặt trống, n ghi nhớ rất nhanh. Dần d, n đ viết được những cu ngắn trn mặt trống, mặc dầu n khng hề thấy chữ n viết.

Một hm đi lm rẫy về, anh bỗng sững sờ thấy trn mặt trống ghi dng chữ xin xẹo: "Ba ơi, con thương ba lắm." Vũ đ khc lặng đi v qu xc động.

Từ đấy, ci trống da tru vừa để cho thằng b đnh trống "tng tng" v ht những bi đồng dao, những bi ca dao, mặt trống cũng l ci bảng đen để n vui học. Khng những thế, nhờ c tiếng trống v những cu ht ngọng nghịu ngy ng của mnh, n đ c rất nhiều bạn trong xm ln la đến chơi. Trước đy khng một đứa b no dm mon men đến nh Vũ v rất khiếp hi thằng b. Lỡ khi no cha mẹ c việc g dắt chng đến tm ba của thằng b th chng sợ sệt np vo người lớn chứ khng dm đến gần. Nhưng từ khi c tiếng trống vang xa, đ m hoặc, quyến rũ chng đến chơi với thằng b. Thằng b dạy cho bạn ht v đnh trống. C hm Vũ đi lm về chợt thấy năm, su đứa b hng xm đang say sưa vừa ma vừa ht, cn thằng con anh th đnh trống nhịp. Chng chơi với nhau thật vui vẻ hồn nhin, như khng cn ci ranh giới sinh động v nằm liệt. Thằng b học tiến bộ rất nhanh, mặc dầu chỉ c đi tay m mẫm chứ khng c mắt. N cũng mỗi ngy ca ht thm nhiều bi. Ngoi những khc đồng dao, ca dao do Vũ dạy, cc bạn cũng dạy n thm những bi ht ở trường học. Thằng b sống vui vẻ, hồn nhin, yu đời v sinh động hẳn ln. N như qun đi những bất hạnh đ nặng ln số phận nhỏ b của mnh.

Năm ln tm th tự nhin một cnh tay thằng b yếu dần rồi mềm nhũn v teo lại. Thế l n chỉ cn một tay, v sức khỏe n cũng yếu dần đi, may m niềm đam m vo ci trống da tru vẫn cn nguyn vẹn trong ci cơ thể điu tn ấy. Vũ rất lo buồn, anh đ bế thằng b đi nhiều bệnh viện huyện v cả ở tỉnh, nhưng nơi đu cũng khng gip g được cho n. Tội nghiệp thằng b, sợ ba n buồn lo, nn d sức khỏe đ yếu đi nhiều, hng ngy n vẫn cố gắng đnh trống với cnh tay yếu ớt cn lại, đnh trống để ba n ở ngoi đồng, trn rẫy nghe thấy sẽ yn lng, đnh trống để cc bạn nghe thấy may ra c đứa no nghỉ học th chạy đến chơi với n.

Một hm lm đồng cả buổi m Vũ khng nghe tiếng trống của thằng b, anh nghĩ l n đang ngủ, dạo ny n yếu nn ngủ nhiều. Nhưng cng đến trưa, đ đứng bng rồi, vẫn khng nghe tiếng trống, c bao giờ n ngủ lu như vậy? Anh lo lắng, bỏ cuốc chạy về. Nh yn ắng khng một động tĩnh g, Vũ vừa chạy vo sn vừa gọi con:
- Con ơi, con ngủ hay thức? Sao khng đnh trống cho ba nghe?

Nh vẫn yn ắng, khng c tiếng thằng b đp lại, khc hẳn với mọi khi, nghe tiếng ba về l n lu lo ngọng nghịu hỏi đủ thứ, khoe đủ thứ n lm g, bạn n vui chơi tr g

Thằng b nằm im, co quắp rất tội nghiệp, ci lưng vốn đ vẹo vẹo, by giờ như gồ hẳn ln, vẹo vọ hơn, đầu n ngoẹo sang một bn, bọt mp si ra. N đ tắt thở từ lc no!

Vũ m lấy xc con, bế thốc thằng b ln lng, gục đầu vo ngực con khc tức tưởi. D rằng anh biết ngy cuối cng ny rồi cũng xảy ra, v thằng b sức khỏe km dần, n ăn uống t dần, nhưng anh khng ngờ n đi nhanh chng qu, v lại ra đi lc anh khng c mặt bn cạnh n. Vũ khng biết lc ra đi n c đau đớn quằn quại g khng? Thi đnh vậy

Khi Vũ đặt con nằm ngay ngắn xuống giường, ko tấm chăn đắp ln mnh con, th bắt gặp ci trống nằm nghing trn đầu giường. Khi với lấy ci trống, Vũ ku ln đau đớn:
- Trời ơi, con của ba, trước khi ra đi con cn nhớ thương ba nhiều thế ny sao? Trn mặt ci trống, dng chữ nguệch ngoạc bằng phấn trắng nổi bật trn mu xm của tấm da tru: "Con thương ba lắm" - chỉ bốn con chữ cuối cng đơn sơ n để lại cho ba n. C lẽ với sức yếu ớt như thế, n phải cố gắng lắm, đem cht hơi tn lực kiệt để viết nn dng chữ ny.

Vũ đọc đi đọc lại dng chữ trn mặt trống: "Con thương ba lắm Con thương ba lắm", anh như trong cơn m, trong nỗi đau đớn tột cng.

Kể từ ngy đứa con dị dạng tật nguyền m Vũ đ thương yu hết lng hết sức qua đời, ngi nh đ trống vắng như cng trống vắng hơn. Chiếc bn thờ đơn sơ bằng gỗ tạp, nơi thờ Vn by giờ c thm một bt nhang v ci trống da tru, vật kỷ niệm duy nhất của con anh để lại, trn đ vẫn mang dng chữ "Con thương ba lắm" anh cố trn trọng giữ gn cho đừng bị phai mờ nt phấn. Mỗi buổi đi lm rẫy về, anh lầm lũi nấu cơm, bữa ăn no anh cũng xới một bt cơm đặt trước ci trống, rồi đốt nhang gọi con về ăn cơm. Mỗi khi nhn đến ci trống, Vũ khng khỏi rơm rớm nước mắt v lẩm nhẩm đọc: "Con thương ba lắm", rồi anh tự trả lời như đang ni với con: "Ba thương con lắm".

Từ ngy thằng b dị dạng mất đi, trong xm khng bao giờ nghe tiếng trống da tru nữa.

 

Hong Hương Trang

(*) Tác ph̉m đạt giải nhì giải cuộc thi Văn-Thơ Phật gio "Hướng về 1.000 năm Thăng Long - H Nội" do báo Giác Ng̣ t̉ chức
 

 


Trần Dzạ Lữ

 


 

Xem tiếp Phần 29


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all. net