TRẦN DZẠ LỮ

 

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

 

PHẦN 29


NHỮNG NGƯỜI VIẾT Ở VÙNG ĐẤT TÔI YÊU:

LAGI-B̀NH THUẬN


            Nói về vùng đất biển LaGi th́ có nhiều nhà văn, nhà thơ và văn nghệ sĩ tiếng tăm tôi đặc biệt chú tâm và yêu mến.Trong đó có 3 anh mà tôi luôn trân quư.Thứ nhất là bác sĩ, nhà thơ, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc( Đỗ Nghê ) Anh Đỗ Hồng Ngọc v́ quá nổi tiếng và có nhiều bài viết về anh rồi nên tôi chỉ xin cảm ơn anh bởi những giao t́nh rất đẹp của anh mấy mươi năm qua với người em này. C̣n lại là anh Trần Hữu Ngư và anh Lê Ngọc Trác, tuy biết nhau lâu và chỉ mới quen vài năm gần đây nhưng t́nh cảm dành cho nhau th́ nồng đậm như khi ta uống ly cà phê cứt chồn thứ thiệt rồi xuưt xoa vậy.

 

TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI:

Thật t́nh th́ tôi có nghe tên anh từ lâu nhưng chưa biết mặt mũi và tính cách ra sao. Măi đến năm 2014, gặp nhau trên mạng và thực ngoài đời tôi mới vỡ ra một điều: Có những người âm thầm viết, sống mà ta khi nhận biết th́ xúc động và biết ơn. Đến thăm anh trong căn nhà nhỏ ở đường Tăng Bạt Hổ-B́nh Thạnh ( sau khi anh chuyển gia đ́nh từ LaGi về thành phố. Những tâm sự của mấy mươi năm chực ̣a vỡ khi anh châm b́nh trà loại ngon ( trà phơi sương trên núi cao từ miền Bắc gửi vào). Anh kể anh là người đă viết bài bênh vực ḍng nhạc Boléro từ lâu. Kẻ không ưa cũng có nhưng người khen th́ nhiều bởi ḍng nhạc ấy sống măi trong trái tim người nghe. Nó như một mạch nước ngầm dữ dội tuôn chảy và bây giờ th́ tràn lan...Tôi liếc nh́n trên kệ sách của anh cũng cơ man băng, đĩa. Đúng là một con người đam mê nhạc, ăn ngủ v́ nhạc và sống tận cùng v́ nhạc. Anh không phải là nhạc sĩ nhưng trời cho anh trái tim và cách thẩm âm đặc biệt. Anh cũng không quên nói về những nhạc sĩ lừng danh và đă từng gặp họ để nhận biết ra ḿnh không hoài công khi đắm ch́m vào thế giới âm nhạc của họ như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Lê Thương, Phạm Đ́nh Chương, Trúc Phương, Lê Hoàng Long, Nguyễn Văn Đông, Lam Phương, Nguyễn Văn Tư... Miên man về âm nhạc gần hết buổi sáng rồi anh đọc 4 câu thơ của tôi viết về nhà văn Nhất Linh.Tôi ngạc nhiên bởi trí nhớ của anh thật tuyệt! Trần Hữu Ngư nói thêm: “v́ bài thơ này mà ḿnh đi t́m cậu bao lâu nay đó. Nay gặp gỡ đúng là có duyên”. Rồi anh đem ra hai cuốn sách đă xuất bản của anh kư tặng tôi. Đó là cuốn : Ủa, sao kỳ lạ vậy? Và Trời cao, Đất thấp, chúng ta th́...Trong tập thứ 2 này, anh chỉ tôi xem bài của anh viết về Tự Lực Văn Đoàn:


“ Ngày nay người ta ít đọc sách. Sách ở đây tôi muốn nói là tiểu thuyết, “c̣n người ta” là một số không ít học sinh, sinh viên, thậm chí trong đó có giới trí thức. Nh́n chung, cái xu thế bây giờ nếu ai mê đọc sách th́ là đọc sách có chọn lựa ( theo quảng cáo hoặc giới thiệu trên báo, cũng có đôi khi người giới thiệu th́ cho là hay, nhưng người đọc thấy không hay! ) để không mất tiền và phí thời gian, v́ sách bây giờ không rẻ và thời gian th́ quá “mắc”. Cũng có người rất thích đọc sách, nhưng tiếc rằng họ không có thời giờ, thậm chí buổi sáng không kịp đọc một tờ báo! Có lần tôi tặng bạn tôi mấy quyển sách, rồi một tháng, hai tháng, ba tháng... hỏi ông đọc thấy sao, họ trả lời rằng, xin lỗi. Bận quá chưa đọc. Quả thật, họ bận thật, có người làm việc cả ngày lễ và chủ nhật, lúc nào cũng tất bật, những người này tôi đoán rằng trong đầu họ luôn nghĩ không làm hôm nay th́ ngày mai trái đất sẽ...sụp mất! Nếu có rảnh đôi chút th́ họ giải trí bằng cách xem TV, bóng đá, phim, hát karaoke, cà phê, nhậu nhẹt... C̣n tiểu thuyết, truyện ngắn, thơ văn...năm th́ mười họa họ mới nghía một chút, v́ đọc sách đâu chỉ để giải trí? Tôi dám cam đoan rằng có những người cũng có học vấn nhưng suốt đời họ rất ít đọc sách, trừ khi họ cần tham khảo tài liệu, hoặc “xem” chớ không phải “đọc” và cũng có người chỉ mê mấy quyển sách có gáy và b́a đẹp mua về chưng trên kệ sách chỉ để...dợt le!
 

Năm 1960, từ một vùng quê nghèo, tôi ra tỉnh theo học trung học. Đó là tỉnh B́nh Tuy được thành lập từ một quận Hàm Tân của tỉnh B́nh Thuận. Thư viện không có sách, nhà sách th́ rất nhỏ, bán lèo tèo năm ba quyển tiểu thuyết. Chương tŕnh văn, để cho hấp dẫn thầy cô giáo bắt học sinh phải trần thuyết về một cuốn sách nào đó ( có cho đề tài trước). V́ vậy cả lớp ai cũng chuẩn bị cho ḿnh một mớ kiến thức, mà muốn có kiến thức phải đọc sách thôi! Trần thuyết mới mẻ với chúng tôi thời đó và giờ văn chúng tôi học rất thích thú, đứa nào không đọc sách th́ chỉ có đứng đó như trời trồng, không thể nào trần thuyết được, cho nên tôi phải cố gắng t́m đọc cho bằng được những tiểu thuyết của Khái Hưng như Trống Mái, Thừa Tự, Tiêu Sơn Tráng Sĩ, Tục Lụy, Đẹp, Nửa Chừng Xuân, Hồn Bướm Mơ Tiên.. C̣n tiểu thuyết của Nhất Linh th́ có Hai Buổi Chiều Vàng, Xóm Cầu Mới, Bướm Trắng, Lạnh Lùng, Đoạn Tuyệt...Trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn có Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Thạch Lam, Tú Mỡ, Thế Lữ, Xuân Diệu... Suốt những năm trung học tôi chỉ mê tiểu thuyết của hai ông Nhất Linh và khái Hưng, c̣n thơ t́nh của Xuân Diệu th́ khỏi phải nói!
 

Ngày 7.7.1963 Nhất Linh uống thuốc độc tự tử, từ chối ra ṭa v́ dính đến cuộc đảo chánh tháng 11 năm 1960, ông để lại câu nói: ĐỜi TÔI ĐỂ LỊCH SỬ XỬ...Ngày đó báo chí dành cho ông nhiều bài viết trang trọng, nhưng có 4 câu thơ của Trần Dzạ Lữ tiếc thương Nhất Linh, nó ám ảnh tôi mỗi khi tôi đọc lại những cuốn tiểu thuyết của ông và bài thơ có tựa là:

 

NHỚ NHẤT LINH:
 

Người đi theo bóng thiên thu
Bỏ đây năm tháng sa mù nhân gian
Nhớ thương chim khóc trên ngàn
Nước ngơ, đất ngẩn, trời mang mang sầu (TDL )


Và măi đến gần 50 năm sau tôi mới gặp được Trần Dzạ Lữ, lúc này anh đang giữ xe để kiếm sống...( Trích bài Tôi Mê Tiểu Thuyết của Tự Lực Văn Đoàn- Trần Hữu Ngư)


Anh Ngư c̣n kể cho tôi nghe trong đám tang của nhà văn Nhất Linh học sinh, sinh viên đă viết 4 câu thơ ấy trên băng rôn khi đi đưa tiễn nhà văn đến nơi an nghỉ cuối cùng. Nghe vậy, tôi thực sự xúc động v́ hồi ấy tôi mới học lớp 6 mà đă biết dùng điệp ngữ mang mang, đặt để đúng chỗ cho câu thơ hay hơn.


Quen nhau rồi, tôi hay đi xe buưt 36 xuống thăm anh –căn nhà ở đường Tăng Bạt Hổ-B́nh Thạnh. Nhờ đức cha mà con gái anh làm ăn khá lên và đă sửa sang lại căn nhà nhỏ thêm tầng và rất tiện nghi cho anh viết lách. Tôi mừng cho anh lúc tuổi già bóng xế mà được vậy th́ quá tốt. Nhưng đời sống vốn vô thường, không may cho anh là bị tai biến, không c̣n chạy honda như trước đây để đi làm việc hay tiếp xúc báo chí, bạn bè. Tuy nhiên, hai bàn tay anh vẫn c̣n gơ được máy vi tính... v́ thế vẫn c̣n đọc được bài anh viết - những trang viết nồng nàn lửa của trái tim+ tấm ḷng nhân ái. Và quê hương trong anh luôn vẫy gọi, thôi thúc buổi quay về... Một LaGi của biển mặn, gừng cay t́nh người ! Điều này chúng ta dễ dàng nhận thấy qua hai cuốn sách anh đă xuất bản và nhiều bài viết trên Phây mà người đọc rất quan tâm..

 

LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM

Được biết anh Lê Ngọc Trác ( Lê Ngọc Khôi) sinh trưởng ở Quăng Ngải nhưng lại chọn LaGi, vùng đất biển đẹp nhất của Huyện Hàm Tân-B́nh Thuận làm nơi găm đời ḿnh cho cuộc trăm năm. Bên đời anh là chị Monique Hồng- mỹ nhân của Thừa Thiên Huế. Là người làm việc trong ngành văn hóa nên đó là một thuận lợi cho việc viết lách của anh.

 

Tuy mới quen nhau vài năm đây thôi. Vậy mà, sợi dây thân ái buộc ràng chúng tôi lại với nhau bởi sự đồng cảm của t́nh văn nghệ, của sự chân thật rạch ṛi không một chút đăi bôi. Tôi đă đọc thơ anh và nhiều bài nghiên cưú về văn học trên các trang mạng và cả trên báo chí. Sự khiêm cung đă khiến cái tên Lê Ngọc Trác đi vào ḷng người đọc, bạn bè rất đổi thân thương. Cũng được biết anh là người ít nói nhưng làm nhiều. Tôi càng thích mẫu người như thế. Bởi ba hoa, đại ngôn mà không hành động th́ ích ǵ chứ, anh Lê Ngọc Trác? Chúng ta sinh ra nơi cơi tạm này có nghĩa là rất phù du nên mỗi khắc sống thực hiện được điều ǵ cho ḿnh, cho người là điều đáng quư lắm thay! Mấy lần hẹn với anh Trần Hữu Ngư về LaGi thăm anh và gia đ́nh thế mà cũng chưa thành hiện thực bởi những vô thường chen ngang như chuyện anh Ngư bị tai biến. Như chuyện anh phải vào bệnh viện B́nh Dân...( chuyện anh giấu tất cả bạn bè lúc lâm bệnh v́ sợ phiền hà) mà gồng ḿnh chịu đựng những cơn đau hành hạ thân xác. Tôi càng nể phục và xót xa anh. Những lúc này tôi biết chị Hồng là rất quan trọng khi gánh thêm công việc của chồng. Dù sao chăng nữa tôi cũng mong có ngày 3 anh em ḿnh ( Anh Ngư, tôi và anh ) hội ngộ ở LaGi- vùng đất tôi hằng yêu mến v́ cảnh quan và t́nh người ở đó. Như một người t́nh mong ngóng một người t́nh nơi xa xăm mà rất gần gũi anh Lê Ngọc Trác ạ. Một ngày... tôi rất cảm động khi đọc được bài viết của anh:

TRẦN DZẠ LỮ” MỘT ĐỜI THƠM NGỌT NƯỚC HƯƠNG GIANG”
LÊ NGỌC TRÁC

Trong chúng ta, ai cũng có những lúc thả hồn ra bên ngoài cửa lớp, thỉnh thoảng hồn ngẩn ngơ trông vời áo tiểu thư. Đêm đêm nh́n tinh tú đi hoang, ḷng chợt xao xuyến trước nụ cười, ánh mắt của người con gái... Trong những năm tháng thời áo trắng chưa xa ấy, chúng tôi thường chuyền tay nhau đọc những tác phẩm của nhà văn, nhà thơ xứ Huế: Hoàng Ngọc Tuấn, Mường Mán, Trần Dzạ Lữ... Những tác phẩm văn thơ thời Tuổi Ngọc đă thu hút chúng tôi mănh liệt. Nhiều người nhận thấy chính ḿnh trong các thơ văn của Hoàng Ngọc Tuấn, Mường Mán, Trần Dzạ Lữ. Khung trời thơ mộng xứ Huế gần gũi, quen thân tuyệt vời, đầy ắp kỷ niệm.

50 năm trôi qua, tóc xanh ngày ấy đă phai màu, hôm nay, đọc thơ Trần Dzạ Lữ, chúng tôi vẫn c̣n nguyên cảm xúc mến yêu thuở ban đầu trinh nguyên ngày ấy. Trần Dzạ Lữ sống phiêu bạt nhiều nơi, làm đủ nghề để mưu sinh trong cuộc sống nhọc nhằn. Nhưng anh vẫn gắn bó với thi ca. Thơ là sự sống và là bản mệnh của cuộc đời Trần Dzạ Lữ. Đến hôm nay, nhà thơ Trần Dzạ Lữ đă xuất bản được 4 thi phẩm, gồm: Hát Dạo Bên Trời, Gọi t́nh bên sông, Thơ t́nh viết trên bao thuốc lá, Cứa nát muôn trùng. Đồng thời, thơ anh c̣n góp mặt trong nhiều tuyển tập thơ xuất bản trong và ngoài nước. Chủ đề xuyên suốt trong sáng tác thơ của Trần Dzạ Lữ là t́nh yêu. Thơ t́nh của nhà thơ Trần Dzạ Lữ nhiều cung bậc, nhiều sắc thái với nhiều tâm trạng, hoàn cảnh khi yêu, trải dài theo thời gian môt đời người:


"Nụ cười ấy của riêng em
Anh chắt chiu giữ cho mềm mại trăng
Đêm c̣n nấn ná quỳnh hương
Ngoại ô dấu ngựa mười thương ai về?"
(Trích bài thơ: T́nh khúc tháng Hai)


Bên cạnh những câu thơ hoa mộng một thời tuổi ngọc, người đọc c̣n cảm nhận được hạnh phúc rực hồng trong thơ Trần Dzạ Lữ:


"Tháng Giêng ḿnh về bên nhau
Cây cầu cũng đón, trăng sao cũng chào
Tươi mươi hơn cả t́nh đầu
Ngọt hoa đào, một sắc màu môi em"
(Trích bài thơ: Tháng Giêng t́nh)


Yêu. Nhớ. Thất t́nh và có cả những hờn ghen trong thơ anh:


"Trời sinh ta - gă khờ nhưng nhạy cảm
Gần hết đời gặm nhấm thất - t́nh - ca
Tuổi con Chuột lại cầm tinh con Ngựa
Chạy rong ngoài đồng cỏ của quê cha...
Bỏ xứ mẹ, đánh đu ngày phương xa
Và tháng tận bên kiếm cùn, chí nản
Yêu ai rồi t́nh cũng ra hạn hán
Ta giận ḿnh không phải kẻ hào hoa..."
(Trích bài thơ: Thất t́nh ca)


... Và, có những nỗi đau xé ḷng ly biệt người yêu trong cuộc đời:


"Buồn anh cứa nát muôn trùng
Nếu em giũ áo xa trần gian anh!"


Đi qua năm tháng cuộc đời, trải qua những mật đắng trong t́nh yêu, tưởng rằng t́nh đă cũ, đă xa, nhưng rồi hồi xuân như một thời đầy mơ mộng, ngát hương t́nh:


"Chạm mặt rồi chưa thấy dấu chân chim
Da thịt em cứ bừng bừng như sóng
Đuôi con mắt thắp ngọn đèn mơ mộng
Đưa anh về hồn vía tuổi mười lăm...
...
Tuổi hồi xuân nghe thơm lựng như trầm
Chút môi hôn cũng làm anh nghiêng ngửa
Bên hàng hiên, mùi quỳnh hương chia lửa
Để em thành công chúa của ḷng anh..."
(Trích bài thơ: Hồi xuân)


T́nh đầu. T́nh cuối. T́nh xa. Có cả yêu sớm, yêu muộn trong cuộc đời, Trần Dzạ Lữ viết những câu thơ tự đáy ḷng cảm ơn t́nh yêu, cảm ơn thơ, cảm ơn Đời :


"Cảm ơn em đă cho anh nhiều thi hứng
Giữa cuộc phong trần yêu muộn đẹp ǵ đâu!
Từ đất đen ta bay lên lừng lựng
Chạm thiên đường để ăn nhớ cho nhau..."
(Trích bài thơ: Cảm ơn em...)


Thơ Trần Dzạ Lữ nhẹ nhàng, t́nh cảm nồng nàn. Trong thơ có cả hạnh phúc lẫn khổ đau giận hờn. Nhưng không dữ dội, bi lụy. Thơ anh như sóng ngầm sông Hương, như hương tóc thề của những người con gái Huế tím trong chiều, nhẹ nhàng thấm sâu vào hồn người đọc.


Trần Dzạ Lữ là một trong những nhà thơ đă đưa ngữ âm địa phương vào thơ của ḿnh một cách tài t́nh:


"Yêu nhau đổ - nước - nghiêng - thùng
Coi trời xanh ấy bằng vung đó tề
Rứa mà đột ngột O đi
Buồn như ri hí! Tui về mồ côi..."
(Trích bài thơ: Mười o)


"Huế miền chừ đang mở rộng
Mà răng chưa rộng t́nh O?
Đi chi xa lắc rứa nờ
Mười năm tui ngồi lẻ bóng..."
(Trích bài thơ: Răng rứa)


Đưa ngữ âm xứ Huế vào thơ làm cho bài thơ dễ thương hơn, mới lạ hơn, gần gũi với người đọc. Điều này chứng tỏ Trần Dzạ Lữ là một cây bút nhiều trải nghiệm, giàu vốn sống và từ ngữ phong phú. Có thể nói đây là một cách chơi chữ "mê tự". Qua thơ, chúng ta thấy Trần Dzạ Lữ một người con thân yêu của miền núi Ngự sông Hương nặng ḷng với quê hương, thương nhớ Huế không nguôi:


"Sao anh không về thăm lại miền Trung
Câu hát ấy làm xiêu ḷng người xa xứ
Chiều cuối năm ta lăn tṛn thương nhớ
Huế trong mơ, t́nh nghiêng ngửa trong hồn...

Bao năm rồi cứ hẹn sẽ về thăm
Nhưng cơm áo dùng dằng không dứt được
Đời viễn phương làm sao em biết được
Vó ngựa hồng đôi lúc nản chân bon

Áo tím ngày xưa và những con đường
Thuở ḥ hẹn làm sao ta không nhớ
Thương Hàng Me xưa ai qua guốc mộc
Ai giấu t́nh trong chiếc nón nghiêng nghiêng...

Ai đưa ai về qua phố Bao Vinh
Lư Ngựa Ô lại ngược ḍng An Cựu
Ai ru điệu hát Nam B́nh
Nghe day dứt đường bay của gió!

Sao anh không về hay anh đă nỡ
Quên người em nhỏ đất Thần Kinh?
Núi Ngự sông Hương và cả mối t́nh
Ta mắc nợ đến bồn chồn năm tháng...

Chiều cuối năm ta lăn đời đá tảng
Về phía phù hoa tóc trắng bùi ngùi
Vẫn cứ hẹn một ngày về thăm Huế
Dầu là ngày chim đă đổi đường bay..."
(Bài thơ: Chiều cuối năm nhớ Huế)


Khi xa Huế, ta thương Huế quặn ḷng. Khi trở về, ta nhớ Huế miên man. Đó là tâm trạng chung của nhiều người đă từng gắn bó với Huế. Đọc thơ Trần Dzạ Lữ chúng ta bắt gặp nỗi niềm của chính ḿnh:


"Lơn tơn anh về với Huế
Một ḿnh không có em theo
Nắng xuân bên đèo ấm thế
Sao ḷng chợt nặng đ́u hiu!"
(Trích bài thơ: Về Huế một ḿnh)


"Hương bưởi thơm lùng hương tóc em
Về đây đêm Huế nhớ Sài G̣n
Mười năm trở lại nơi vườn cũ
Ngơ ngẩn một vầng trăng lưỡi liềm..."
(Trích bài thơ: Đêm Huế nhớ Sài G̣n)


Yêu Huế. Qua hơn 50 năm đọc thơ Trần Dzạ Lữ, những người yêu thơ nhận ra: Trần Dzạ Lữ một đời thơ xanh mượt, ngọt sóng nước Hương Giang.

Lê Ngọc Trác
La Gi, ngày 6/4/2017

Rất cảm ơn anh. Không chỉ viết về tôi (với cái t́nh) mà anh đă viết bằng cái tâm của người nghiên cứu văn học các vị chiếu trên như Bích Khê, Hồ Dzếnh, Quách Tấn, Tế Hanh... và cả bạn bè văn nghệ của tôi nữa. Tôi cạn nghĩ: ” Mỗi người đi theo văn chương ( như một nghiệp dĩ) th́ thời gian và công chúng chính là vị quan ṭa công minh nhất để phán xét. Cho nên chúng ta đến với nhau bằng ”cái t́nh” là điều đầu tiên và cuối cùng bởi v́: “ Trăm năm c̣n có ǵ đâu/Chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh ŕ..( Nguyễn Gia Thiều –Cung Oán Ngâm Khúc ) đúng không anh?
 

Tôi cũng đọc được nhiều thơ anh và tôi thích nhất bài thơ viết về Mẹ:

THƠ:
TÂM SỰ VỚI MÁ

1. Má ơi !
Tóc con giờ đă phai màu
Nếu c̣n sống
Má sẽ cho tiền con nhuộm tóc
(Bởi con là bé đầu ḷng của Má
Má thương con nhất nhà)

2. Tóc bạc trắng rồi
con mới hiểu
lời mắng yêu của Má năm nào
(Mày là thằng thơ thẫn, lông bông)
Ngày xưa
Ba sống ở làng đông
Má ở phố tây
Cách nhau ḍng sông nhỏ
Cô gái thành phố về nhà chồng
Không quen cuốc đất trồng khoai
Thế mà
Suốt đời Má phải gánh nặng đường xa
Sáng bán cháo vịt
Chiều bán chè đỗ đen
Nuôi một đàn con dại
(khi Ba con ở tù)
Bảy anh em chúng con lớn lên thành người
Từ máu và mồ hôi của Má

3. Má đi xa đă mười ba năm
Tết đến không có Má
Nhà ḿnh thường kém vui
Năm nay Tết lại về
Con lại nhớ ngày xưa…
Nhà ḿnh nghèo
Không tiền mua áo mới
Má cắt bộ đồ đẹp nhất thời con gái
Sửa thành áo mới cho anh em chúng con
Nhà không tiền mua thịt
Má thường luộc rau xanh
Chúng con giành nhau ăn
Khen ngon
Như chưa từng được ăn…

4. Đă bao lần
Con viết thơ tặng người yêu
Làm thơ tặng bạn rượu
Nhưng
Chưa một lần
Con viết nổi một câu thơ tặng Má
Má có buồn con không
(thật con là thằng lông bông)

5. Chiều nghĩa trang cuối năm
Gió thổi lạnh mấy hàng cây
Hoa mắc cở úa gầy chân mộ chí
Má nằm đây…
Mà ngàn thu cách biệt
Thương nhớ Má vô cùng
Con chỉ biết khóc … Má ơi !


Lê Ngọc Trác

 

Tiểu sử LÊ NGỌC TRÁC:
Nhà biên khảo. Tên thật Lê Ngọc Khôi

Sinh ngày 29 tháng 12 năm 1952 tại Hải Châu, Nghĩa Hiệp, Tư Nghĩa Quảng Ngăi.

Hiện định cư tại LaGi-B́nh Thuận
 

Tác phẩm đă xuất bản:
Ḍng Sông Em Và Tôi (thơ, 1996),

Về (thơ, 2007),

Một Chút T́nh Thơ (tiểu luận, 2008),

Miên Thẩm Tùng Thiện Vương Nhất Đại Thi Ông (biên khảo, 2008),

Những Người Ưu Tú Của Núi Ấn Sông Trà (biên khảo-2009),

Thi nhân- Thi ca & Cảm Nhận (tiểu luận, 2013),

Quảng Ngăi-Câu thơ nặng t́nh cố thổ. Nhà xuất bản Hồng Đức 2017...

 

H́nh 1: Nhà văn Trần Hữu Ngư

 


 

H́nh 2: Nhà thơ Lê Ngọc Trác và chị Monique Hồng :” Thuở làm thơ yêu em”

 




 

Xem tiếp Phần 30


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all. net