TRẦN DZẠ LỮ

 

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

 

PHẦN 4 - Ở ĐÀ NẴNG

 

          Cặp kè với Đoàn Huy Giao là HỒ ĐẮC NGỌC.

Anh này thật đúng là quái kiệt. Bất cứ nơi đâu, làm ǵ miệng anh luôn lẩm bẩm QUỐCTẾ ( ư nói ḿnh là cỡ quốc tế). Tôi và Ngọc quen nhau qua Đoàn Huy Giao. Lúc này anh đă nổi tiếng trên tạp chí Văn qua h́nh minh họa b́a bằng bút sắt. Anh cũng trốn lính, vào ở một ngôi chùa gần phi trường. Tôi tới chơi với anh th́ gặp một người nữ rất Huế tên Loan ( sau này mới biết là t́nh nhân của nhau ) ăn nói dịu ngọt và duyên dáng lạ kỳ. Có lần Loan đến, tôi đang ngồi chơi th́ Ngọc xua đuổi tôi ”Mi về đi. Mi về đi…” Thế là tôi biết ḿnh phải như thế nào rồi. Loan yêu da diết Ngọc có lẽ từ bức tranh anh triễn lăm ở Trung Tâm Văn Hóa Hoa Kỳ.

Bức sơn dầu anh vẽ thiếu nữ áo vàng đẹp mê hồn. Anh không bán mà để dành tặng cho Loan th́ phải. Mối t́nh giữa chàng họa sĩ và cô giáo gốc Cầu Hai đẹp như cổ tích. Sau 75 cô ấy đưa Ngọc qua Mỹ. Một thời gian nghe đâu hai người chia tay. Vẫn c̣n biết tin Trần Thị Loan nhưng Hồ Đắc Ngọc th́ biệt vô âm tín. Không biết anh chàng “quốc tế “ ấy bây giờ ra sao? Cứ mỗi lần xem lại h́nh b́a bút sắt tôi lại mường tượng ra bạn: Một con người thật kỳ lạ !

Viết về Hồ Đắc Ngọc mà không nói đến Trần Thị Loan là một thiếu sót bởi v́ Loan chính là
“hậu phương lớn “ của bạn ḿnh. Cô người Cầu Hai, Nước Ngọt. Môt cô giáo thông minh và bản lĩnh lạ thường. Rất nhan sắc về hai khía cạnh: Thân xác và tâm hồn. V́ yêu Ngọc mà hi sinh tất cả. Qua ngày tháng cưu mang Ngọc ở Đà Nẵng cô ấy không biết bằng cách nào mà dắt Ngọc qua thấu Mỹ. Được một thời gian v́ Ngọc lúc nào cũng “quốc tế” nên họ chia tay nhau.

Sau đó Loan sống với Phạm Công Thiện. Họ có một đứa con riêng rồi cũng ok bye tác giả Ngày Sinh Của Rắn này. Một ḿnh đơn thân nuôi con ăn học thành tài và cháu ấy đă thành luật sư. Lần lượt Loan đưa cả gia đ́nh gần 20 người ở VN quá xứ Cờ Hoa. Mấy năm trước Loan có về VN gặp cả Hoàng Đặng và tôi. Nghe cô ấy nói là làm trong một công ty hàng không của Mỹ. Tôi thật bái phục.

Người thứ 4 là VÔ ƯU. Vô ưu xuất hiện trên Bách Khoa với những truyện ngắn hay và lạ. Là cây bút trẻ của Đà Nẵng hồi đó. Do yêu thích văn chương mà tôi và Vô Ưu quen biết nhau. Vô Ưu học cùng lớp với Lê Thị Ngọc Quư. Là hai hoa khôi của trường Phan Chu Trinh. Từ đó chúng tôi luôn trao đổi với nhau mọi vấn đề, nhất là vấn đề thanh niên trước thời cuộc. Cùng có chung suy nghĩ để cùng sáng tác. Như là anh em thân thiết nên chẳng bao giờ che giấu nhau điều ǵ. Năm 1973 tôi vào SG. Dần dà Vô Ưu cũng vào SG học đại học. Sợi dây liên hệ vẫn được kết nối. Năm 1974 sắp giải ngũ tôi về phụ giúp lo tờ Văn Học cùng anh chị Phan Kim Thịnh và Lê Vĩnh Thọ. Sang năm 1975, số Văn Học đang in nửa chừng giới thiệu Vô Ưu với bạn đọc th́ biến cố xảy ra. Thật tiếc là tờ báo in chưa xong để thấy cái tâm của tạp chí Văn Học và bài giới thiệu của tôi về Vô Ưu. Bẵng đi một thời gian v́ kế sinh nhai tôi không c̣n gặp được Vô Ưu.

Đến năm 1995, khi xuất bản tập thơ đầu tay Hát Dạo Bên Trời tôi đến báo Tuổi Trẻ kiếm Vô Ưu để tặng. Không gặp, tôi đành gửi lại cho ṭa soạn. Hôm sau đọc báo Tuổi Trẻ số 106/95 ra ngày 9. 9. 1995 trang Văn Hóa Nghệ Thuật thấy bài của Vô Ưu ( Ngô Thị Kim Cúc) với tựa VỚI THƠ ANH KHÔNG LỖI HẸN. Tôi đọc liền một mạch và rưng rưng cảm động v́ t́nh anh em ngày cũ vẫn chứa chan. Bài viết thật hay và sâu sắc. Chỉ có là người thấu hiểu tôi mới viết được như thế. Sau này do công việc của mỗi người không gặp được nhau nhưng vẫn biết tin và thăm hỏi nhau qua mạng FB. Cô vẫn là một Vô Ưu tài hoa và một Ngô Thị Kim Cúc có những bài viết trên báo mà bạn đọc ưa thích. Tôi mừng v́ từ ấy đến giờ Vô Ưu vẫn là chính ḿnh.

Người kế tiếp tôi muốn nói đến là LƯ VĂN CHƯƠNG. Chương và Phạm Thị Lộc là cặp bài trùng trong phong trào du ca ở Đà Nẵng mà hai người đầu đàn là anh Trần Đ́nh Quân và Tôn Thất Lan. Không có buổi nào Lư văn Chương và Phạm Thị lộc hát mà thiếu tôi. Là một người trẻ tuổi say mê ca nhạc đến lạ kỳ. Chính niềm say mê đó đă khiến Chương sáng tác lúc chưa bước chân vào đại học. Lúc đó Chương phổ thơ tôi rồi. Hai bài mà tôi thích là T́nh Ca Ngày VềĐưa Người Đi ( do Ẩn Lan -Phạm Thị Lộc hát ) Sau này qua Mỹ Chương phổ thơ tôi thêm mấy bài. Nhưng tôi ưa nhất là bài Đêm Mưa Nghe Tiếng Đàn Bầu. Gần 30 năm xa quê hương. Có dạo Chương về thăm VN đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Gặp bạn bè, người thân cũ Chương vui quá nên uống suốt ngày dù đang bệnh tiểu đường. Khi về Mỹ, Chương qua đời ở tuổi trên 40. Tương lai của Chương khép lại thiên thu. Nếu c̣n sống chắc Chương c̣n làm được nhiều việc và sáng tác nhạc sẽ thăng hoa.

Nói đến Lư Văn Chương là phải nhắc đến Phạm Thị Lộc bởi hai người này như h́nh với bóng từa tựa như nhạc Trịnh Công Sơn phải có Khánh Ly hát vậy. Lộc gốc An Cựu nhưng
theo gia đ́nh vào Đà Nẵng sinh sống. Khi Chương đi rồi cô tiếp tục học lấy cử nhân thanh nhạc để làm việc ở nhà văn hóa. Và đêm đêm, cô vẫn cất tiếng hát như con chim họa mi phải hót giữa trời xanh. Có lần về ĐN, gặp nhau kể chuyện xưa nay không ngớt. Cô cũng phổ thơ tôi mấy bài như Gửi Người Xa Huế, Gửi Người Năm Cũ. Lúc gặp nhau Phạm Thị Lộc đă tṛm trèm 50. Vậy mà tiếng hát của cô c̣n trầm ấm và truyền cảm lạ lùng. Nếu người nghe mà không thấy dung nhan sẽ nghĩ cô c̣n rất thanh xuân trời ạ !

Một chuyện rất tức cười khi nhắc đến cô cháu Vũ Ngọc Dao ( con gái của Đoàn Huy Giao) xinh đẹp và cá tính. Là vậy: Hơn 3 năm trước, nghĩa là năm 2013 tôi có trang cá nhân FB. Người kết bạn với tôi cũng ngót nghét cả ngàn. Qua thời gian, tôi sàng lọc bớt v́ thích những cmt văn chương chứ không thích đùa cợt… Trong số người đó có Vũ Ngọc Dao xin kết bạn mà tôi không Ok. Mấy tháng sau qua tin nhắn chat cô bé kêu tôi chảnh và khai là con gái của bố ĐHG. Tôi sửng người và nói với Giao: “Sao cháu không nói cho chú biết? Nếu nói sớm là chú ok cái rột". Cô bé cười nói là để chú bất ngờ chơi ” Chú biết không, lúc c̣n nhỏ xíu bố Giao đă kể về chú và đọc thơ cho cháu nghe rồi ( cũng có thể từ lúc c̣n trong bụng mẹ !).

Cuối năm 2013 tôi và cháu thỉnh thoảng tṛ chuyện qua FB hoặc điện thoại. Cháu động viên tôi: Cháu biết thím mất mấy năm rồi. Chú nên kiếm một người để hủ hỉ v́ người xưa nói: " Con chăm cha không bằng bà chăm ông “ con hiểu điều này nên muốn bố tục huyền cho đỡ hiu quạnh. Giao thấu đáo khi nói vậy với tôi. Nhưng tôi nói với cháu là con gái chú không được như cháu. Vả lại chú quen hiu quạnh rồi. Khi tôi gặp người tri kỷ báo cho Giao hay cháu rất mừng. Năm 2015 tôi và tri kỷ của tôi về ĐN có hẹn gặp cháu Vũ Ngọc Giao. Cuộc gặp gỡ thật thú vị, sau cà phê Giao đăi tôi bữa bún chả cá Đà Nẵng ngon nhớ đời. Cô bé này trên FB rất cá tính. Hay đưa h́nh tự chụp ḿnh rất nghệ thuật. Có những bài viết về bố mẹ cảm động. Cô bé thường trích thơ Nguyễn Đ́nh Toàn. Chắc cô ấy quư tác giả này nhất ( bởi chính tôi cũng thích thơ của anh ấy ). Cũng có lúc tôi điện thoại để nhờ cháu “Gỡ rối tơ ḷng” thay thế bà Tùng Long cơ đấy !

 

Xem tiếp Phần 5

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net