TRẦN DZẠ LỮ

 

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

 

PHẦN 46

 

THỊ TRẤN HOA VÀNG-

QUÊ HƯƠNG THỨ 2 CỦA NHÀ THƠ HOÀNG NGỌC CHÂU
 

Biết nhà thơ Hoàng Ngọc Châu từ thập niên 60 trên các tạp chí văn nghệ SG. Ngoài tên HNC, anh c̣n kư các bút hiệu khác là Hoàng Gỗ Quư, Hoàng Thị Thuỷ Tiên. Nhưng măi đến 1973, từ quân trường Thủ Đức về phép tôi ghé thăm người bạn gái BH ở BLao. Người này đưa tôi đến gặp Hoàng Ngọc Châu ở đường Trần Phú. Vốn biết nhau qua thơ và là đồng hương nên tôi và anh thân nhau ngay. Đêm đó anh niú tôi ở lại nhà anh và tṛ chuyện, đọc thơ suốt cho đến sáng. Rồi đi cà phê và gặp thêm vài người bạn của anh. Phải nói là cà phê Bảo Lộc ngon tuyệt. Anh c̣n mời cả thi sĩ Nguyễn Đức Sơn từ Phương Bối Am xuống uống. Đây cũng là dịp tôi diện kiến thi sĩ mà từ lâu tôi mến mộ…

Hoàng Ngọc Châu sinh ra và lớn lên ở làng Kế Môn, xă Điền Môn, huyện Phong Điền, Thừa Thiên-Huế… nơi có nghề kim hoàn cha truyền con nối lẫy lừng từ thời vua Trần Nhân Tông... Người xưa nói:” Ruộng bề bề không bằng nghề trong tay” không sai. Do vậy mà HNC bỏ Huế lên đây gầy dựng cơ nghiệp. Hàng vàng của anh nằm trên đường Trần Phú, đây là con đường chính sầm uất nhất của thị trấn Bảo Lộc hay c̣n có tên đáng nhớ Thị Trấn Hoa Vàng.

Năm 1983, tôi lại có dịp lên thăm Hoàng Ngọc Châu và người bạn gái của tôi. Lần này ở chơi lâu hơn nên tôi biết thêm các địa danh Lộc Nga, Lộc An… và điều thú vị nhất là la cà hết quán cà phê này tới quán cà phê khác của Blao đáng yêu. Một tuần ở thị trấn sương mù rồi cũng qua đi. Nhưng kỷ niệm th́ thật khó quên khi đi luồn qua những đồi trà mênh mông cùng cô bạn gái trong cái se se lạnh của đất trời hay ngồi sau lưng nhà thơ Hoàng Ngọc Châu đi hết các đồi dốc của Bảo Lộc. Là gốc gác Huế nên lúc nào anh cũng chỉn chu trong cách ăn mặc cũng như trên đầu luôn có cái mũ bê rê màu đen ấn tượng.

Năm 2013, tôi lại một lần nữa lên thị trấn hoa vàng và không quên ghé thăm vợ chồng anh Hoàng Ngọc Châu. Lần này gặp mặt các nhà thơ Nguyễn Đạt, Vơ Chân Cữu và nhà văn Trần Quang Ngân…ở một quán cà phê nổi tiếng, có cô chủ quán mê âm nhạc, hát hay mà NĐ thường nhắc đến trong tác phẩm của ḿnh. Lần này, h́nh như Hoàng Ngọc Châu mang tâm trạng khác hơn 10 năm trước là anh nói nhiều và uống bia rượu liên miên…Tôi nghĩ chắc anh trầm uất nỗi niềm nào đó mà không tiện nói ra…Phải chăng người nghệ sĩ thường có dự cảm trước thời đại ḿnh sống ?

Sau 2013 tôi không c̣n dịp lên thăm thị trấn hoa vàng nữa. Người con gái năm xưa ở Lộc Nga cũng đă qua đời v́ bệnh hiểm nghèo. Tôi chỉ c̣n Hoàng Ngọc Châu ở Bảo Lộc là ánh đèn t́nh thân để tôi t́m về thăm lần nữa…

Vậy mà, nhà thơ Hoàng Ngọc Châu đă ra đi ngày 26. 4. 2020 giữa lúc dịch bệnh trùng vây thế giới. Và tất nhiên, tôi không thể có mặt ở thị trấn hoa vàng lúc này. Tiễn biệt anh bằng nén nhang ḷng thắp lên nơi xa bằng nỗi tiếc thương…

Nhà thơ Hoàng Ngọc Châu làm thơ nhiều thể loại. Song anh điêu luyện trong cảm xúc nhất là thơ 7 chữ. Xin giới thiệu 2 bài thơ của anh mà tôi c̣n thuộc đến giờ.

 

THƠ HOÀNG NGỌC CHÂU

MƠ VỀ XỨ HUẾ

Hoa cải nhà ai vàng đẹp quá
Như áo em xưa qua nội thành
Anh đứng bên trời mơ xứ Huế
Thương màu áo lụa giọng hoàng anh

Mùa hạ nào thơm em vừa lớn
Ḷng anh sứ nở trắng mười bông
Em ngon như nhăn vườn quê nội
Nh́n cũng say như uống rượu nồng

Dẫu mẹ già cầm tay níu lại
Dẫu em ngoai áo đứng khóc ṛng
Người đi dẫu đứt từng khúc ruột
Môi vẫn cười tươi như nắng trong!

Quê người áo rách hồn xơ xác
Sương khói chiều hôm xuống bạc ḷng
Nhớ mẹ già thương bông sứ rụng
Tội em chim nhỏ nắng vườn không!

Bao năm cơm áo giạt bên trời
Ḷng thấy chiều nay như lá rơi
Thấp thoáng trong mơ thành nội cũ
Em về áo lụa nhớ thương ơi!

Hoàng Ngọc Châu (Bảo Lộc)



CHIỀU QUAN ẢI
   Tặng Trần Hoài Thư

Trong nắng vàng rưng rưng lá kia
Vườn xanh thấp thoáng bóng ai về
Chiều đi rười rượi ḷng ly khách
Sầu quặn bên ḿnh nỗi nhớ quê

Biền biệt người đi hoài quan ải
Em xưa không biết có c̣n không
Chí cả chưa tṛn chưa trở lại
Th́ nghĩa ǵ đâu chuyện vợ chồng

Trời tháng Giêng nhiều mây trắng quá
Rừng xa chim lẻ bạn kêu chiều
Người đi khăn áo quàng mưa bụi
Kẻ đứng bên cầu vọng ngóng theo

Bao nhiêu rượu uống cũng không vừa
Ơi áo ai vàng cuối dậu thưa
Người có về qua vườn hạnh cũ
Ḷng son thiếu nữ có như mơ

Rượu ơi sao rượu măi chưa cùng
Say với ta mà mơ cố hương
Nam nhi chinh chiến hề quan ải
Chinh chiến người đi như khói sương

 

HOÀNG NGỌC CHÂU

(Blao, mồng 1 tháng Giêng năm Canh Tuất)
(Bách Khoa số 318,1 tháng 4 năm 1970)




Tiểu sử Nhà thơ HOÀNG NGỌC CHÂU

Sinh năm 1942 - Thừa Thiên, Huế
tức Hoàng Thị Thuỷ Tiên, Hoàng Gỗ Quư
Nguyên quán làng Kế Môn, xă Điền Môn, huyện Phong Điền, ThừaThiên- Huế
Thường trú: Bảo Lộc,Lâm Đồng
Chết ngày 26. 4. 2020
Hưởng thọ 78 tuổi

*
Tôi biết những người ly hương như anh Hoàng Ngọc Châu và tôi dù đă ra đi hay c̣n hiện diện ở nơi trần thế đều đau đáu nhớ về cố hương bằng nỗi niềm của thi bá Lư Bạch:

Cử đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương

( Ngẩng đầu ngắm trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương)
 


Trần Dzạ Lữ
( SG tháng 4 năm 2020 )

 



Hoàng Ngọc Châu: Người đứng mặc vét, đội mũ bê rê đen

 

 

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all.  net